Chị Em - Chương 3
Cập nhật lúc: 18/06/2026 06:11
Quả bóng rổ hơi căng rơi trên mặt đất gợn sóng, tiếng hò hét thỉnh thoảng truyền lại khiến người ta thấy phiền, ánh nắng bò qua cửa sổ rọi nghiêng trên bảng đen, những con chữ trong nắng nhìn không rõ.
Tôi hậm hực nhìn tờ bài kiểm tra hơi nhàu, dùng tay gãi những dấu gạch chéo đỏ và dấu hỏi chấm trên đó, nhưng chẳng thay đổi được gì thế này càng làm tôi không vui, cuối cùng tôi dùng tay che đi điểm số.
Có một vài thứ vẫn y như cũ chẳng hề thay đổi, nhưng thời gian trôi đi khiến chúng không còn tính hợp lý nữa.
Thành tích của tôi vẫn ch.ói mắt như mọi khi, vừa nãy còn có người cầm bài kiểm tra của tôi để cười nhạo tôi ngốc.
Sự thật không thể phản bác khiến tôi giận dữ, chính tôi cũng không biết yếu tố nào tạo nên kết quả này, có lẽ tôi thật sự rất ngốc.
Hôm nay chị cũng không đến tìm tôi, những phiền não và ưu sầu đan xen khiến mắt tôi cay cay.
Về đến nhà, tôi liền trốn biệt vào phòng, một mình ủ rũ, tâm trạng sa sút tựa vào bàn học, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Sao thế?”
Chị mở cửa bước đến cạnh tôi, khẽ lắc chiếc ghế của tôi, khiến người tôi không thể giữ yên được.
“Chị ơi.”
“Ừ.”
Tôi ngẩng đầu nhìn chị, chị cũng không lắc ghế nữa, nhìn tôi đầy nghiêm túc.
“Hình như em thật sự là một đứa ngốc.”
“Đứa ngốc sao?”
“Vâng ạ.”
“Có ai bắt nạt em hả?”
Chẳng hiểu sao chị lại hỏi câu này, trông chị có vẻ hơi giận dữ.
“Em thi chỉ được bốn mươi mấy điểm, chỉ bằng một nửa người khác thôi.”
Tôi không nhìn thẳng chị trả lời mà chỉ cụp mắt xuống hừ hừ.
“Thế thì đã sao?”
“Em không thông minh bằng người ta, có lẽ đúng là đứa ngốc thật.”
Chị hơi trợn tròn mắt, đôi mắt vốn cong cong khi cười giờ đây tròn xoe, trong con ngươi nâu ánh lên sự bất mãn, tại sao tôi bảo mình là đứa ngốc mà chị lại không vui nhỉ?
“Làm gì có chuyện đó.”
“Nhưng mà...”
“Em không có ngốc.”
“Chính em cũng thấy mình dường như rất ngốc.”
“Em là em gái của chị, lời chị nói mới chuẩn, em không ngốc, em chẳng ngốc chút nào hết.”
Những người bảo tôi ngốc đều có căn cứ thực tế, còn lời lẽ của chị có thể coi là hoàn toàn không có căn cứ.
Nhưng nhận định này là do chị đưa ra, bản thân điều đó đã là một luận cứ đáng tin cậy hơn cả thế giới của tôi rồi, đối với tôi thì đây là những lời đủ để khiến thế giới quan thay đổi.
“Thật không ạ?”
“Chị có lừa em bao giờ chưa?”
Lừa rồi, còn lừa không chỉ một lần.
Nhưng tôi mãi mãi luôn sẵn lòng lựa chọn tin tưởng chị, bởi vì đó là chị nên tôi công nhận, logic này hoàn toàn hợp lý.
Mắt lại bắt đầu thấy cay cay, nhưng tôi cảm thấy lần này không giống với lúc buổi trưa.
“Em biết rồi ạ.”
Tôi nghiêm túc gật đầu, rồi ghé lại gần hôn nhẹ vào mặt chị, đây có lẽ coi như là sự báo đáp của tôi, chỉ có điều thực ra phần lớn là vì bản thân mình.
Tôi cũng từng hôn lên môi chị, lúc đó chị đỏ bừng mặt véo má tôi, bảo tôi rằng chuyện này chỉ có thể làm với người mình thích thôi.
Tôi thấy thế là đúng rồi, vậy nên sau khi chị buông tôi ra, tôi lại hôn chị thêm lần nữa, chị lộ vẻ mặt bất lực nhưng cũng chẳng thể làm gì được tôi.
“Nhưng thi được bốn mươi mấy điểm thì đúng là có hơi không được thông minh lắm nhỉ...”
Chị nhìn tờ bài thi tôi lấy từ trong cặp sách ra với vẻ mặt lo lắng, tôi phồng má lườm chị, vừa nãy chị đâu có nói như thế.
“Ếch con hả?”
Chị bị tôi làm cho buồn cười liền dùng ngón tay chọc vào mặt tôi, luồng khí nén trong miệng cứ thế xì ra, đôi má đang phồng lên xẹp xuống.
“Chị cũng bắt nạt em.”
“Cũng? Quả nhiên là bị người ta bắt nạt.”
Sự nhạy bén kỳ lạ rơi đúng vào chữ đó, lòng tự trọng chưa trưởng thành khiến tôi không muốn bàn luận về chủ đề kia nữa, tôi hừ hừ làm nũng với chị:
“Bây giờ là chị đang bắt nạt em đấy.”
“Chị có đâu nào.”
“Rõ ràng là có mà.”
“Đâu có?”
“Có mà.”
Tôi và chị đùa nghịch với nhau, những tiếng cười không mấy giống nhau rơi giữa lớp chăn gối nhăn nhúm, tấm đệm mềm mại bị giày xéo đến chẳng còn ra hình thù gì.
Cuối cùng vẫn kết thúc bằng việc tôi nhận thua như thường lệ, đại khái là tôi mãi mãi cũng chẳng thắng nổi chị, vì chị là chị mà.
“Trải giường giúp chị đi.”
Chị ngẩng mặt lên, ngồi giữa một đống hỗn độn với vẻ kiêu hãnh của kẻ chiến thắng, tôi ngồi ở cạnh giường nghe thấy lời này liền mỉm cười quay đầu lại nhìn chị.
“Không chịu đâu.”
Những lời ngắn gọn mang theo ý cười vừa dứt, đôi chân tôi cũng đồng thời chạm đất, định bụng sẽ chuồn êm như thế.
Nhưng cảm giác ấm áp nơi thắt lưng lại đi kèm với một sức mạnh mà tôi không thể kháng cự, tôi cứ thế bị chị kéo giật trở lại.
“Nói cho hẳn hoi nào.”
“Chị nói là nhất, chị bảo sao nghe vậy ạ.”
Tôi vội vàng xuống nước xin tha, việc nhận thua trước chị đối với tôi là chuyện thường ngày, hoàn toàn đã quá rành rọt.
Chính tôi cũng không rõ mình đã nắm vững kỹ năng này từ bao giờ.
Có lẽ là một loại logic cốt lõi nào đó, tôi là em gái của chị, nên tôi đương nhiên biết chiêu này.
“Trải giường giúp chị đi.”
“Vâng ạ.”
Sau khi cùng nhau trải giường xong, tôi nằm bò luôn ra giường của chị, nghiêng đầu nhìn chị đang ngồi khoanh chân.
“Chị ơi, có phải một thời gian nữa là chị lên cấp hai rồi không?”
“Ừ.”
Tôi có chút lo âu nhìn chị, nghĩ bụng liệu sau này có phải cứ năm ngày mới được gặp chị một lần không.
Chị đưa tay khẽ xoa đầu tôi, khuôn mặt đầy vẻ dịu dàng.
“Không sao đâu, cấp hai là giáo d.ụ.c bắt buộc, cho dù là đồ ngốc thì cũng được đi học thôi.”
Chị rõ ràng biết tôi không nỡ rời xa chị, vậy mà vẫn cứ muốn trêu tôi như thế.
“Em không phải đồ ngốc, vừa nãy chính chị đã bảo là không phải rồi mà.”
“Thế thì bây giờ chị đổi ý, bảo em đúng là đồ ngốc đấy.”
Tôi bò dậy khỏi giường, bịt tai lại như đang dỗi, đồng thời cố dùng đầu húc vào người chị.
“Đừng nghịch nữa, tí nữa lại bày bừa ra bây giờ.”
Những lời nói vui vẻ ấy xuyên qua lòng bàn tay đang áp trên tai và truyền đến tôi, bịt tai tất nhiên không thể khiến tôi không nghe thấy gì, điều này chỉ thể hiện thái độ không muốn nghe của tôi mà thôi.
“Biết rồi, biết rồi, chị sai rồi, em gái của chị không phải đồ ngốc, em gái chị là thông minh nhất.”
Tôi bỏ tay ra khỏi tai, ôm chầm lấy chị, cả người cứ như treo trên người chị vậy, rồi cứ thế ngước mắt nhìn chị.
“Chị ơi, nhỡ may thôi nha, nếu em thực sự ngốc thì phải làm sao? Sau này không tìm được việc làm thì tính thế nào ạ?”
Đôi mắt màu nâu sáng ngời của chị chăm chú nhìn tôi, vẻ mặt nghiêm túc suy nghĩ của chị cũng khiến tôi trầm tư theo.
Dù lúc đầu chị nói rất chắc chắn, nhưng quả nhiên chị cũng cảm thấy tôi là một đứa ngốc.
“Vậy thì chuyên tâm ở bên làm em gái của chị thôi.”
Đúng là một cách nói kỳ lạ, làm em gái của chị mà cũng có thể coi là một loại nghề nghiệp sao?
Gạt bỏ những thắc mắc bâng quơ đó sang một bên, tôi cảm thấy đề nghị này thực sự không tồi chút nào.
Con người là sinh vật tồn tại trên thế giới này kèm theo mục đích, và mục đích đó hay được gọi bằng cái tên kiểu như ước mơ.
Nhưng tôi lại không thực sự có thứ đó, những từ ngữ như ước mơ, phấn đấu và cuộc đời mang theo vẻ cao xa đầy m.ô.n.g lung, khiến người ta chẳng muốn chạm tay vào.
Tôi sinh ra trên cõi đời này với tư cách là em gái của chị, đối với tôi, đây chắc chắn là một sứ mệnh định sẵn sẽ theo tôi suốt cả cuộc đời.
“Như thế này có được không ạ?”
“Ừ.”
Đây quả thực là chuyện tốt đẹp tuyệt vời nhất trong cuộc đời tôi.
