Chỉ Là Anh Không Tin Tôi - Chương 8

Cập nhật lúc: 13/09/2026 07:02

Hạ An: "10 năm trước, khi anh cứu tôi khỏi đám côn đồ ở hẻm nhỏ, tôi đã nghĩ anh là ánh sáng của đời mình. 10 năm sau, anh tự tay dập tắt ánh sáng đó, đẩy tôi vào vực sâu tăm tối nhất."

Lục Cảnh Thâm nhíu mày, ánh mắt xẹt qua một tia bối rối, nhưng rất nhanh lại bị sự lạnh lùng che khuất.

Lục Cảnh Thâm: "Cô nói những lời này để làm gì? Mong tôi thương hại sao?"

Hạ An: "Không."

Tôi lắc đầu mỉm cười.

Hạ An: "Tôi chỉ muốn nói với anh rằng từ nay về sau chúng ta không ai nợ ai nữa. Anh không cần phải dùng tôi làm thế thân cho ai, cũng không cần phải trừng phạt tôi vì những tội lỗi mà tôi không làm. Tôi trả lại sự tự do cho anh."

Nói xong, tôi xoay người bước ra cửa, không ngoảnh lại, không rơi một giọt nước mắt.

Tôi bước ra khỏi cánh cổng sắt đồ sộ của biệt thự họ Lục, hít một hơi thật sâu bầu không khí lạnh lẽo của buổi sáng. Bầu trời vẫn xám xịt, những hạt mưa lất phất bắt đầu rơi xuống làm ướt đẫm mái tóc và lớp áo mỏng manh của tôi.

Tôi bắt một chiếc taxi nói với tài xế địa chỉ của khu nghĩa trang ngoại ô nơi đặt tro cốt của bố mẹ tôi. Chiếc xe lăn bánh qua những con phố quen thuộc, bỏ lại phía sau 10 năm thanh xuân đầy cay đắng và tủi nhục.

Dạ dày tôi lại bắt đầu quặn thắt, một cơn buồn nôn dữ dội trào lên. Tôi vội vã lấy khăn giấy che miệng, kìm nén tiếng ho khan. Khi tôi bỏ khăn giấy ra, một mảng m.á.u đỏ thẫm đã thấm đẫm lớp giấy trắng. Tôi vo tròn tờ khăn giấy, nhét vào túi xách.

Không sao cả, sắp kết thúc rồi.

Khu nghĩa trang vắng lặng, chỉ có tiếng gió rít qua những hàng cây bách xanh rì. Tôi ôm bó hoa cúc trắng mua vội trên đường, lê bước đến trước hai ngôi mộ nằm cạnh nhau. Bức ảnh trên bia mộ là hình ảnh bố mẹ tôi đang mỉm cười hiền từ. Nụ cười mà tôi đã đ.á.n.h mất từ rất lâu rồi.

Tôi quỳ xuống nền đất lạnh lẽo, đặt bó hoa cúc lên mộ, dùng tay trái cẩn thận lau đi những chiếc lá rụng trên tấm bia đá.

Hạ An: "Bố mẹ, con gái bất hiếu đến thăm hai người đây. Con xin lỗi vì đã không bảo vệ được căn nhà của chúng ta. Con xin lỗi vì đã yêu một người không thuộc về mình để rồi đ.á.n.h mất tất cả. Con thực sự rất mệt mỏi rồi, con không muốn cố gắng nữa."

Tôi gục đầu xuống bia mộ lạnh buốt, mặc cho mưa xối xả chút xuống, gột rửa đi lớp phấn trang điểm để lộ khuôn mặt tiều tụy và nhợt nhạt đến đáng sợ. Cơn đau từ dạ dày và cổ tay cùng lúc bùng phát, dữ dội như muốn xé nát cơ thể tôi thành từng mảnh.

Trong cơn mê sảng, tôi dường như nghe thấy tiếng bước chân dồn dập vang lên phía sau, một vòng tay rắn chắc ôm chầm lấy tôi, một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, mang theo sự hoảng loạn tột độ.

Lục Cảnh Thâm: "Hạ An, Hạ An, em tỉnh lại đi, đừng làm anh sợ."

Là Lục Cảnh Thâm sao? Anh đến đây làm gì? Để xác nhận xem tôi đã c.h.ế.t thật hay chưa sao?

Tôi muốn mở mắt ra, muốn nói với anh rằng hãy buông tôi ra, nhưng mí mắt tôi nặng trĩu không thể nhúc nhích. Một bóng tối êm ái đang từ từ bao trùm lấy tôi, kéo tôi chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng.

Hạ An: "Cảnh Thâm, em thực sự không làm gì có lỗi với anh cả."

Giọng nói của tôi nhỏ dần rồi tắt hẳn. Vòng tay đang ôm tôi bỗng chốc siết c.h.ặ.t đến nghẹt thở. Một giọt nước nóng hổi rơi xuống gò má lạnh ngắt của tôi.

Tiếng tít tít đều đặn của máy đo nhịp tim kéo ý thức tôi từ vực sâu tăm tối trở về. Mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc xộc vào mũi.

Tôi từ từ hé mở đôi mắt nặng trĩu, trần nhà trắng toát, ánh đèn huỳnh quang ch.ói lọi. Tôi đang ở bệnh viện, lại một lần nữa, T.ử Thần từ chối thu nhận tôi.

Bác sĩ: "Cô tỉnh rồi."

Một giọng nói trầm khàn vang lên bên cạnh. Tôi khó nhọc quay đầu. Lục Cảnh Thâm đang ngồi trên chiếc ghế tựa cạnh giường bệnh. Anh mặc áo sơ mi đen, tay áo xắn lên đến khuỷu, mái tóc rối bù, cằm lún phún râu, đôi mắt đen sâu thẳm hằn đầy những tia m.á.u đỏ mang theo một sự mệt mỏi và tiều tụy mà tôi chưa từng thấy.

Hạ An: "Tại sao anh lại ở đây? Tôi tưởng anh đã đạt được mục đích rồi chứ."

Lục Cảnh Thâm không trả lời ngay, anh vươn tay dường như muốn chạm vào má tôi nhưng lại khựng lại giữa không trung rồi thu về, nắm c.h.ặ.t thành quyền đặt trên đầu gối.

Lục Cảnh Thâm: "Bác sĩ nói cô bị xuất huyết dạ dày nghiêm trọng, cộng thêm suy nhược cơ thể mãn tính. Và cổ tay phải của cô... xương bị nứt đ.â.m vào dây thần kinh đã hoại t.ử một phần. Tại sao cô không nói với tôi?"

Hạ An: "Nói với anh, để anh có thêm cớ sỉ nhục tôi sao? Hay để anh cười nhạo rằng tôi lại đang diễn kịch để cầu xin sự thương hại?"

Cơ hàm Lục Cảnh Thâm bạnh ra, anh đứng phắt dậy, đi đến bên cửa sổ, quay lưng lại với tôi.

Lục Cảnh Thâm: "Hạ An, cô đừng cố tình chọc tức tôi. Tôi đã nói sẽ điều tra lại vụ án 3 năm trước. Nếu cô thực sự vô tội, tôi sẽ trả lại công bằng cho cô."

Hạ An: "Công bằng."

Tôi lặp lại hai từ đó, cảm thấy chúng thật nực cười.

Hạ An: "Lục Cảnh Thâm, anh định trả lại công bằng cho tôi bằng cách nào? Bằng cách đập nát căn nhà của bố mẹ tôi, bằng cách đưa Tống Mạn về nhà và đuổi tôi xuống phòng cho người giúp việc? Hay bằng cách bắt tôi ký vào đơn ly hôn rồi ném ra đường như một con ch.ó hoang."

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng ngăn không cho nước mắt rơi xuống.

Hạ An: "Anh không cần phải điều tra gì cả. Tôi đã ký đơn ly hôn rồi. Từ giờ phút này, chúng ta không còn bất kỳ quan hệ nào nữa. Anh hãy đi để tôi được yên."

Sự im lặng bao trùm căn phòng bệnh, tiếng máy đo nhịp tim vẫn tít tít đều đặn.

Lục Cảnh Thâm: "Tôi chưa ký."

Giọng Lục Cảnh Thâm vang lên, nhẹ bẫng nhưng lại như một quả b.o.m nổ tung trong đầu tôi.

Tôi mở trừng mắt nhìn anh quay lại, anh bước đến bên giường rút từ trong túi áo vest ra tờ đơn ly hôn mà tôi đã ký ngày hôm qua. Chữ ký Hạ An siêu vẹo nằm đó, nhưng phần chữ ký của Lục Cảnh Thâm vẫn trống trơn.

Hạ An: "Tại sao? Anh muốn gì nữa? Anh đã lấy đi tất cả của tôi rồi. Anh còn muốn gì nữa?"

Lục Cảnh Thâm nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm như một vực xoáy không đáy.

Lục Cảnh Thâm: "Tôi muốn biết sự thật, Hạ An. Tôi muốn biết trong suốt ba năm qua cô đã sống như thế nào."

Anh kéo ghế ngồi xuống, chống khuỷu tay lên đầu gối, hai bàn tay đan vào nhau, che đi nửa khuôn mặt, giọng anh trầm xuống, mang theo một sự kìm nén đau đớn.

Lục Cảnh Thâm: "Ngày hôm đó ở Giang Nam, khi nhìn thấy cô ôm cây cột cổng khóc, tôi đã cho người dừng thi công lại. Tôi đã cho người điều tra lại tài khoản của mẹ cô và cả đoạn video ở khách sạn Đế Cảnh. Hạ An, có những thứ... không giống như tôi nghĩ."

Tôi nhìn anh, nước mắt cuối cùng cũng không kìm được mà trào ra.

Đã quá muộn rồi, Lục Cảnh Thâm à. Sự thật bây giờ đối với tôi, đã không còn quan trọng nữa. Bởi vì người cần sự thật đó, là Hạ An của ba năm trước, đã c.h.ế.t rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chỉ Là Anh Không Tin Tôi - Chương 8: Chương 8 | MonkeyD