Chỉ Là Đã Lâu Không Gặp - Chương 3
Cập nhật lúc: 18/06/2026 14:26
5
Vừa dứt lời, cả người tôi liền ngây ra.
Mà trong mắt những người khác lúc này đã không còn sự sợ hãi.
Thay vào đó là khát vọng được hóng chuyện.
Tôi và Phàn Kiêu yêu nhau suốt 7 năm.
Từ lúc yêu nhau đến khi chia tay, quả thực có không ít lần tôi không tôn trọng anh.
Tôi quen Phàn Kiêu vào đợt huấn luyện quân sự năm nhất.
Sau khi kết thúc buổi tập, cả nhóm kéo huấn luyện viên cùng chơi trò thật lòng hay thử thách.
Tôi thua cuộc.
Hình phạt là phải nói với một nam sinh lớp bên cạnh:
“Mông cậu cong thật đấy.”
Lúc ấy trời quá tối, tôi nhìn không rõ.
Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào lại đưa tay vỗ thử.
Kết quả vừa vỗ người đầu tiên đã thấy rất cong, liền buột miệng:
“Mông cậu cong thật đấy.”
Trong nháy mắt, mọi người cười nghiêng ngả.
Còn Phàn Kiêu thì mặt đỏ bừng, cúi đầu tức giận trừng mắt nhìn tôi.
Tôi liều mạng nói:
“Xin lỗi bạn học, cậu có thể vỗ lại tôi. Tôi tuyệt đối không nói cậu q.u.ấ.y r.ố.i đâu.”
Hôm ấy, tiếng cười trên sân tập rất lâu vẫn không dứt.
Sau đó tôi lại thua thêm một lần nữa.
Lần thứ hai đưa tay về phía Phàn Kiêu, anh trực tiếp nắm lấy cổ tay tôi, không cho tôi vỗ m.ô.n.g.
Tôi bĩu môi, lập tức đổi mục tiêu sang cơ n.g.ự.c.
“Cơ n.g.ự.c cậu to thật đấy.”
Phàn Kiêu: “...”
Mọi người: “...”
Ngày hôm sau, anh ôm một bó hoa đến tỏ tình với tôi.
Không ngờ chỉ sờ cơ n.g.ự.c một cái lại sờ ra được một người bạn trai.
Sau này tôi rất thích động tay động chân với anh ở bên ngoài.
Giống như bị nghiện vậy.
Nghĩ lại thì quả thật tôi chưa từng dành cho anh đủ sự tôn trọng.
Vừa nhớ đến những chuyện này, tôi liền cảm thấy hơi chột dạ.
Nhưng điều đó cũng đâu thể trở thành lý do để anh nhắm vào tôi bây giờ.
Tôi hít sâu một hơi, định phản bác lại.
Thế nhưng Phàn Kiêu đột nhiên đứng dậy:
“Tan họp.”
Nói xong, anh quay người rời khỏi phòng họp mà không ngoái đầu lại.
Để lại mấy người chúng tôi nhìn nhau đầy khó hiểu:
“Chị Vy, chị quen Phàn tổng à?”
“Hai người là quan hệ gì thế? Trông có vẻ thân lắm.”
“Chị không phải là bạn gái của Phàn tổng đấy chứ?”
Tôi gượng cười.
Đúng lúc ấy điện thoại rung lên.
Phàn Kiêu gửi cho tôi một tin nhắn:
[Để lộ quan hệ giữa chúng ta thì nghỉ việc.]
6
Nhìn thấy tin nhắn đó, tôi sững người mất vài giây.
Sau đó ngẩng đầu nhìn mọi người rồi đáp:
“Là tình địch.”
“Hả?”
“Một nam một nữ l.à.m t.ì.n.h địch thì không được sao?”
Mọi người lập tức bị tôi làm cho rối tung.
Nhân lúc họ còn chưa kịp phản ứng, tôi ôm laptop chuồn thẳng về chỗ ngồi.
Ai mà hỏi thêm một câu nữa, tôi sẽ giả vờ mất trí nhớ luôn.
Tôi tăng ca làm phương án.
Báo cáo công việc với Phàn Kiêu qua mạng chưa được mấy câu thì lại cãi nhau.
Anh trực tiếp xuống tận chỗ ngồi của tôi để cãi tiếp.
Cãi không lại, anh tức giận quay người bỏ đi.
Vài phút sau lại quay trở lại hỏi tôi:
“Tối nay có bận gì không?”
“Hẹn tôi à?”
Tôi đáp lại đầy khó chịu.
“Đổi chỗ khác cãi nhau.”
“Muốn ăn gì?”
Anh hỏi.
Tôi đúng là đang đói nên cũng chẳng khách sáo, trực tiếp chỉ đích danh một quán ăn Tứ Xuyên.
Đến nơi rồi tôi mới thấy hối hận.
Bởi đây chính là nhà hàng mà trước kia tôi và Phàn Kiêu thường xuyên hẹn hò.
Bước vào trong mới phát hiện cách bài trí vẫn không thay đổi.
Ngay cả ông chủ cũng vẫn là người cũ.
Tôi không dám chủ động chào hỏi, sợ bị nhận ra.
Nhưng Phàn Kiêu thì chẳng hề kiêng dè.
Anh trực tiếp đi tới trò chuyện với ông chủ vài câu.
Ông chủ quay sang nhìn tôi rồi cười nói:
“Chúc mừng hai người tái hợp nhé.”
Tôi vội vàng phủ nhận:
“Không có tái hợp đâu ạ.”
Vẻ mặt ông chủ lập tức trở nên lúng túng.
Ông liên tục xin lỗi.
Phàn Kiêu vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra, xoay người đi về phía bàn ăn.
Sau khi ngồi xuống, anh đưa thực đơn cho tôi.
Tôi nhận lấy rồi chuyên chọn những món đắt nhất để gọi.
Lông mày Phàn Kiêu cũng không hề động một cái.
Đợi tôi gọi món xong, anh lại gọi thêm một chai rượu vang đỏ.
Tôi cũng gọi thêm một vòi bia.
Anh trầm giọng:
“Uống say rồi tôi không quản em đâu.”
Tôi chẳng buồn để ý tới anh, cứ hết ly này đến ly khác.
Chẳng mấy chốc đã say khướt.
Tôi chỉ vào anh rồi mắng.
Nói anh lúc làm việc chẳng khác gì Diêm Vương sống.
Miệng độc, lạnh lùng, không có tình người.
Ban đầu Phàn Kiêu còn cau mày phản bác vài câu.
Về sau anh cũng lười nói nữa, chỉ bất lực nhìn tôi:
“Các em thường xuyên mắng sếp sau lưng thế này à?”
Tôi đập mạnh xuống bàn, trợn mắt nhìn anh:
“Mắng sau lưng anh thì sao? Nếu đối mặt trực tiếp tôi đã tát anh từ lâu rồi.”
Về sau mắng mệt quá, tôi gục xuống bàn ngủ thiếp đi.
Ký ức đứt quãng từng đoạn.
Tôi bị anh đưa lên xe.
Cãi qua cãi lại rồi chẳng biết từ lúc nào lại hôn nhau.
Cuối cùng anh hỏi tôi muốn về đâu.
Hình như câu trả lời của tôi là...
“Về nhà anh.”
Nghĩ tới đây, tôi lập tức bật dậy khỏi giường, vội vàng mặc quần áo rồi lao ra khỏi phòng ngủ.
Tôi đi một vòng quanh nhà.
Không có ai cả.
Vội vàng tìm điện thoại, đăng nhập vào ứng dụng làm việc.
Nhìn thấy hơn 99 tin nhắn chưa đọc, tôi cảm thấy cả người như nứt ra.
Phàn Kiêu: [Dì giúp việc đã chuẩn bị bữa sáng cho em rồi, nhớ ăn xong hẵng tới công ty.]
Mặt tôi lập tức đỏ bừng.
Thì ra...
Tôi thật sự đã ngủ với anh!!!
Ngay giây tiếp theo, một tin nhắn mới hiện lên:
Phàn Kiêu: [Còn chuyện tối qua...]
Bên kia hiện dòng chữ "đang nhập".
Tôi lập tức trả lời:
[Không chịu trách nhiệm, không dây dưa.]
Dòng chữ "đang nhập" biến mất.
Anh chỉ đáp lại một chữ:
[Được.]
