Chỉ Là Đối Tượng Công Lược Thôi, Chẳng Lẽ Các Anh Đều Tưởng Là Thật Sao? - Chương 299: Kỳ Ngôn Lập Tức Chẳng Còn Ngoan Nữa
Cập nhật lúc: 11/04/2026 07:11
Mấy nhân viên công tác này không hề mở lời trực tiếp, mà dùng phương thức đặc trưng của các nhà ngoại giao để bày tỏ thái độ của phía nước Y một cách đầy ẩn ý…
Chuyến đi này của Hoàng t.ử điện hạ đã thu hút sự chú ý của quốc tế, anh phải nhanh ch.óng trở về nước.
Mà nhóm nhân viên này cũng hiểu rất rõ tâm trạng của An Đức Lỗ trong những ngày qua, nên chỉ có thể cẩn trọng hỏi xem Bạch Thư có sẵn lòng hỗ trợ dỗ dành anh hay không.
Bạch Thư thể hiện phong thái vô cùng thấu tình đạt lý.
Cô không từ chối, cũng không tỏ ra quyến luyến, càng không đưa ra bất kỳ yêu cầu nào khiến người khác phải khó xử.
Dáng vẻ hào phóng, bình tĩnh, thậm chí còn mang chút tinh thần trách nhiệm của cô đã khiến nhóm nhân viên này gần như trút bỏ được gánh nặng trong lòng.
Ban đầu họ cứ ngỡ vị Hoàng t.ử điện hạ bị một "người tình bí ẩn" nào đó làm cho mê muội đến mức không thể dứt ra được, khó khăn lắm mới tìm thấy chính chủ, họ còn chuẩn bị sẵn một mớ ngôn từ chính thống mà chẳng biết phải mở lời thế nào cho phải.
Kết quả là cô lại quá dễ nói chuyện.
Các nhân viên thầm thả lỏng trong lòng, không chỉ cảm kích mà còn nảy sinh một cảm giác an tâm rằng "vị tiểu thư này đáng tin cậy hơn so với tưởng tượng rất nhiều".
Đó cũng là lý do tại sao vài câu nói nhẹ nhàng của tiểu thư Ninh Thư lại có tác dụng hơn cả khi họ nói đến khô cả cổ.
Vừa rồi Hoàng t.ử điện hạ chịu yên ổn làm kiểm tra, ngoan ngoãn ngủ thiếp đi sau khi tiêm t.h.u.ố.c an thần, phần lớn nguyên nhân đều nằm ở người phụ nữ này.
Đối với họ, đây đã là chuyện may mắn nhất trong ngày hôm nay rồi.
...
Bạch Thư tìm thấy xe, cô ngồi vào ghế phụ.
Mà Kỳ Ngôn chẳng hỏi lấy một câu, chỉ giúp cô thắt dây an toàn, động tác nhẹ nhàng hệt như sợ làm cô đau.
Trong xe yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng máy điều hòa.
Bạch Thư liếc nhìn sang bên cạnh, ở ghế sau đặt hai chiếc túi căng phồng, miệng túi nilon để mở, lộ ra vài hộp thịt và một ít rau củ tươi.
Kỳ Ngôn đang đợi đèn đỏ, thuận theo tầm mắt của cô nhìn sang, đuôi mắt khẽ cong lên.
"Lúc nãy trong thời gian chị vào Đại sứ quán."
Anh thấp giọng nói:
"Em đã ghé qua siêu thị."
Ngữ điệu rất thản nhiên, nhưng lại mang theo một sự mãn nguyện bình yên, được nấu cho cô một bữa cơm rõ ràng là chuyện đáng vui mừng nhất của anh ngày hôm nay.
Lòng Bạch Thư chợt thắt lại.
Người này rõ ràng đã nổi tiếng đến mức cả nước đều biết, vậy mà vẫn ngoan ngoãn như xưa, đợi cô, đón cô, nấu cơm cho cô, thậm chí ngay cả cảm xúc cá nhân cũng không muốn làm phiền đến cô.
Sự ngoan ngoãn này...
Thật khiến người ta phải mủi lòng quá mức.
Cô tựa lưng vào ghế, nghiêng đầu nhìn anh vài giây, thầm thở dài trong lòng.
Lát nữa về phải bù đắp cho anh một chút mới được.
Nếu không, một ngôi sao nhỏ ngoan đến mức này mà bị cô dỗ dành cho lún sâu thêm nữa, đến lúc khóc lóc bắt cô phải chịu trách nhiệm thì cô cũng chẳng nỡ từ chối.
Đặc biệt là khi những đốt ngón tay cầm vô lăng của Kỳ Ngôn khẽ dùng lực trông vẫn đẹp đến vậy, đuôi mắt lại dịu hiền như thế...
...
Hai người vừa về đến nhà, Kỳ Ngôn còn chưa kịp cất áo khoác t.ử tế đã chạy ngay vào bếp thắt tạp dề.
Bạch Thư tựa vào khung cửa nhìn anh vài giây, không nhịn được mà bước tới, ôm lấy anh từ phía sau.
Cằm cô nhẹ nhàng đặt lên vai anh, hơi thở kề sát bên cổ.
Cả người Kỳ Ngôn cứng đờ lại, vành tai đỏ ửng ngay lập tức, ngay cả con d.a.o trong tay cũng suýt thì cầm không vững.
Giọng anh khẽ run rẩy: "Thư Thư... Hôm nay, chị có mệt lắm không?"
Anh hỏi một cách dè dặt, giống như đang dò xét, lại giống như sợ làm cô chạy mất.
Chẳng dám hỏi cũng chẳng dám nói, anh chỉ dám dùng câu hỏi dịu dàng và ngoan ngoãn nhất này để thăm dò tâm trạng của cô.
Bạch Thư nhìn bộ dạng này của anh, không nhịn được mà khẽ bật cười.
Cô áp sát vào lưng anh, ôm c.h.ặ.t hơn một chút:
"Em ngoan như thế này, chị rất thích, nên mới không kìm lòng được mà muốn ôm em đấy."
Nhịp thở của Kỳ Ngôn rõ ràng đã loạn nhịp, con d.a.o rơi xuống thớt phát ra tiếng động khẽ khàng, đốt ngón tay anh cầm cán d.a.o đều khẽ trắng bệch.
Anh không quay đầu lại, nhưng cả vùng gáy đều đỏ bừng nóng rực, chỉ vì một câu nói của cô mà trái tim đập cuồng loạn.
Sau đó, động tác thái rau của Kỳ Ngôn trước bếp rất chậm.
Chậm đến mức thái quá.
Chậm đến mức cứ thái được hai nhát d.a.o là anh lại lén nghiêng đầu liếc nhìn cô một cái.
Lúc này Bạch Thư đang ngồi ở quầy bar chống cằm nhìn anh, anh vốn đã tâm bất tại yên, bị cô nhìn như vậy thì càng hoàn toàn rối loạn.
Mũi d.a.o va vào cạnh thớt, anh giật mình một cái, vành tai lại đỏ lên, vội vàng giả vờ bình tĩnh thái tiếp.
Đợi đến khi thức ăn được bưng lên bàn, anh ngồi xuống bên cạnh cô chứ không ngồi đối diện.
Vị trí sát sàn sạt đến mức không bình thường.
Bạch Thư vừa cầm đũa lên, anh đã đột ngột đưa tay đặt lên cổ tay cô, nhấn giữ động tác của cô lại.
"Để em."
Kỳ Ngôn không nhìn cô, nhưng nắm rất c.h.ặ.t.
Bạch Thư nhướng mày, nhìn những đốt ngón tay thanh mảnh đang nắm lấy tay mình.
Kỳ Ngôn dường như nhận ra mình quá chủ động, vành tai lại bắt đầu đỏ lên, nhưng tay vẫn không buông.
Bữa cơm diễn ra rất chậm.
Suốt cả bữa ăn, anh tựa sát vào cô, ít nói, nhưng mỗi câu chữ đều mang theo sự bám người đầy thận trọng.
Dọn dẹp xong xuôi, anh đứng ở phòng khách, giống như đã lấy hết can đảm, ngước mắt nhìn cô.
"Thư Thư."
Giọng Kỳ Ngôn nhẹ bẫng nhưng rõ ràng đang kìm nén cảm xúc.
"Tối nay... Em có thể ở lại không?"
Đôi mắt đẹp đẽ ấy ánh lên sự khát khao sau khi đã ra sức kiềm chế, ngay cả hàng mi cũng đang khẽ run.
Anh không dám lại gần cô, chỉ dám giấu đầu ngón tay trong ống áo mà siết c.h.ặ.t, sợ mình sẽ làm điều gì bốc đồng.
Giống như đang đợi cô tuyên án t.ử cho mình vậy.
Bạch Thư suy nghĩ nửa giây rồi gật đầu: "Tất nhiên là được rồi."
Kỳ Ngôn hệt như được thắp sáng vậy.
Khoảnh khắc đó, đuôi mắt anh dịu lại, cảm xúc dồn nén bấy lâu lập tức trào dâng, nụ cười sạch sẽ lại vô cùng xinh đẹp.
Giống như được một câu nói của cô cứu sống lại vậy.
Bạch Thư nhìn vẻ mặt ngoan đến mức đáng yêu của anh, trong lòng khẽ thở dài.
Cô bỗng bắt đầu do dự…
Hoắc Lăng biết rồi.
Cố Ngôn Thâm biết rồi.
Duy chỉ có Kỳ Ngôn là vẫn bị giấu kín.
Cô cúi đầu vân vê đầu ngón tay mình.
Kỳ Ngôn ngoan như vậy, quấn quýt cô như vậy, thậm chí đến chất vấn cũng không dám, cứ như một chú thú nhỏ xoay quanh cô.
Chuyện m.a.n.g t.h.a.i này...
Nếu không nói ra, cô cảm thấy có chút tự trách.
Nhưng nếu nói ra…
Lại sợ anh không thể chấp nhận được.
Kỳ Ngôn vẫn đang nhìn cô, đôi mắt sáng ngời:
"Thư Thư, tối nay em nhất định sẽ rất ngoan, gần đây em còn học được cách xoa bóp nữa, để em thử cho chị nhé."
Bạch Thư: "..."
... Đứa trẻ này lại càng khó nói hơn rồi.
...
Bạch Thư tắm xong đi ra, mái tóc vẫn còn vương hơi ẩm, cô tiện tay tắt đèn, chỉ để lại một ngọn đèn ấm áp nơi đầu giường.
Kỳ Ngôn đã ngoan ngoãn ngồi trên giường đợi cô.
Vừa thấy cô bước lên, trước tiên anh đưa tay chạm vào eo cô.
Sau đó men theo eo đi lên phía trên.
Rồi lại men theo đi xuống dưới.
Bạch Thư trực tiếp gạt bàn tay không yên phận kia của anh ra:
"Chẳng phải bảo là xoa bóp cho chị sao? Em sờ đi đâu đấy?"
Kỳ Ngôn bị bắt quả tang thì vành tai đỏ bừng, giọng nói trầm thấp:
"Em cứ ngỡ chị thích em chạm vào như thế."
Bạch Thư: "..."
Cái cậu nhóc này cứ hễ lên giường là lập tức chẳng còn ngoan nữa rồi.
Kỳ Ngôn thấy cô nhìn chằm chằm mình không nói lời nào thì hệt như bị dọa cho giật mình, vội vàng đổi sang tư thế chính quy, quỳ ngồi bên cạnh cô, hai tay đặt lên vùng cổ vai:
"Vậy em bóp ở đây."
Bạch Thư tựa vào gối, bị động tác nghiêm túc lại cẩn trọng của anh làm cho lòng mềm nhũn:
"Như vậy mới đúng chứ."
Thủ pháp của Kỳ Ngôn dịu dàng quá mức.
Nhưng chỉ cần cô khẽ hừ nhẹ một tiếng, cả người anh lại cứng đờ, ngón tay không tự chủ được mà run rẩy.
Giống như đang nhẫn nhịn điều gì đó.
Đang bóp dở, anh bỗng cúi đầu, đặt trán tựa vào hõm vai cô: "Thư Thư..."
Bạch Thư: "Ơi?"
"Em yêu chị."
