Chị Em - Chương 9
Cập nhật lúc: 18/06/2026 06:21
Mối quan hệ tình nhân và mối quan hệ thân mật thông thường có sự khác biệt như thế nào?
Tôi chưa bao giờ làm rõ được sự khác biệt này, hiện tại lại càng khó hiểu hơn, những mối quan hệ quá tùy tiện, hời hợt đang bám víu một cách tùy ý giữa người với người.
Vào lúc tôi cứ luôn nghĩ đến chị mà cười ngây ngô, những học sinh giàu tình cảm trong trường lại như đang sắp xếp tổ hợp mà bắt cặp với nhau.
Tôi không đủ thông minh nên không đuổi kịp sự thay đổi quái đản này.
Khi trò chuyện với bạn cùng phòng, tôi mới nhận ra thực sự có những người cho rằng yêu đương không nhất thiết phải hướng tới hôn nhân.
Yêu đương dường như đã phát triển thành một kiểu thử sai mang tính chất đùa giỡn.
Tôi cảm thấy việc thận trọng lựa chọn người mình thích là rất quan trọng, chứ không nên là chưa có bất kỳ sự hiểu biết nào đã vội nói thích, sau khi đã yêu nhau rồi lại nhẹ nhàng nói không thích.
Trong xã hội mà mối quan hệ giữa người với người gắn kết với nhau, tôi còn nhận ra việc mình thích chị là một việc vô cùng tồi tệ.
Nhưng dù là vậy tôi cũng không muốn quay đầu, mỗi lần nhìn vào mắt chị, tận sâu trong lòng tôi lại bị lay động, màu nâu nhạt phủ đầy ý cười sáng rỡ, sự dịu dàng không nên tồn tại ấy đang dẫn dụ tôi.
Bây giờ chị đã là học sinh lớp 12, cuối tuần chưa chắc đã về nhà, nghỉ hè nghỉ đông đều ngắn hơn trước một chút.
Thời gian tôi và chị ở bên nhau vốn đã không nhiều nay lại càng bị thu hẹp, cảm giác khoảng cách gây bất mãn lại bất lực này khiến mỗi lần sau một thời gian dài mới thấy chị, tôi đều cảm thấy bứt rứt khó chịu.
Nhưng tôi biết tầm quan trọng của kỳ thi đại học, nên luôn kiên nhẫn không gây thêm áp lực tâm lý cho chị.
Mấy tháng nay không những tôi không nghĩ cách để chị chủ động hôn tôi, thậm chí chính tôi cũng chẳng hề chủ động hôn chị.
Ngày mai là thứ Bảy rồi, nhưng không biết chị có về không, tôi gục xuống bàn, mang theo sự mong chờ nhìn ra hành lang ngoài cửa.
Thảm cỏ trên sân tập mang theo sự ẩm ướt của buổi sớm, khi đi qua, đám cỏ dại liền bám vào bên giày, cùng tôi rời khỏi khuôn viên trường.
Tôi ngáp một cái rồi lên xe buýt, tựa đầu vào bên cửa kính nhìn ra ngoài, mặt kính hơi lạnh áp vào thấy dễ chịu một cách khó hiểu.
Về đến nhà, tôi không vội đi tắm, mà đi thẳng vào phòng, tìm một cuốn sách rồi ngồi ở góc, chốc chốc lại nhìn điện thoại.
Gần trưa, tiếng mở cửa vang lên, tôi vội vàng buông cuốn sách trong tay xuống, bò bằng cả tay chân về phía cửa.
“Chị.”
Tôi đứng dậy từ dưới đất, đứng trước mặt chị, chị thấy hành động kỳ quặc của tôi liền mỉm cười giơ tay xoa đầu tôi.
“Tại sao chị không trả lời tin nhắn?”
Tôi vừa cầm điện thoại lên đã nhắn tin cho chị, nếu được nghỉ thì chị sẽ cầm điện thoại, nhưng chị cố tình không trả lời tôi.
“Vì chị muốn gặp mặt nói cho em biết, cuối tuần này chị được nghỉ sẽ về nhà.”
Thật quá đáng, người chị cố tình không trả lời tin nhắn để trêu đùa tôi thực sự rất quá đáng, nhưng nhìn vào mắt chị chỉ thấy lòng mềm nhũn, ngay cả lời oán trách cũng không nói nên lời.
“Ăn cơm chưa? Có ăn sáng không?”
“Chưa ạ.”
Chị nằm nghiêng trên giường nhìn tôi đang đứng cạnh giường, khẽ vỗ nhẹ lên giường ra hiệu cho tôi qua đó, đồng thời tiếp tục hỏi:
“Không đói à?”
“Có một chút ạ.”
Tôi ngồi xuống bên cạnh, tay chị bất ngờ vươn tới eo tôi, tôi thuận theo lực đó mà nằm xuống.
“Em muốn ăn gì?”
Khoảng cách mập mờ vượt xa mức thông thường, ánh mắt dịu dàng của chị đang kề mặt với tôi lưu lại trên người tôi rất lâu, một bàn tay vẫn luôn đặt trên eo tôi.
“Gì cũng được ạ, ăn món chị muốn ăn là tốt nhất.”
“Vậy sao? Thế lát nữa xào qua loa bát cơm trứng ăn nhé.”
“Vâng, chị quyết định là được ạ.”
Giữa giường ngủ ấm áp thoang thoảng mùi nắng, chị không nói thêm gì nữa, chỉ lặng lẽ nhìn tôi.
Tôi đã gần một tháng không gặp chị, chỉ có thể gọi điện thoại với chị vào chiều Chủ nhật, mà thời gian cũng không dài.
Chị nhìn tôi với vẻ mặt phức tạp, người chị thông minh hơn tôi, cũng gần với người lớn hơn tôi có cảm nhận sâu sắc hơn về sự kỳ lạ của chúng tôi, có lẽ từ lúc đó chị đã cảm thấy bất an về một tương lai phức tạp và mập mờ.
“Em có người mình thích chưa?”
Cuối cùng chị cũng hỏi ra một câu hỏi như vậy, ánh mắt bất an có chút né tránh.
Tôi bối rối nhất thời chỉ biết nhìn chị đầy khó hiểu, chị vẫn mang theo vẻ kiên nhẫn và dịu dàng như thường lệ, chỉ là có chút ảm đạm.
“Có ạ... vẫn luôn có, từ nhỏ đã có rồi...”
Ánh mắt chị dường như sáng lên đôi chút.
“Vậy tại sao lại đối xử lạnh nhạt với chị như thế?”
Lạnh nhạt... là đang nói việc tôi đã lâu rồi không hôn chị và làm nũng đòi chị hôn tôi sao? Hóa ra trong mắt chị lại là như vậy à?
Nghĩ thông suốt câu hỏi vừa rồi của chị, tôi không nhịn được mà bật cười.
“Chị.”
“Ơi?”
“Chị cũng không thông minh lắm đâu nha.”
Bàn tay nơi eo khẽ nhéo tôi một cái, ánh mắt bất mãn mang theo sự oán trách đầy làm nũng.
“Em hy vọng chị tập trung ôn thi mà.”
Không thì sau này làm sao em chuyên tâm làm em gái của chị được, chị phải nỗ lực mới được chứ ạ.
“Cái gì cơ, như vậy ngược lại sẽ làm chị cũng thấy lo lắng đó.”
“Đi nấu cơm thôi nhỉ? Em đói rồi.”
Tôi ngồi dậy khỏi giường, nếu còn tiếp tục bàn về chủ đề đó thì chị sẽ xấu hổ mất, mặt chị đã lộ rõ vẻ ửng hồng rồi.
Sau khi hỏi xong câu hỏi, tôi vô thức nhìn chị, chờ đợi sự đáp lại của chị.
Nhưng sau khi chị đứng dậy, một tay chống trên giường, tay kia đặt trên vai tôi, một lần nữa rút ngắn khoảng cách giữa chúng tôi.
Khi không ở bên chị, lý trí sẽ cố gắng khiến tôi suy nghĩ, quan tâm xem tình cảm không theo lối mòn này sẽ mang lại điều gì.
Như vậy thực sự được sao? Chỉ nhìn vào chị thôi liệu có thực sự đúng đắn không? Sau này sẽ thế nào? Bố mẹ sẽ nghĩ sao?
Nhưng không thể nghĩ ra, đáp án và phương pháp giải quyết đều không thể nghĩ ra.
Chỉ là suy nghĩ vô ích, nỗi lo âu mù quáng.
Một khi ở bên chị, lý trí sẽ bị đè nén, chỉ cần nhìn chị, trong mắt tôi đã không còn không gian cho những vấn đề không đau không ngứa kia tồn tại nữa.
Không đúng cũng được, tôi muốn chọn chị.
“Chị đi nấu cơm đây, lát nữa gọi em.”
Chị với khuôn mặt đỏ bừng cố giả vờ trấn tĩnh, lúc bước nhanh rời khỏi phòng còn va phải vai vào cạnh cửa.
“Chị...”
“Không sao.”
Chị xua tay chạy đi một cách vội vã.
Rõ ràng là chính chị chủ động hôn lên, người nên xấu hổ phải là tôi mới đúng chứ.
Tôi nằm trên giường dùng chăn của chị trùm kín mặt lăn qua lăn lại, hương vị của chị bao bọc xung quanh.
Sau khi bình tâm lại, tôi đi xuống lầu, bám vào cạnh cửa thập thò nhìn chị.
Chị như có cảm giác, vừa đảo xẻng vừa nghiêng đầu nhìn lại.
“Sao, sao thế?”
“Không có gì, chỉ là muốn nhìn chị, không được ạ?”
“Chị nghĩ là được... tùy em vậy.”
Chẳng bao lâu sau cơm rang đã làm xong, chị bưng hai bát cơm đi về phía bàn, lúc đó tôi rảnh rỗi nên cứ đi theo sau chị.
Sau khi chị đặt bát xuống, tôi liền vươn tay từ phía sau ôm lấy eo chị.
“Chị về nhà vẫn chưa tắm đúng không ạ?”
Đây là câu hỏi đã biết trước đáp án, chỉ đơn thuần là bước đệm.
“Ừ.”
“Vậy... lát nữa có thể tắm cùng nhau không ạ?”
“Chị nghĩ... là được.”
Thời gian ở bên nhau thật quý giá và ít ỏi, tôi muốn trân trọng từng chút thời gian bên chị, nên đã thử quay video lúc tắm, kết quả bị chị, người không hiểu tâm ý tốt đẹp của tôi, đ.á.n.h cho mấy cú.
Tôi bị tịch thu điện thoại, cuối cùng chỉ có thể dựa vào bộ não của mình để ghi nhớ cơ thể chị.
