Chí Lớn Và Khí Phách Chưa Từng Bị Mài Mòn ! - 5
Cập nhật lúc: 12/08/2026 11:01
Bởi mẫu thân khiến con trai bà ta mất mặt, tổ mẫu từ lâu đã xem mẫu thân là cái gai trong mắt.
Ngay cả chuyện hôm nay Ôn Sơ Dao được phép bước vào Mai Viên, có cơ hội làm nhục mẫu thân trước mặt các quý nhân, cũng là do tổ mẫu mở cửa cho nàng ta.
Mẫu thân biết hết.
Bà chỉ không vội.
Bà đợi tổ mẫu tưởng rằng mình sắp được xem trò hay, rồi mới chuẩn bị trả lại một món quà lớn hơn gấp bội.
Lúc ấy ngoài sân, Ôn Sơ Dao vẫn bị trói trên giá gỗ.
Mỗi khi lưỡi d.a.o của ma ma hạ xuống, nàng ta lại phải rít lên như đang hát một khúc hí nhuốm m.á.u.
Kêu nhẹ quá thì bị chê không đủ sức, lưỡi d.a.o lập tức xoáy thêm vào chỗ đau.
Kêu quá mạnh đến lạc giọng, d.a.o lại tiến sâu hơn.
Nhát đầu tiên khiến tiếng nàng ta vỡ hẳn.
Mẫu thân nghe xong chỉ tiếc nuối lắc đầu.
Nhát thứ hai lập tức rạch thêm trên thân thể đang run rẩy.
Lần này Ôn Sơ Dao thật sự sợ c.h.ế.t, đành cố nén đau mà kéo từng chữ thành giọng oanh lảnh lót, giữa âm thanh ấy vẫn chen lẫn tiếng rên như đỗ quyên gào m.á.u.
Nhát thứ ba rơi xuống gần gương mặt nàng ta.
Ôn Sơ Dao khóc lóc van xin đến khản tiếng, m.á.u hòa cùng nước mắt, chút kiêu ngạo ban đầu đã không còn một mảnh.
Đúng lúc ấy, tổ mẫu thong thả đi tới, vừa cười vừa hỏi mọi người đang trò chuyện gì mà náo nhiệt như vậy.
Mẫu thân đã uống không ít rượu hoa đào, một tay chống trán, nhìn bà ta rồi cười như không có chuyện gì.
Bà nói lão phu nhân đến thật đúng lúc, mọi người vừa hay đang nghe hí.
Các vị phu nhân thấy chính chủ đã xuất hiện, lập tức hiểu tiếp theo không tiện ở lại.
Từng người lần lượt đứng lên cáo từ.
Mẫu thân phất tay, hạ nhân liền bê ra từng khay châu báu ngọc khí.
Bà mời mỗi người chọn một món coi như bồi lễ vì hôm nay đã làm mọi người mất hứng, hẹn ngày khác sẽ lại thiết tiệc.
Chẳng mấy chốc, khách khứa đã rời đi hết.
Mẫu thân lúc ấy mới đứng dậy.
Bà vỗ tay một tiếng.
Những ma ma vừa tạm ngừng lập tức nâng d.a.o trở lại.
Tổ mẫu còn đang ngơ ngác thì một lưỡi d.a.o đã hạ xuống vùng bụng dưới của Ôn Sơ Dao.
Mẫu thân nhìn bà ta, hỏi có từng nghe qua khúc “đỗ quyên rỉ m.á.u” hay chưa.
Nói rồi, bà nhướng mày chỉ về phía giá gỗ.
Bà bảo con chim đỗ quyên do chính tay lão phu nhân đưa tới hôm nay đang rỉ m.á.u ở đó.
Tổ mẫu nhìn theo.
Chỉ trong một chớp mắt, sắc mặt bà ta cứng đờ, như thể toàn bộ m.á.u trong người đều đông lại.
Người bị trói trên cọc đã bê bết m.á.u đến mức gần như không còn nhận ra hình dáng.
Chỉ có cây trâm trên tóc cùng chiếc vòng ngọc đeo ở cổ tay, đều là đồ tổ mẫu từng tự tay ban cho, vẫn đủ để xác nhận thân phận.
Bà ta run rẩy chỉ tay về phía mẫu thân, vừa kinh vừa giận, chỉ lặp lại được mấy chữ rằng bà dám làm như vậy sao.
Ngón tay còn chưa kịp chạm đến người, ánh mắt mẫu thân đã tối xuống.
Bà túm cổ áo tổ mẫu, kéo mạnh một cái khiến cả người bà ta ngã nhào xuống đất.
Sau đó mẫu thân không hề nương tay, cứ thế lôi bà ta về phía Ôn Sơ Dao.
Nô bộc đi theo tổ mẫu đều bị đại đao của hộ vệ chặn ngang cổ, không ai dám bước lên.
Bọn họ chỉ có thể đứng nhìn tóc tổ mẫu bị kéo rối tung, hoa phục xộc xệch, một chiếc giày ngọc cũng rơi mất giữa đường.
Mẫu thân ném bà ta xuống trước giá gỗ, túm tóc ép ngẩng đầu nhìn thẳng Ôn Sơ Dao.
Bà hỏi tổ mẫu có thật sự không nhận ra nữa hay không.
Đây chính là người mẹ của “cháu đích tôn” mà bà ta ngày nhớ đêm mong, cũng là ngoại thất bà ta từng thề sống c.h.ế.t bảo vệ.
Dám làm càn ngay trong Mai Viên của Lâu Nhạn Hồi, vậy thì cả hai nên chuẩn bị tinh thần có đến mà không có đường về.
Tổ mẫu sợ đến giọng cũng lạc đi, chỉ biết lặp lại rằng bà ta là mẹ chồng, nếu mẫu thân bất kính bất hiếu thì sẽ phải chịu tội.
Lời còn chưa hết, đầu bà ta đã bị mẫu thân nắm tóc đập mạnh xuống nền đá.
Máu lập tức chảy đầy mặt, tóc tai xổ tung, bộ dạng thê t.h.ả.m chẳng khác gì quỷ dữ bò lên từ địa ngục.
Trong lúc tổ mẫu còn choáng váng, mẫu thân nhận lấy một bát t.h.u.ố.c đen từ tay hạ nhân.
Bà bóp cằm bà ta, đổ thẳng thứ nước ấy vào miệng.
Tổ mẫu nằm rạp dưới đất, vừa móc họng vừa nôn khan, hoảng loạn hỏi đó là t.h.u.ố.c gì, mẫu thân muốn làm gì.
Mẫu thân đứng thẳng người, nhận khăn lau sạch chút nước t.h.u.ố.c vương trên tay rồi mới đáp.
Đó chính là độc d.ư.ợ.c xuyên ruột mà tổ mẫu từng sai người bỏ vào đồ ăn thức uống của bà, chỉ mong bà c.h.ế.t sớm để nhường chỗ cho Ôn Sơ Dao.
Đồng t.ử tổ mẫu co lại dữ dội.
Bà ta gào rằng mẫu thân dám g.i.ế.c mẹ chồng thì nhất định cũng không muốn sống nữa.
Mẫu thân chẳng thèm tranh cãi.
Bà nhận đại đao từ tay hộ vệ, xoay cán, dùng sống đao nện thẳng vào đầu tổ mẫu.
Động tác gọn gàng đến mức bà ta còn chưa kịp né đã đổ sụp xuống đất.
Mẫu thân nhìn bộ dạng ấy, chỉ nhướng đuôi mày đầy khinh miệt rồi phất tay.
Bà bảo cảnh tượng này rất đáng để Hầu gia tận mắt nhìn cho rõ.
Sau khi giải quyết xong tổ mẫu, mẫu thân cầm khăn tay lau vụn bánh còn dính bên khóe miệng ta.
Giọng bà lập tức dịu xuống, hỏi ta có sợ hay không.
Ta lắc đầu.
Ta là hài t.ử nhà họ Lâu, từ nhỏ đã quen nhìn m.á.u, có gì phải sợ.
Mẫu thân nghe xong mới hài lòng gật đầu.
Phụ thân được người gọi thẳng từ bàn rượu về phủ.
Ông vội vã chạy vào, sắc mặt tái mét vì hoảng hốt.
Phòng tổ mẫu đang phát độc chỉ cách ông một cánh cửa, vậy mà phụ thân thậm chí chẳng buồn nhìn sang.
Vừa thấy mẫu thân, ông đã nhào tới quát hỏi Ôn Sơ Dao ở đâu, bà đã làm gì nàng ta.
Mẫu thân cũng không giấu.
