Chỉ Muốn Hôn Em - Chương 161:
Cập nhật lúc: 01/03/2026 08:06
Ôn Chiêu Ninh nói xong liền cúp cuộc gọi video.
Hạ Hoài Khâm ngồi trong văn phòng chi nhánh tại Ý, nhìn màn hình tối đen, trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh Ôn Chiêu Ninh mặc chiếc váy dạ hội đó.
Xẻ cao đến vậy, là muốn xẻ tới tận trời sao?
Còn đôi chân thoáng lướt qua ống kính kia, như mang theo làn sóng nóng bỏng, quấn lấy anh, khiến giữa ban ngày trong văn phòng anh cũng bồn chồn không yên.
Cô định mặc bộ váy gợi cảm như thế để đi đâu?
Hạ Hoài Khâm gọi cho Trần Ích.
“Cậu kiểm tra giúp tôi, gần đây homestay của Ôn Chiêu Ninh có hoạt động gì không?”
“Vâng, luật sư Hạ.”
Hiệu suất làm việc của Trần Ích rất cao, chẳng bao lâu sau đã gọi lại.
“Luật sư Hạ, homestay gần đây không có hoạt động gì, nhưng tôi nghe nói cô Ôn sẽ tham dự lễ trao giải ‘Top 100 Blogger Tự Truyền Thông’ lần thứ ba.”
“Mấy giờ?”
“Ngày mười.”
“Đặt cho tôi vé máy bay ngày chín về nước.”
“Vâng, luật sư Hạ.”
—
Lễ trao giải ‘Top 100 Blogger Tự Truyền Thông’ lần thứ ba được tổ chức vào ngày mười tại khách sạn Hồ Ngạn.
Theo sắp xếp của ban tổ chức, Ôn Chiêu Ninh đến khách sạn trước một ngày.
Vừa bước vào khách sạn, còn chưa kịp làm thủ tục nhận phòng, cô đã chạm mặt một người mà cô không ngờ sẽ gặp lại — Đỗ Ân.
Đỗ Ân mặc đồng phục khách sạn, đang khom lưng mỉm cười hướng dẫn khách vào thang máy.
Ôn Chiêu Ninh sững lại.
Cô không ngờ người từng không có chút ranh giới nào, trắng trợn xin cô phương thức liên lạc của Hạ Hoài Khâm ở homestay, bản thân lại làm trong ngành khách sạn.
Điều đó càng khiến Ôn Chiêu Ninh thấy hành vi khi trước của Đỗ Ân vô lý đến mức nào.
Rõ ràng Đỗ Ân cũng không ngờ sẽ gặp lại Ôn Chiêu Ninh. Khi cô ta ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt của Ôn Chiêu Ninh, trên mặt thoáng qua một tia lúng túng.
Ôn Chiêu Ninh không có thiện cảm với người này, thậm chí còn có chút ghét, bởi sau khi Đỗ Ân trả phòng, cô ta đã lên nền tảng mạng chấm điểm âm cho homestay của Ôn Chiêu Ninh, còn viết một bài đ.á.n.h giá tiêu cực dài dằng dặc.
Đại ý là bà chủ homestay đời tư không đứng đắn, cạnh tranh với khách nữ, ve vãn khách nam các kiểu.
Hoàn toàn là bịa đặt, vu khống vô căn cứ.
Đỗ Ân không hề biết, chỉ một nét b.út tùy tiện của cô ta, Ôn Chiêu Ninh đã phải mất bao lâu mới xóa bỏ được ảnh hưởng xấu mà bài đ.á.n.h giá đó mang lại cho homestay.
Đúng là kẻ chuyên gây chuyện.
Ôn Chiêu Ninh coi như không nhìn thấy cô ta, đi thẳng đến quầy lễ tân làm thủ tục nhận phòng.
Đợi cô làm xong thủ tục, Đỗ Ân đã đưa khách lên lầu, không còn ở đại sảnh nữa.
Rất tốt, tốt nhất đừng chạm mặt thêm lần nào.
Ôn Chiêu Ninh không để cuộc gặp gỡ này trong lòng. Sau khi lên phòng sắp xếp hành lý xong, cô cầm điện thoại và giá đỡ xuống lầu, chuẩn bị quay thêm tư liệu, sau này dựng một vlog về việc tham dự lễ trao giải, chia sẻ tin vui và vinh dự với người hâm mộ.
Cô dạo quanh khách sạn một vòng. Khi nhìn thấy biển chỉ dẫn có mũi tên hướng đến khu vực lễ trao giải, cô bỗng nghĩ ra một đoạn mở đầu video khá hay.
Thế là Ôn Chiêu Ninh dừng lại. Khi cô tìm được một góc quay tuyệt đẹp, hơi lùi lại một bước, chuẩn bị nhấn nút ghi hình, bên tai đột nhiên vang lên một tiếng: “Cẩn thận!”
Nghe giống giọng của Hạ Hoài Khâm.
Ôn Chiêu Ninh còn chưa kịp phản ứng phải cẩn thận điều gì, thì giây tiếp theo đã thấy Hạ Hoài Khâm lao về phía cô, mạnh mẽ kéo cô vào lòng. Ôn Chiêu Ninh được anh ôm c.h.ặ.t bảo vệ trong vòng tay, má cô áp vào l.ồ.ng n.g.ự.c đang phập phồng dữ dội của anh. Trong khoảnh khắc đó, cô có thể nghe rõ nhịp tim rối loạn của anh.
“Rầm—”
Ngay sau đó là một tiếng nổ khiến da đầu tê dại, vang lên sát bên chân Ôn Chiêu Ninh. Đá vụn, bụi đất và bùn b.ắ.n lên ống quần và mũi giày cô.
Là một chậu hoa. Một chậu hoa rơi từ trên cao xuống!
Mọi chuyện xảy ra trong chớp mắt.
Từ lúc bị Hạ Hoài Khâm kéo sang một bên đến khi chậu hoa rơi xuống, chỉ vỏn vẹn một hai giây.
Mà một hai giây đó, suýt nữa đã lấy mạng cô.
“Ch… chuyện gì vậy?” Ôn Chiêu Ninh túm c.h.ặ.t vạt áo anh, nỗi sợ hãi và choáng váng sau khi thoát c.h.ế.t khiến hai chân cô mềm nhũn, suýt không đứng vững.
“Không sao rồi.” Hạ Hoài Khâm siết c.h.ặ.t eo cô, giữ cô cố định trong vòng tay mình, rồi ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh nhìn lên phía trên.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh, anh không kịp nhìn rõ chậu hoa rơi từ tầng nào, nhưng trước khi nó rơi xuống, anh rõ ràng đã thấy một bóng người mờ nhạt.
Bóng người đó hẳn là kẻ khiến chậu hoa rơi xuống.
Chỉ là anh chưa thể xác định, việc này là nhằm vào Ôn Chiêu Ninh? Hay chỉ đơn thuần là tai nạn?
Nhân viên khách sạn nghe thấy tiếng động, vội vàng chạy đến.
“Thưa anh, thưa chị, hai người không sao chứ?”
“Chúng tôi không sao, nhưng hành vi ném đồ từ trên cao vừa rồi là cố ý. Yêu cầu phía khách sạn lập tức báo cảnh sát điều tra kỹ.” Giọng Hạ Hoài Khâm lạnh lẽo, cứng rắn.
“Vâng vâng vâng, tôi lập tức báo cáo lãnh đạo.”
Nhân viên khách sạn lại vội vã chạy đi.
Nghe đến hai chữ “cố ý”, Ôn Chiêu Ninh run rẩy dữ dội hơn.
Chỉ cần nghĩ đến việc vừa rồi suýt nữa cô bỏ mạng tại đây, không bao giờ được gặp lại con gái và mẹ mình nữa, cả người cô rơi vào nỗi sợ hãi vô biên.
“Được rồi, không sao nữa, đừng sợ.”
Hạ Hoài Khâm dìu cô đến ghế bên cạnh ngồi xuống, cởi áo khoác của mình khoác lên người cô.
Ôn Chiêu Ninh cảm nhận được hơi ấm từ lớp lót áo anh, từng chút một xoa dịu cảm xúc đang chao đảo của cô.
Khoảng mười phút sau, cảnh sát khu vực gần đó đến nơi. Sau khi ghi chép đơn giản lời khai của Ôn Chiêu Ninh và Hạ Hoài Khâm, họ cùng nhân viên khách sạn đi kiểm tra hiện trường.
Ôn Chiêu Ninh tuy vẫn còn sợ, nhưng dần dần đã bình tĩnh lại.
“Em ở tầng mấy?” Hạ Hoài Khâm hỏi.
“Tầng sáu.”
“Đi thôi, tôi đưa em lên.” Hạ Hoài Khâm cầm lấy giá đỡ quay phim của cô.
Ôn Chiêu Ninh gật đầu máy móc, theo anh vòng qua bồn hoa, đi thang máy lên lầu.
Cô ở phòng 603.
Khi hai người đến trước cửa phòng 603 của Ôn Chiêu Ninh, Hạ Hoài Khâm dừng bước.
“Em vào nghỉ ngơi đi, đừng nghĩ nhiều. Có việc gì thì gọi cho tôi, tôi ở tầng tám.” Nói xong, anh đặt giá đỡ quay phim trước cửa, chuẩn bị xoay người rời đi.
Nhưng ngay khoảnh khắc Hạ Hoài Khâm quay lưng lại, tay Ôn Chiêu Ninh đột nhiên vươn ra, nắm lấy vạt áo len của anh.
Lực của cô không lớn, thậm chí còn có chút yếu ớt, nhưng lại như một sợi dây vô hình, trong chớp mắt giữ c.h.ặ.t bước chân anh.
“Có thể…” Ôn Chiêu Ninh nhìn anh, giọng nghèn nghẹn khẽ thốt ra mấy chữ, “ở lại với em một lúc được không…”
Hạ Hoài Khâm không nói gì.
“Chỉ một lát thôi…”
Không khí như đông cứng lại.
Hành lang yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng hít thở của cả hai.
Hạ Hoài Khâm khẽ hít sâu một hơi, không nói đồng ý, cũng không nói từ chối, chỉ hỏi: “Thẻ phòng của em đâu?”
“Trong túi em.”
“Vậy còn không lấy ra mở cửa?”
Anh… là đồng ý ở lại với cô rồi!
Ôn Chiêu Ninh vội buông anh ra, luống cuống tìm thẻ phòng mở cửa, như sợ chậm thêm vài giây nữa, anh sẽ rời đi.
