Chỉ Muốn Hôn Em - Chương 158:
Cập nhật lúc: 01/03/2026 08:05
Sau khi bị Thanh Ninh quậy cho một trận như vậy, Ôn Chiêu Ninh hoàn toàn không còn buồn ngủ nữa. Ở phía bên kia Thanh Ninh, Hạ Hoài Khâm lại rất nhanh đã ngủ say.
Cô nghe thấy tiếng hô hấp đều đặn từ phía anh truyền đến, khẽ khàng mở mắt.
Một cánh tay của Hạ Hoài Khâm đặt lên người Thanh Ninh, cánh tay còn lại cong lên làm gối dưới đầu. Ánh đèn tường dịu nhẹ phác họa đường nét gương mặt nghiêng của anh; sống mũi cao thẳng, đường nét giữa hai hàng mày trầm tĩnh mà sâu thẳm.
Ôn Chiêu Ninh có thể ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người anh, hòa lẫn với hương thơm nhè nhẹ của chăn ga và mùi sữa trên người con gái, tạo thành một thứ hương vị hỗn hợp khiến tim cô khẽ rung lên.
Thời gian, trong tĩnh lặng, như bị kéo dài vô hạn.
Ôn Chiêu Ninh nhắm c.h.ặ.t mắt, ép mình đừng cảm nhận nhiệt độ và sức nặng truyền đến từ cánh tay ấy. Nhưng có những cảm giác, càng cố kìm nén lại càng rõ ràng.
Đến nửa đêm về sáng, Ôn Chiêu Ninh mới dần chìm vào giấc ngủ.
Thế nhưng cô vừa ngủ chưa được bao lâu, ý thức đã lần nữa từ trong mớ hỗn độn ấm áp dần dần trồi lên.
Cô cảm thấy cả người được bao bọc trong một luồng ấm áp lười biếng. Theo bản năng, cô muốn vùi mặt vào nguồn ấm áp ấy, cho đến khi ch.óp mũi chạm phải độ cứng của một chiếc cúc áo.
Cúc áo?
Cúc áo từ đâu ra?
Ôn Chiêu Ninh mở mắt. Đập vào mắt cô không phải mái tóc mềm mượt của con gái, mà là một mảng vải ngủ màu xám đậm; dưới lớp vải ấy là đường nét l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc, tràn đầy sức lực.
Mặt cô đang áp sát vào l.ồ.ng n.g.ự.c ấy, còn cánh tay cô thì ở trong một tư thế gần như dựa dẫm, ôm lấy eo đối phương.
Mà một cánh tay của đối phương cũng đang vắt ngang eo cô với lực chiếm hữu rõ rệt, ôm c.h.ặ.t cô vào lòng.
Hai cơ thể dán sát khít khao không một kẽ hở. Thậm chí chân cô còn vô thức quấn lấy chân anh.
Nguồn ấm áp cô cảm nhận được, chính là từ làn da kề sát ấy không ngừng truyền tới.
Trong vài giây, đầu óc Ôn Chiêu Ninh hoàn toàn trống rỗng.
Rồi ký ức của đêm qua mới từng chút từng chút tỉnh lại trong đầu cô.
Cơn ác mộng của Thanh Ninh, ba người cùng ngủ chung, những cánh tay chồng lên nhau và bầu không khí ám muội lặng lẽ lan tỏa… tất cả cùng lúc ùa vào ý thức của cô.
Nhưng rõ ràng là ba người ngủ cùng nhau, sao giờ chỉ còn lại hai người bọn họ?
Ôn Chiêu Ninh còn chưa kịp phản ứng.
Hạ Hoài Khâm cũng mở mắt. Trong ánh mắt anh ban đầu còn vương chút mơ màng khi vừa tỉnh, nhưng khi nhìn rõ Ôn Chiêu Ninh trong lòng mình, rất nhanh đã trở nên tỉnh táo.
“Thanh Ninh đâu?”
“Thanh Ninh đâu?”
Hai người đồng thời lên tiếng, rồi cũng đồng thời đẩy đối phương ra, quay người tìm xuống phía giường bên mình.
Trống không.
Trên giường, dưới giường, đều trống không.
Thanh Ninh vốn ngủ giữa hai người, không thấy đâu nữa!
Nhận thức này còn khiến Ôn Chiêu Ninh tim đập loạn hơn cả việc phát hiện mình và Hạ Hoài Khâm ôm nhau ngủ.
Cô cuống cuồng vén chăn xuống giường.
Cô đang mặc áo T-shirt của Hạ Hoài Khâm, vạt áo dài che đến tận gốc đùi. Trong lúc hoảng hốt, cô thậm chí còn không kịp xỏ dép, cứ thế chân trần chạy vào phòng tắm tìm.
Trong phòng tắm cũng không có ai.
Hạ Hoài Khâm xuống giường, nhìn hai chân thon trắng của cô lướt qua trước mắt, một luồng nóng rực vô danh bỗng chốc lan khắp cơ thể.
“Có thể là con tự tỉnh dậy rồi xuống lầu chơi. Cửa lớn dưới nhà con không mở được, chắc chắn không chạy ra ngoài đâu.” Giọng anh mang theo mấy phần trấn an. “Xuống dưới xem thử.”
Ôn Chiêu Ninh gật đầu, vội mở cửa phòng ngủ chạy xuống lầu.
Tim cô đã treo lơ lửng nơi cổ họng.
Dù sao trước giờ Thanh Ninh chưa từng tự mình lặng lẽ thức dậy. Cho dù con bé tỉnh trước cô, cũng sẽ nằm trên giường đợi cô cùng dậy.
Hạ Hoài Khâm theo sát phía sau. Thấy cô căng thẳng như vậy, thần kinh anh cũng bất giác siết c.h.ặ.t.
Trong phòng khách, ánh sáng ban mai đã xuyên qua cửa kính sát đất, tràn ngập khắp không gian, chiếu sáng và ấm áp.
Một bóng dáng nhỏ bé đang ngồi trên sofa.
Là Thanh Ninh!
Thanh Ninh tự mặc áo quần xong xuôi, chỉ là tóc chưa buộc, vài sợi tóc con dựng lên, rối tung mà buồn cười.
Con bé ôm một chiếc gối mềm, chăm chú xem “Peppa Pig”. Trên tivi, Peppa và George nhảy nhót trong vũng bùn, phát ra tiếng cười khúc khích; con bé cũng cười khúc khích theo.
Thấy con gái bình an vô sự ngồi xem tivi, Ôn Chiêu Ninh lúc này mới thở phào một hơi nặng nề.
“Thanh Ninh.” Cô gọi một tiếng.
Nghe thấy tiếng gọi, Thanh Ninh quay đầu lại. Thấy Ôn Chiêu Ninh và Hạ Hoài Khâm đứng ở cửa cầu thang, mắt con bé sáng lên, ném gối trong tay, tay chân cùng dùng lực tuột khỏi sofa, như chú chim nhỏ vui vẻ chạy về phía họ.
“Ba! Mẹ! Hai người dậy rồi ạ!” Giọng con bé lanh lảnh, tràn đầy sức sống, hoàn toàn không còn bóng dáng của cơn ác mộng tối qua.
“Con dậy sao không gọi mẹ?” Ôn Chiêu Ninh xoa đầu con gái. “Mẹ tỉnh dậy không thấy con, sợ hết hồn.”
“Lúc con tỉnh dậy thấy ba mẹ ôm nhau ngủ say lắm lắm, nên con tự xuống dưới. Vừa hay tập trước của ‘Peppa Pig’ con vẫn chưa xem xong, con nhớ mãi đó.” Thanh Ninh ngẩng khuôn mặt nhỏ, nhìn Hạ Hoài Khâm rồi lại nhìn Ôn Chiêu Ninh, trên mặt là biểu cảm đắc ý kiểu “con rất hiểu chuyện”.
Mặt Ôn Chiêu Ninh lập tức nóng bừng.
Thanh Ninh nói vậy là ý gì?
Con bé tỉnh dậy thấy ba mẹ ôm nhau?
Sao có thể?
Thanh Ninh rõ ràng ngủ giữa hai người, sao họ có thể vượt qua con bé mà ôm nhau được?
Rốt cuộc trong lúc đó đã xảy ra chuyện gì?
Chẳng lẽ Thanh Ninh đã trèo qua một trong hai người, ngủ sang phía bên kia của giường lớn?
Ôn Chiêu Ninh liếc nhìn Hạ Hoài Khâm. Không biết là anh không nghe ra lời Thanh Ninh có gì kỳ lạ, hay là không thấy việc hai người ôm nhau ngủ có gì bất thường, tóm lại trên mặt anh không có phản ứng gì.
“Thanh Ninh đói chưa?” Hạ Hoài Khâm bước tới bế con gái lên. “Muốn ăn gì, ba gọi giao đồ ăn.”
“Con muốn ăn McDonald’s.”
“Còn gì khác không? Có muốn ăn thêm gì nữa không?”
“Không ạ.”
Hạ Hoài Khâm hỏi xong con gái, lại quay sang nhìn Ôn Chiêu Ninh: “Còn em? Muốn ăn gì?”
“Em ăn gì cũng được.”
Hạ Hoài Khâm “ừ” một tiếng, đặt Thanh Ninh xuống rồi đi gọi điện.
“Thanh Ninh, con tạm dừng ‘Peppa Pig’ trước nhé, mẹ dẫn con lên rửa mặt đ.á.n.h răng được không?”
“Dạ được.”
Thanh Ninh ngoan ngoãn ấn nút tạm dừng.
Ôn Chiêu Ninh dẫn con gái lên lầu rửa mặt.
“Thanh Ninh, lúc sáng con tỉnh dậy, thật sự thấy ba và mẹ ôm nhau ngủ sao?” Ôn Chiêu Ninh vừa buộc tóc cho con vừa xác nhận lại.
“Dạ đúng mà.”
“Nhưng chẳng phải con ngủ giữa ba mẹ sao?”
“Con cũng không biết nữa, lúc con tỉnh dậy thì ba ngủ ở giữa.”
