Chị Gái Kết Hôn, Tôi Cũng Kết Hôn - Chương 3
Cập nhật lúc: 18/06/2026 08:37
“Cái tên này dám cướp mất công việc của tôi rồi kìa!”
Tôi định xách váy cưới xông lên để đ.á.n.h nhau một trận thì Phó Ngạn An đột nhiên xuất hiện chắn trước mặt tôi.
“Em đi đâu đó?"
Đối diện với Phó Ngạn An, khí thế của tôi liền giảm xuống một nửa:
“Em... em đi tìm chị gái em."
“Cô ấy đã có Thịnh An ở bên cạnh chăm sóc rồi."
Phó Ngạn An giơ tay lên, giúp tôi thắt c.h.ặ.t lại dải ruy băng trên vai áo.
Ngón tay anh ta khẽ ma sát qua làn da khiến cơ thể tôi cứng đờ lại trong một thoáng.
“Lúc nãy ở ngoài tiệc tôi thấy em chẳng ăn được bao nhiêu cả, tôi đã bảo người ta chuẩn bị sẵn một phần mì Ý rồi, em có muốn đi ăn một chút không?"
“Sao anh biết em chưa ăn gì?"
Cái bụng của tôi quả thật đã biểu tình reo hò từ sớm rồi, nhưng vì bận rộn tiếp đón khách khứa nên không cách nào để tâm đến được.
“Tôi vẫn luôn chú ý nhìn theo em mà."
Tôi thấy anh ta bận rộn chạy đôn chạy đáo bưng ly rượu đi nói chuyện với các bậc trưởng bối, cứ ngỡ anh ta căn bản không hề chú ý đến mình chứ.
Hóa ra là tôi đã hiểu lầm anh ta rồi.
“Đi thôi, tôi đưa em đi ăn cơm."
“Dạ được..."
6
Để chúc mừng ngày vui tân hôn, pháo hoa ở căn nhà cổ đã được b/ắn liên tục suốt một tiếng đồng hồ.
Sau khi ánh sáng rực rỡ huy hoàng kết thúc thì mọi thứ lại quay trở về với sự tĩnh mịch vốn có của nó.
Tôi ngồi ở đầu giường, đã thay ra bộ đồ ngủ bằng lụa tơ tằm màu đỏ được chuẩn bị cho đêm đại hôn.
Cửa sổ, bức tường, tủ quần áo trong phòng ngủ, tất cả những nơi có thể nhìn thấy đều được dán đầy những chữ “Hỷ" màu đỏ ch.ói mắt.
Cho đến tận lúc này, tôi mới có được một cảm giác chân thực về việc mình đã kết hôn.
Phó Ngạn An đang tắm rửa ở bên trong.
Tiếng nước chảy rào rào, bóng dáng của anh ta hiện lên mờ mờ ảo ảo sau cánh cửa kính mờ.
Lần đầu tiên trong đời kết hôn nên thực sự quá mức căng thẳng, tôi theo bản năng ôm lấy gối ôm định bụng đi tìm chị gái của mình để chị khai thông tư tưởng giúp tôi một chút.
Phó Ngạn An tắm xong bước ra ngoài.
Thứ đập vào mắt anh ta chính là cảnh tượng tôi đang ôm gối vừa mới đi tới trước cửa phòng.
Phó Ngạn An đang để trần nửa thân trên, những giọt nước từ trên bờ vai rộng lớn lăn tăn chảy xuống, thuận theo múi cơ bụng săn chắc chìm vào nơi bí ẩn phía dưới.
Tôi áp dụng nguyên tắc nhìn không thấy thì tâm không phiền, lập tức quay lưng đi chỗ khác để né tránh.
“Đi đâu đó?"
“Em đi tìm chị em."
Vừa nghe thấy nhắc tới chị gái tôi, Phó Ngạn An không khỏi bất lực thở dài một tiếng.
“Cô ấy và Thịnh An đang ở căn nhà tân hôn ở trung tâm thành phố rồi, không có ở lại nhà cổ đâu."
“Căn nhà?
Chúng ta không ở chung một chỗ với nhau sao?"
Phó Ngạn An tiến lại gần, thuận tay khóa trái cửa phòng từ bên trong lại:
“Ở riêng ra đó."
Lần này thì hay rồi, thật sự biến thành một mình tôi đơn độc chiến đấu rồi.
Tôi muốn khóc mà không ra nước mắt, cùng ngồi song song với Phó Ngạn An ở đầu giường.
Tôi muốn tìm kiếm một vài chủ đề câu chuyện để làm giảm bớt đi sự ngượng ngùng giữa hai bên.
“Anh không sấy tóc sao?"
“Lát nữa còn phải tắm lại lần nữa mà."
“..."
Chiếc đèn ở góc phòng bỗng nhiên bật sáng, tỏa ra một thứ ánh sáng màu vàng nhạt đầy ẩn ý mập mờ.
Không biết là ai đã quay sang nhìn đối phương trước.
Ánh trăng từ ngoài cửa sổ rọi vào bên trong phòng, và nụ hôn cũng nhẹ nhàng hạ xuống từ giữa hai chân mày của tôi.
Khi nụ hôn di chuyển từ hai bên má xuống đến đôi môi thì hơi thở đã bị chiếm đoạt một cách mạnh bạo với biên độ lớn.
Phó Ngạn An nâng lấy gương mặt tôi, bá đạo bắt tôi phải nhìn thẳng vào mắt anh ta.
Trong tầm mắt của tôi, vẻ mặt chững chạc khắc chế thường ngày của anh ta đã hoàn toàn không còn tồn tại nữa rồi, sắc mắt âm trầm mờ mịt, cuộn trào lên vài phần d.ụ.c vọng nồng đậm.
Kinh nghiệm của tôi quá mức non nớt, dần dần thể lực không chịu nổi nên ngửa người ngã nhào ra giường.
Cúc áo ngủ bị cởi ra từ dưới lên trên, gánh chịu sự ma sát đụng chạm trực tiếp giữa da thịt với nhau.
Chẳng phải cũng chỉ là nghĩa vụ vợ chồng thôi sao, tiểu thuyết tôi cũng đọc không ít rồi, quy trình đại khái thế nào tôi đều nắm rõ như lòng bàn tay.
Tôi bày ra một vẻ mặt anh dũng hy sinh đầy quyết t.ử, thế nhưng ngay tại thời điểm sắp sửa thành thật đối diện hoàn toàn với nhau thì tôi lại đột ngột tóm c.h.ặ.t lấy bàn tay của Phó Ngạn An.
Không được, không được rồi.
Tố dưỡng liên hôn của tôi xem ra vẫn chưa được rèn luyện đến nơi đến chốn rồi, tôi không cách nào giao phó lần đầu tiên của mình ra ngoài trong cái tình cảnh như thế này được.
Tôi túm c.h.ặ.t lấy áo ngủ, những lọn tóc rối bời xõa tung ra trên mặt giường, trong ánh mắt ngập tràn sự sợ hãi đến mức rơm rớm nước mắt.
“Phó Ngạn An, anh cho em thêm một chút thời gian nữa có được không?"
Phó Ngạn An bị ép buộc phải dừng lại, anh ta gục đầu lên vai tôi để điều hòa lại hơi thở dồn dập.
“Bao lâu?"
Tôi rụt rè ướm thử:
“Hai tháng được không anh?"
“Được."
Phó Ngạn An đã đồng ý, anh ta gục đầu ở ngay xương quai xanh của tôi, hơi thở phả ra vừa nóng rực lại vừa dồn dập gấp gáp.
Tôi khẽ cử động chân một cái, đột nhiên cảm nhận được thứ gì đó thô cứng, cả cơ thể liền căng cứng lại ngay lập tức.
“Anh có thể ngồi dậy trước một lát được không?"
Gương mặt tôi đỏ bừng lên vì xấu hổ, khéo léo đẩy đẩy anh ta ra:
“Phó Ngạn An, chân thứ ba của anh dựng ngược lên rồi kìa, cấn trúng em đau quá."
Phần yết hầu của Phó Ngạn An khẽ lăn lộn một vòng, anh ta nhìn tôi với ánh mắt đầy vẻ ủy khuất.
“Hạ Hạ, đang yên đang lành mà đột ngột dừng lại giữa chừng như thế này, em không định bù đắp cho tôi cái gì sao?"
“..."
7
“Anh muốn em làm cái gì cho anh đây?"
Tôi ôm c.h.ặ.t lấy chăn, lo lắng lùi về phía sau.
Phó Ngạn An nhìn tôi, sau đó đưa ngón tay chỉ chỉ vào mái tóc của mình.
“Giúp tôi sấy tóc đi."
Tôi ngẩn người ra một lúc, sau khi phản ứng kịp liền đáp:
“Dạ được."
Tôi còn tưởng anh ta muốn tôi dùng tay để giúp anh ta giải quyết cái chuyện kia chứ.
“Những gì đã hứa với em, tôi sẽ không nuốt lời đâu."
Phó Ngạn An nhìn thấu được suy nghĩ trong lòng tôi liền lên tiếng trấn an, thuận tay đưa chiếc máy sấy tóc qua cho tôi.
Những ngón tay tôi luồn qua mái tóc ngắn đen mượt mà của anh ta.
Cẩn thận sấy từ trên xuống dưới, không bỏ sót một góc nào.
Giống như đang nâng niu đối đãi với một bức tranh cổ quý giá được cất giữ lâu năm, cẩn thận chạm vuốt từng chút một, cảm nhận sự thay đổi về độ ẩm của mái tóc.
Thi thoảng lại vô tình đối mắt nhìn nhau, sự tĩnh mịch không cần nói thành lời lan tỏa khắp không gian.
Luồng gió ấm áp rít lên vù vù, thời gian cứ thế từng giọt từng giọt trôi qua.
Gạt bỏ đi những chuyện hỗn loạn vừa mới xảy ra trước đó thì cái khung cảnh lúc này trông thật sự rất giống một cặp vợ chồng ân ái đang cùng nhau tận hưởng những năm tháng tĩnh lặng tươi đẹp của cuộc đời.
“Nghi thức ngày hôm nay rườm rà mệt mỏi lắm rồi, ngủ sớm một chút đi em."
Phó Ngạn An vén lại góc chăn cho tôi thật ngay ngắn, sau đó giơ tay lên tắt đèn phòng.
Phòng ngủ rơi vào không gian yên ắng tịch mịch.
Sau một ngày dài lăn lộn mệt nhoài, tôi nhanh ch.óng chìm vào giấc ngủ sâu.
Trời đã sáng bừng từ lâu.
“Tỉnh rồi sao?"
Giọng nói vang lên ngay ở trên đỉnh đầu, nghe qua sao mà quen thuộc đến thế.
Mở mắt ra, tôi phát hiện bản thân đang gối đầu lên cánh tay của Phó Ngạn An, chiếm trọn vẹn vị trí nằm của anh ta mất rồi.
“Chào buổi sáng~"
Tôi nở một nụ cười ngượng ngùng gượng gạo để chào hỏi, chột dạ âm thầm dịch chuyển vị trí cơ thể về chỗ của mình.
Vòng eo bỗng nhiên bị siết c.h.ặ.t lại, hai bàn tay tôi chống đỡ lấy vòm ng/ực vững chãi của Phó Ngạn An, tôi nhanh ch.óng lên tiếng xin lỗi:
“Em xin lỗi nha, em không phải cố ý chen lấn anh đâu."
“Không sao đâu, tôi sẽ nhanh ch.óng thích nghi được thôi mà."
Tôi còn tưởng anh ta sẽ lên tiếng khiển trách hành vi giật chăn chiếm chỗ của tôi chứ, câu trả lời của anh ta hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của tôi.
Tôi tự tìm bậc thang để đi xuống cho đỡ ngượng:
“Thật ra thì dáng ngủ bình thường của em cũng nho nhã, lịch sự lắm đó chứ."
Nho nhã lịch sự cơ đấy...
Phó Ngạn An nhớ lại cảnh tượng đêm ngày hôm qua, bên sườn đột nhiên truyền đến một trận rung chấn dữ dội.
Anh ta cứ ngỡ là có động đất xảy ra, giật nảy mình tỉnh giấc từ trong giấc mộng.
Kết quả hóa ra là Hạ Hâm đang lăn lộn lộn nhào lung tung bén nhót ở trên giường, cuộn tròn cái chăn lại thành một cái bánh trứng cuộn khổng lồ.
Không biết là cô đang nằm mơ thấy mình đang đ.á.n.h nhau với ai nữa.
Cứ thỉnh thoảng lại đạp trúng người anh ta mấy cái liền.
Sau khi trận chiến kết thúc thì Hạ Hâm bắt đầu chuyển sang cướp chăn của anh ta, bá đạo chiếm đoạt luôn cánh tay của anh ta để làm gối gối đầu.
Đêm qua anh ta ngủ không được ngon giấc cho lắm, thậm chí trong lòng còn có chút thỏ thẻ lo âu.
Nhưng vừa nghĩ tới việc vợ mình tuổi tác còn nhỏ, chính là cái độ tuổi tính khí chưa được định hình ổn định, nếu bắt cô phải đi ngủ một cách ngay hàng thẳng lối khuôn phép quy củ thì quả thật là có chút quá mức khắt khe quá đáng rồi.
Bản thân mình dù sao cũng là người lớn tuổi hơn, thì nên bao dung che chở cho cô nhiều hơn một chút mới đúng.
Anh ta có thể nhanh ch.óng thích nghi được với điều đó thôi.
4.
