Chỉ Là Em Gái Ở Quê - Chương 5

Cập nhật lúc: 15/07/2026 19:01

“Tình cảm mười mấy năm của tụi mình… thua một thằng lạ mới quen mấy ngày?”

Tôi còn chưa kịp trả lời, Trần Húc đã bước lên trước một bước, ánh mắt lạnh băng:

“Bạn học Chu, cậu nên chú ý cách ăn nói.”

Chu Minh Tu như bị bóp nghẹn cổ họng, há miệng định nói gì đó, cuối cùng lại lặng lẽ cúi đầu, rút lui trong thất bại.

Tôi cúi xuống nhặt những viên kẹo trái cây rơi vãi đầy đất, rồi ném tất cả vào thùng rác bên cạnh.

Một tiếng “bộp” khẽ vang lên.

Như thể đặt dấu chấm hết cho một ký ức nào đó.

“Ngày mai phỏng vấn vào hội sinh viên, cậu sẽ đến chứ?”

Trần Húc bất ngờ lên tiếng.

“Với tình hình bây giờ thì…”

“Chính vì tình hình bây giờ.”

Anh ấy nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt kiên định.

“Trốn tránh là chấp nhận thua.”

Câu nói của Trần Húc như một mũi tiêm tăng lực, khiến trái tim đang chao đảo của tôi hoàn toàn vững vàng trở lại.

Trốn tránh là thua.

Vậy thì tôi sẽ thắng cho mọi người xem.

“Em sẽ đi.”

8

Ngày hôm sau, trời vẫn nắng gắt như thiêu.

Tôi đứng trong hàng, có thể cảm nhận rõ ràng những ánh mắt soi mói xung quanh.

“Là cô ta đúng không? Cái người hôm qua giả vờ ngất đó?”

“Nghe nói vì muốn quyến rũ anh Trần Húc, không biết xấu hổ à…”

“Thủ đoạn thật bẩn thỉu.”

Những lời bàn tán như rắn độc chui thẳng vào tai tôi.

Nhưng tôi chỉ đứng thẳng lưng, mắt nhìn thẳng về phía trước đầy kiên định.

Từ khóe mắt, tôi thấy Chu Minh Tu đang đứng cuối hàng nam sinh.

Gương mặt anh ta không biểu cảm, nhìn tất cả như một người ngoài cuộc.

Những lời ác ý lọt vào tai anh ta rất rõ ràng, nhưng anh ta chỉ khẽ nhíu mày, không nói một lời.

Khi tiếng còi nghỉ vang lên, Lâm Nghiên lại cùng vài người của hội sinh viên mang nước tới.

Điều khiến tôi bất ngờ là hôm nay cô ấy không đi về phía Chu Minh Tu, mà tiến thẳng về phía tôi.

“Muội muội trông không được khỏe nhỉ~”

Cô ấy đứng trước mặt tôi, cố tình áp chai nước suối lạnh vào má tôi. Nước đọng trượt dài xuống cổ.

“Không lẽ lại muốn ‘ngất’ nữa hả?”

Cô ấy hạ thấp giọng, môi gần như chạm vào tai tôi:

“Đáng tiếc nhé, hôm nay Chủ tịch Trần bận việc rồi, không có thời gian cứu mỹ nhân đâu.”

Giọng cô ấy nghe có vẻ nhẹ nhàng, nhưng ác ý trong mắt thì không hề che giấu.

Xung quanh lập tức vang lên những tiếng cười khúc khích.

Tôi bỗng chú ý đến bộ móng được chăm chút kỹ càng của cô ấy.

Sơn nền hồng nhạt, điểm xuyết đá lấp lánh, sáng lấp lánh dưới ánh nắng.

Tim tôi chợt giật mạnh.

Giống hệt bàn tay từng lướt qua trong video hôm qua.

Thú vị thật đấy.

“Cảm ơn đàn chị đã quan tâm.”

Tôi đón lấy chai nước, khóe môi khẽ cong lên đầy ẩn ý:

“Móng tay chị đẹp thật.”

Nụ cười trên mặt Lâm Nghiên lập tức cứng lại.

Cô ta luống cuống giấu tay ra sau lưng.

Đúng bảy giờ tối, tôi có mặt tại nơi phỏng vấn hội sinh viên.

Vừa đẩy cửa bước vào, phòng họp đang ồn ào bỗng im bặt trong một giây, rồi những lời xì xầm lại bùng lên mạnh hơn.

“Cô ta thật sự dám đến hả?”

“Mặt dày hơn cả tường thành…”

“Chắc bám được Chủ tịch Trần rồi, đến cho có mặt thôi!”

Tôi không thèm để tâm, ngẩng đầu bước đến bàn phỏng vấn và ngồi xuống.

Lâm Nghiên ngồi chính giữa bàn ban giám khảo, đang cúi đầu xem hồ sơ của tôi, môi nhếch lên nụ cười như có như không.

“Hứa Tiểu Đường, đúng không?”

Cô ấy ngẩng lên, nụ cười vẫn ngọt ngào, nhưng ánh mắt thì đầy giễu cợt.

“Nghe nói hôm qua em ‘ngất’ trong lúc huấn luyện? Thể trạng yếu như vậy, sao làm được việc trong hội sinh viên?”

Vài tiếng cười rúc rích vang lên trong phòng.

Tôi mỉm cười, nhìn thẳng vào mắt cô ta:

“Chị Lâm, chị với chị Giang Đình là bạn đúng không?”

Sắc mặt Lâm Nghiên lập tức thay đổi:

“Đang giờ làm việc, tôi không trả lời câu hỏi cá nhân.”

Tôi điềm nhiên mở điện thoại, kết nối lên màn hình lớn trong phòng họp.

Trên màn hình, đoạn video ngày hôm qua được phát lại.

Khung hình dừng ngay khoảnh khắc bàn tay với bộ móng hồng đính đá lướt qua màn hình.

“Tôi chỉ hỏi chị một câu thôi, chị Lâm.”

Tôi mỉm cười, nhìn gương mặt đã tái mét của cô ta.

“Chị có thể giải thích vì sao bộ móng của chị lại xuất hiện trong đoạn video bịa đặt kia không?”

Cả phòng họp lập tức chìm vào im lặng đến nghẹt thở.

Đúng lúc đó, cửa phòng bị đẩy mạnh.

Trần Húc bước vào với dáng vẻ trầm ổn, trên tay cầm theo một xấp tài liệu.

Anh đi thẳng tới trước mặt Lâm Nghiên.

“Phó ban Lâm.”

Giọng anh không lớn, nhưng đầy áp lực không thể phản bác.

“Hội sinh viên vừa nhận được đơn tố cáo, chị bị nghi ngờ bịa đặt vu khống và lạm dụng chức quyền.”

“Bộ phận kỷ luật đã xác minh. Chính chị là người xúi giục Giang Đình bên Ban Văn nghệ đăng bài viết sai sự thật lên diễn đàn.”

“Giang Đình cũng đã thừa nhận.”

Anh giơ tay, ném tập tài liệu xuống bàn:

“Đây là kết quả điều tra, chị tự xem đi.”

Lâm Nghiên run rẩy mở tài liệu ra, sắc mặt càng lúc càng khó coi.

Bên trong là ảnh chụp đoạn chat giữa cô ta và Giang Đình, kèm theo bản tường trình viết tay có dấu vân tay đỏ ch.ót.

“Hiện tại, chị có hai lựa chọn.”

Trần Húc nhìn xuống cô ta từ trên cao:

“Tự nguyện từ chức… hoặc chờ quyết định xử lý kỷ luật của nhà trường.”

Lâm Nghiên ngồi phịch xuống ghế, môi run bần bật:

“Trần Húc… anh vì một đứa tân sinh viên mà lại…”

“Tôi chỉ đang bảo vệ danh dự của hội sinh viên.”

Trần Húc lạnh lùng ngắt lời.

“Chỉ vậy thôi.”

Tôi từ từ đứng dậy, đưa mắt nhìn quanh căn phòng họp đang câm lặng như tờ.

Cuối cùng, ánh mắt tôi dừng lại trên gương mặt trắng bệch của Lâm Nghiên.

“Chị Lâm.”

Giọng tôi rất nhẹ, nhưng từng chữ đều rõ ràng:

“Lần sau nếu định hại người khác… nhớ giấu móng vuốt của mình cho kỹ.”

Nói xong, tôi xoay người bước ra ngoài.

Phía sau lập tức nổ tung:

“Trời ơi! Cú twist đỉnh cao, ai đó tóm tắt lại hộ tôi với?”

“Hóa ra là vì Lâm Nghiên thầm thích Chủ tịch Trần nên mới…”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chỉ Là Em Gái Ở Quê - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD