Chỉ Muốn Hôn Em - Chương 69:
Cập nhật lúc: 26/02/2026 19:10
Ôn Chiêu Ninh chỉ vừa nhìn theo, Hạ Hoài Khâm đã đưa tay che mắt cô: “Không được nhìn nữa.”
“Sao anh ghen dữ vậy?” Ôn Chiêu Ninh gạt tay anh ra, cười nhìn anh, “Em đã giải thích rồi mà, cậu ấy là con của dì Đoạn, nhỏ hơn em năm tuổi, trong mắt em chỉ là em trai thôi.”
“Trong mắt em là em trai, nhưng trong mắt cậu ta chưa chắc em là chị.”
“Ý anh là gì?”
“Cậu ta thích em, em không nhìn ra sao?” Đàn ông hiểu đàn ông nhất. Ngay lần đầu gặp, anh đã nhìn ra ánh mắt của Đoạn Doãn Khiêm không đơn thuần.
Người này chắc chắn thích Ôn Chiêu Ninh, hơn nữa còn là kiểu yêu rất sâu.
“Không thể nào.” Ôn Chiêu Ninh không tin, “Doãn Khiêm có người mình thích rồi.”
“Nếu cậu ta có người thích, sao còn tặng hoa cho em?”
“Đó là vì thấy bà cụ bán hoa bên đường đáng thương nên tiện tay mua.”
Hạ Hoài Khâm cười khẽ: “Sao em ngây thơ vậy?”
“Không phải em ngây thơ, mà là em chưa từng nghĩ theo hướng đó.”
“Sao không nghĩ, không phải em thích trai trẻ sao? Anh thấy cậu ta cũng khá giống.”
Ôn Chiêu Ninh lúc này mới nhớ ra.
“Đó là em nói bừa thôi.” Ôn Chiêu Ninh nắm tay anh dỗ dành, “Em không thích trai trẻ, em chỉ thích kiểu trưởng thành, chững chạc như Luật sư Hạ thôi.”
“Nói dối.”
“Thật mà.”
“Được rồi, lạnh không?” Hạ Hoài Khâm ôm vai cô, “Lên xe rồi nói.”
“Được.”
Anh đặt hộp đàn vào cốp xe, hai người cùng lên xe.
Mùa đông đã đến, Thượng Hải ngày càng lạnh, đặc biệt hôm nay nhiệt độ đã xuống dưới 0.
“Hay em đừng làm thêm nữa.” Hạ Hoài Khâm đề nghị, “Anh sẽ đưa em một cái thẻ, em muốn tiêu thế nào cũng được.”
“Em không cần.”
“Sao lại không cần? Chúng ta không còn là quan hệ giao dịch nữa. Em là bạn gái anh, anh không muốn thấy em vất vả vậy.”
“Em không thấy vất vả. Mỗi ngày như vậy, em cảm thấy rất đầy đủ và an tâm.”
“Tiêu tiền của anh không khiến em an tâm sao?”
“Không phải ý đó. Ý em là, dù bạn gái là một mối ràng buộc sâu hơn, nhưng tiền đề của ràng buộc này là chúng ta phải tôn trọng nhau. Có thể một tháng lương của em cũng không bằng thu nhập một ngày của anh, nhưng công việc khiến em cảm nhận được giá trị của bản thân. Giá trị đó không thể thay thế chỉ bằng việc trở thành bạn gái của ai đó.”
Hạ Hoài Khâm hiểu, Ôn Chiêu Ninh chưa bao giờ muốn trở thành loại phụ nữ dựa dẫm vào đàn ông.
Nếu cô thích như vậy, anh sẽ để cô làm theo ý mình.
“Vậy có cần anh sắp xếp xe đưa đón em không?”
“Không cần.”
“Cái gì cũng không cần, vậy cần bạn trai như anh làm gì?”
“Cần bạn trai như anh đến đón em tan làm.” Ôn Chiêu Ninh nắm tay anh, “Thỉnh thoảng anh có thời gian, giống như hôm nay đến đón em, em sẽ cảm thấy rất bất ngờ và hạnh phúc.”
Hạ Hoài Khâm hoàn toàn bị cô dỗ ngọt: “Vậy sau này anh sẽ cố gắng đến đón em nhiều hơn.”
“Được.”
“À đúng rồi, hôm nay còn có bất ngờ cho em.”
“Bất ngờ gì?”
“Về nhà sẽ biết.”
—
Vừa về đến nhà, Hạ Hoài Khâm nhận được điện thoại công việc.
Anh vào phòng làm việc, Ôn Chiêu Ninh thì về phòng ngủ tắm rửa.
Sau khi xong xuôi, anh vẫn chưa gọi xong, cô lại tự học chỉnh sửa video nửa tiếng, đến khi buồn ngủ thì anh mới ra ngoài.
“Anh nói hôm nay có bất ngờ cho em, là gì vậy?” Ôn Chiêu Ninh hỏi.
“Anh tắm xong rồi nói.”
Thật biết làm ra vẻ bí mật.
Chẳng mấy chốc, trong phòng tắm vang lên tiếng nước, không hiểu vì sao, tiếng nước ấy khiến cô có chút xao động.
Không được, không được, cô không thể nghĩ bậy, anh còn chưa khỏe hẳn.
Mười phút sau, Hạ Hoài Khâm tắm xong bước ra.
Anh chỉ quấn một chiếc khăn tắm ở eo. Sau khi bệnh, sự gầy đi không làm mất đi cảm giác mạnh mẽ, mà còn khiến anh thêm phần tinh gọn.
Ánh mắt Ôn Chiêu Ninh vô tình nhìn thấy hình dạng không nên thấy, gương mặt cô lập tức đỏ lên, vội vàng dời mắt đi.
Hạ Hoài Khâm vừa lau tóc vừa bước tới giường.
“Anh có thứ muốn cho em xem.”
“Gì vậy?”
Anh lấy từ áo vest ra một tờ giấy, nghiêm túc đưa cho cô.
Ôn Chiêu Ninh nghi hoặc nhận lấy, nhìn lướt qua.
Đó là giấy chứng nhận phục hồi.
Phần đầu ghi lại quá trình điều trị viêm cơ tim cấp tính của anh, còn phần kết luận được in đậm:
【Sau khi kiểm tra lại, các chỉ số sinh lý của bệnh nhân đều đã trở lại bình thường, chức năng cơ thể tốt, không có triệu chứng khó chịu, đã hoàn toàn hồi phục, có thể sinh hoạt và làm việc bình thường, bao gồm vận động vừa phải và đời sống vợ chồng/bạn tình.】
Dòng chữ “đời sống vợ chồng/bạn tình” như mang theo nhiệt độ nóng bỏng, khiến mặt Ôn Chiêu Ninh nóng ran.
Anh vậy mà đặc biệt đến bệnh viện lấy giấy này cho cô xem?
Cô ngẩng đầu nhìn anh.
Đôi mắt sâu thẳm của anh chăm chú nhìn cô, đầy mong đợi, như đang hỏi: bây giờ, được chưa?
“Anh… anh vậy mà đi lấy giấy này…”
“Đúng. Nó đủ chứng minh anh đã khỏi hẳn.”
“Em chịu anh luôn.”
Ôn Chiêu Ninh nhét tờ giấy lại cho anh, nhưng anh không nhận, mà thuận thế nắm cổ tay cô, kéo cô vào lòng.
Cơ thể anh vừa tắm xong, nóng, ẩm và thơm.
Ôn Chiêu Ninh bị bao phủ, cả người mềm nhũn.
“Anh biết em cũng muốn rồi. Tối qua khi ngủ, em cứ cọ vào lòng anh.”
“Em… em chỉ là lạnh thôi.”
“Vậy bây giờ thì sao?” Tay anh luồn vào váy ngủ cô, ghé tai cô thì thầm hai chữ.
Ôn Chiêu Ninh lập tức đẩy tay anh ra, trùm chăn kín đầu.
Sáu năm trống rỗng cô còn chịu được, vậy mà trước mặt anh, cô lại dễ dàng có phản ứng như vậy.
Hạ Hoài Khâm kéo khăn tắm xuống, chui vào chăn.
“Ôn tiểu thư, trước đó em nói sẽ bù đắp gấp đôi, tối nay anh muốn.” Anh thổi nhẹ bên tai cô, “Đây cũng là bù đắp cho em.”
“Tờ giấy này thật bao nhiêu phần trăm? Anh thật sự được rồi sao?”
“Một trăm phần trăm.” Những nụ hôn của anh rơi xuống cổ cô, “Anh được hay không, em tự thử đi.”
“Nhưng em nghĩ vẫn nên tiết chế…”
Hạ Hoài Khâm cảm thấy cô nói quá nhiều, trực tiếp dùng nụ hôn chặn lại.
Nụ hôn tối nay khác hẳn.
Không còn là thử dò, không còn là chạm nhẹ rồi dừng.
Nó nóng bỏng, sâu sắc, mang theo mục tiêu rõ ràng, tràn đầy chiếm hữu.
Ôn Chiêu Ninh không chống cự, trực tiếp đầu hàng, vòng tay ôm cổ anh, quấn lấy anh.
“Tối nay, chúng ta có thể chơi kiểu khác.” Anh khàn giọng nói bên tai cô.
“Khác thế nào?”
“Em thích em trai, anh có thể đóng vai em trai.”
Hạ Hoài Khâm ôm cô lăn một vòng trên giường.
Trong nháy mắt, anh nằm dưới thân cô.
Ôn Chiêu Ninh còn chưa kịp phản ứng, đã thấy anh đỡ eo cô, giọng mềm xuống:
“Chị ơi, lên em.”
