Chỉ Là Người Dưng - Chương 3

Cập nhật lúc: 11/09/2026 16:01

Khi dọn dẹp xong và lùi về phòng nghỉ của nhân viên, tôi trượt dài xuống dọc bức tường lạnh lẽo.

Bàn tay bị cứa rách rốt cuộc cũng bắt đầu truyền đến những cơn đau nhức nhối.

Nhưng nó chẳng thấm vào đâu so với cơn co giật đang bắt đầu bùng phát ở chân phải.

Tôi run rẩy lục tìm trong túi áo tạp dề, lấy ra một lọ nhựa trắng không nhãn mác, khó nhọc đổ ra hai viên t.h.u.ố.c màu trắng, nuốt khan xuống cổ họng.

Thuốc đắng ngắt, cào xé thực quản.

Thị lực mắt phải đột ngột tối sầm lại, một mảng đen kịt che khuất tầm nhìn.

Phải mất hơn mười phút sau, ánh sáng mới lờ mờ quay trở lại.

Bệnh tình lại chuyển biến xấu rồi.

Tôi xòe bàn tay trái ra, trong lòng bàn tay đầy vết chai sần và vết m.á.u khô là năm trăm tệ mà Cố Ngôn Chi vừa ném cho tôi.

Nhìn những tờ tiền nhăn nhúm, nước mắt tôi rốt cuộc cũng không kìm được mà rơi xuống.

Không có tiếng nức nở, không có tiếng gào khóc, chỉ có những giọt nước mắt câm lặng tuôn rơi, thấm đẫm những tờ tiền mang theo sự khinh bỉ của người đàn ông tôi yêu hơn cả sinh mệnh.

Giang Vãn Thu: "Cố Ngôn Chi, anh phải hạnh phúc nhé, xin anh nhất định phải hạnh phúc, bởi vì thời gian của tôi thực sự không còn nhiều nữa rồi."

Ba giờ sáng, tôi lê bước ra khỏi cổng sau của khách sạn Đế Cảnh.

Gió đêm cuối thu thổi thốc vào cổ áo mỏng tang, mang theo cái lạnh thấu xương.

Chân phải lại bắt đầu co giật, từng cơn tê buốt chạy dọc từ bắp chân lên tận hông khiến mỗi bước đi đều như đang giẫm lên hàng ngàn mũi kim.

Tôi ghé vào một hiệu t.h.u.ố.c trực đêm quen thuộc nằm sâu trong con hẻm nhỏ tồi tàn.

Lão Trần, vị d.ư.ợ.c sĩ già đẩy gọng kính trễ xuống mũi, nhìn tôi bằng ánh mắt ái ngại.

Ông ấy biết rõ tình trạng của tôi, cũng là người duy nhất thỉnh thoảng bán chịu t.h.u.ố.c cho tôi những lúc túng quẫn.

Lão Trần: "Lại đến mua t.h.u.ố.c giảm đau à?"

Tôi gật đầu, móc từ trong túi ra năm tờ một trăm tệ nhăn nhúm, vuốt phẳng phiu rồi đặt lên quầy kính.

Giang Vãn Thu: "Bác sĩ Trần, bán cho cháu loại mạnh hơn một chút, loại cũ không còn tác dụng nữa rồi."

Lão Trần nhìn những tờ tiền dính vết m.á.u khô, thở dài thườn thượt.

Lão Trần: "Vãn Thu, cháu đang uống loại giảm đau thần kinh liều cao nhất dành cho bệnh nhân u.n.g t.h.ư giai đoạn cuối rồi, uống thêm nữa, dạ dày cháu sẽ thủng trước khi hệ thần kinh c.h.ế.t hẳn đấy, cháu phải đến bệnh viện lớn truyền dịch thải độc, không thể cứ kéo dài thế này được."

Giang Vãn Thu: "Cháu biết."

Tôi khẽ mỉm cười, một nụ cười gượng gạo và méo mó.

Giang Vãn Thu: "Nhưng cháu cần đi làm, cháu không thể gục ngã lúc này được."

Lão Trần lắc đầu bất lực, lôi từ trong tủ kính ra một hộp t.h.u.ố.c nhỏ, lấy đi ba trăm tệ của tôi.

Lão Trần: "Hai trăm còn lại cầm lấy mà mua đồ ăn, nhìn cháu gầy như một bộ xương khô rồi, sống mà hành hạ bản thân thế này, chi bằng..."

Ông bỏ lửng câu nói, nhưng tôi hiểu.

Chi bằng c.h.ế.t quách đi cho xong.

Nhưng tôi chưa thể c.h.ế.t, ít nhất là chưa phải bây giờ.

Tôi vẫn còn một khoản nợ viện phí cuối cùng của viện dưỡng lão nơi bà ngoại đang nằm.

Bà là người thân duy nhất còn lại trên đời của tôi, người đã nuôi tôi khôn lớn sau khi bố mẹ qua đời trong một vụ tai nạn.

Bà đang bị Alzheimer, không còn nhớ tôi là ai, nhưng tôi phải đảm bảo bà được chăm sóc t.ử tế cho đến ngày nhắm mắt xuôi tay.

Đó là lý do duy nhất níu giữ tôi lại với thế giới mục nát này.

Tôi cầm hộp t.h.u.ố.c, bóc ngay một viên nhét vào miệng, nuốt chửng mà không cần nước.

Vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, hòa cùng mùi m.á.u tanh nồng vẫn còn vương vấn trên đầu ngón tay.

Tôi dùng tiền mà Cố Ngôn Chi ném cho để mua t.h.u.ố.c kéo dài mạng sống của chính mình.

Sự mỉa mai này cay độc đến mức khiến tôi muốn bật cười, nhưng khóe môi lại trĩu nặng không thể nhếch lên nổi.

Sáng hôm sau, khi tôi vừa đến khách sạn để bắt đầu ca làm, quản lý nhân sự đã ném bộ đồng phục của tôi ra cửa.

Quản lý: "Cô bị sa thải, khách sạn Đế Cảnh không thể chứa chấp một nhân viên làm phật ý khách VIP như cô, giám đốc Cố là nhà tài trợ lớn nhất cho chuỗi nhà hàng của chúng ta, cô đắc tội với ngài ấy, ai gánh vác nổi?"

Tôi đứng chôn chân tại chỗ, bàn tay siết c.h.ặ.t lấy quai túi xách sờn rách.

Tôi muốn mở miệng cầu xin, muốn nói rằng tôi rất cần công việc này, nhưng nhìn ánh mắt chán ghét của gã quản lý, tôi biết mọi lời nói đều vô ích.

Sự tồn tại của tôi, trong mắt những người ở thế giới của Cố Ngôn Chi vốn dĩ đã là một loại rác rưởi cần được quét sạch.

Tôi lầm lũi rời đi, không có tiền bồi thường, không có lương tháng cuối.

Để có tiền trang trải, tôi buộc phải tìm đến những trung tâm môi giới việc làm chân tay.

Với sức khỏe tồi tệ và không có bằng cấp, tấm bằng đại học của tôi đã vĩnh viễn bị chôn vùi cùng vụ t.a.i n.ạ.n hóa chất năm đó.

Tôi chỉ có thể nhận những công việc mạt hạng nhất.

Cuối cùng tôi được nhận vào một đội vệ sinh công nghiệp chuyên dọn dẹp các công trình sau thi công.

Công việc nặng nhọc, độc hại, phải tiếp xúc với đủ loại hóa chất tẩy rửa mạnh.

Nhưng bù lại họ trả lương theo ngày.

Ngày thứ ba làm việc, đội của tôi được điều đến dọn dẹp một căn biệt thự ba tầng nằm ở khu nhà giàu bậc nhất thành phố.

Nghe tổ trưởng nói đây là tổ ấm mới mua của một vị tổng tài trẻ tuổi chuẩn bị dùng làm phòng tân hôn, yêu cầu dọn dẹp cực kỳ khắt khe, không được để lại một hạt bụi.

Tôi mặc bộ đồ bảo hộ màu xanh xỉn màu, đeo khẩu trang kín mít, chỉ để lộ đôi mắt mệt mỏi.

Nhiệm vụ của tôi là đ.á.n.h bóng sàn gỗ ở tầng hai.

Mùi hóa chất bốc lên nồng nặc khiến tôi liên tục buồn nôn, l.ồ.ng n.g.ự.c đau tức như bị ai đó dùng đá tảng đè lên.

Tầm nhìn lại bắt đầu nhòe đi.

Những đốm đen nhảy múa trước mắt báo hiệu một cơn mất thị lực tạm thời sắp ập đến.

Tôi c.ắ.n răng, nhắm nghiền mắt lại, cố gắng dựa lưng vào tường để chờ cơn ch.óng mặt qua đi.

Đúng lúc đó, từ dưới nhà vọng lên tiếng bước chân và tiếng nói chuyện.

Lâm Dĩ Mạch: "Ngôn Chi, anh xem bức tranh này treo ở phòng khách có hợp không, hôm qua em vừa đấu giá được đấy, là tác phẩm của họa sĩ người Pháp mà anh thích."

Giọng nói trong trẻo ngọt ngào của cô ấy lanh lảnh vỡ vụn trong không gian tĩnh lặng của căn biệt thự.

Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt, m.á.u trong người đông cứng lại.

Cố Ngôn Chi, tại sao anh lại ở đây?

Tôi hoảng loạn mở bừng mắt, nhưng trước mắt chỉ là một màn sương mờ đục.

Thị lực chưa hồi phục, tôi cuống cuồng quỳ rạp xuống sàn, vội lấy chiếc giẻ lau giả vờ như đang miệt mài làm việc, cầu mong bóng tối trong mắt mình mau ch.óng tan đi và họ sẽ không chú ý đến một người công nhân vệ sinh thấp hèn ở góc phòng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chỉ Là Người Dưng - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD