Chỉ Riêng Em - Phần 2

Cập nhật lúc: 21/06/2026 05:04

Biết được tin này, tôi lập tức bắt đầu theo đuổi. Tạo cơ hội gặp gỡ, hẹn ăn, tặng quà…

Thẩm Mục Chi rất lịch thiệp, dù từ chối cũng giữ lễ độ và dịu dàng. Nhưng tôi cảm nhận được, sau lớp vỏ ôn nhu ấy là sự lạnh lẽo xa cách vô tận.

Sau đó, tôi không cam lòng, bắt đầu bám riết không buông, thậm chí dùng đến những thủ đoạn hèn hạ. Chụp lén những bức ảnh trông có vẻ thân mật, rồi đăng lên mạng.

Vì thế, những từ khóa như “nhị thiếu gia nhà họ Thẩm hẹn hò tiểu thư nhà họ Đàm”, “hai nhà Thẩm, Đàm sắp kết thông gia” liên tục xuất hiện trên hot search.

Nhưng mỗi lần chưa đến nửa ngày đã bị gỡ xuống. Không cần nghĩ cũng biết là do Thẩm Mục Chi.

Điều khiến tôi đau lòng là, dù vậy anh vẫn chưa từng ra mặt cảnh cáo tôi. Như thể tất cả chỉ là vở kịch một mình tôi diễn, còn anh đến một ánh mắt cũng chẳng buồn ban cho.

Tôi thà anh mắng tôi, trả thù tôi, còn hơn bị gạt ra khỏi thế giới của anh như vậy.

Trong giày vò, tôi đã làm một việc khiến mình hối hận cả đời… bỏ t.h.u.ố.c Thẩm Mục Chi.

Hôm đó thật sự không dễ chịu, nhưng nghĩ đến người bên cạnh là anh, đau đớn cũng hóa thành khoái lạc.

Khi tỉnh lại, tôi không thấy anh đâu, đến ngày hôm sau mới biết anh đã bay gấp sang Mỹ xử lý thương vụ sáp nhập.

Tôi c.ắ.n răng, đã đến bước này rồi, chi bằng phá nồi dìm thuyền. Dù sao cũng đã xảy ra chuyện đó, tôi giả vờ mang thai, dùng kênh đặc biệt làm một tờ giấy khám t.h.a.i giả.

Mẹ tôi biết chuyện, ban đầu mắng tôi một trận, rồi thở dài, chiều hôm đó đã dẫn tôi đến nhà họ Thẩm đòi lời giải thích.

Thực ra nhà tôi so với nhà họ Thẩm cũng không thua kém bao nhiêu, ít nhất hoàn toàn xứng đáng liên hôn. Nhưng nhà họ Thẩm vốn đã có đối tượng liên hôn ưng ý, nên không mấy tình nguyện.

Hai bên giằng co không dứt.

Đúng lúc ấy, cánh cửa nhà họ Thẩm mở ra, Thẩm Mục Chi từ chuyến công tác trở về.

Tôi chột dạ không dám nhìn anh.

Điều khiến tất cả mọi người không ngờ là, sau khi nghe rõ đầu đuôi, anh gật đầu, đồng ý.

“Tôi sẽ chịu trách nhiệm.”

Đám cưới được tổ chức vô cùng long trọng. Tôi mặc váy cưới, tay cầm hoa, mang theo tất cả kỳ vọng tươi đẹp về tương lai, từng bước tiến về phía anh.

“Anh có đồng ý cưới cô gái này làm vợ, dù bệnh tật hay khỏe mạnh, nghèo khó hay giàu sang, xinh đẹp hay phai tàn, thuận lợi hay thất ý, vẫn yêu thương, an ủi, tôn trọng, bảo vệ cô ấy, và mãi mãi trung thành suốt đời không?”

Thẩm Mục Chi dịu dàng nhìn tôi, mỉm cười nói: “Tôi đồng ý.”

Khoảnh khắc môi chạm môi, tôi từng nghĩ đó là giây phút hạnh phúc nhất cuộc đời mình.

3.

Nhưng m.a.n.g t.h.a.i giả dù sao cũng là giả, sớm muộn gì cũng sẽ bị vạch trần.

Tôi vắt óc nghĩ đủ mọi cách, nhưng ba tháng sau, Thẩm Mục Chi vẫn phát hiện ra.

4.

“Xin lỗi… là em sai, em không nên lừa anh.” Sắc mặt tôi trắng bệch như giấy, “Nếu anh muốn ly hôn…”

Tay siết c.h.ặ.t thành nắm, tôi cố kìm nước mắt, không dám nhìn người đàn ông đang ngồi đối diện trên sofa, c.ắ.n môi nói: “Em… cũng đồng ý.”

Đôi mắt đen như mực của Thẩm Mục Chi chăm chú nhìn tôi, chậm rãi đứng dậy, bước đến trước mặt. Thân hình cao lớn mang theo áp lực vô hình.

Anh đưa tay ra, nhưng chỉ khẽ cong ngón tay lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt tôi, giọng điệu chậm rãi: “Trong cuộc đời của Thẩm Mục Chi tôi, chỉ có góa vợ, không có ly hôn.”

Thần sắc anh dịu dàng: “Đã kết hôn rồi, thì phải giống như lời thề… đời này bất kể xảy ra chuyện gì, cũng phải ở bên nhau thật tốt.”

Tôi đột ngột ngẩng đầu, vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ:

“Anh nói thật sao? Anh không ly hôn với em?”

Thẩm Mục Chi gật đầu, ôm lấy eo tôi, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán. Nhẹ như lông vũ, chạm rồi rời, khiến tim tôi run lên.

“Nhưng… bên phía ba mẹ thì giải thích thế nào?” Nghĩ đến khoảng thời gian này, ba mẹ nhà họ Thẩm cứ cách vài hôm lại mang đồ cho trẻ con đến, ánh mắt vừa mong chờ vừa hiền từ, tôi không khỏi nhíu mày lo lắng.

“Giả thành thật là được.”

Ánh mắt Thẩm Mục Chi hạ xuống, rơi trên bụng tôi: “Con rồi sẽ có thôi.”

5.

Mười giờ tối, Thẩm Mục Chi ngồi bên giường làm việc trên laptop.

Tôi tắm rửa xong, nằm lên giường, chuẩn bị ngủ “giấc ngủ làm đẹp”. Đó chính là cách chúng tôi ở chung suốt ba tháng sau khi kết hôn… không can thiệp lẫn nhau, khách sáo như khách.

Thời gian đầu mới cưới, tôi vẫn chưa chịu từ bỏ, từng cố tình quyến rũ anh, muốn thật sự mang thai. Nhưng anh giống như hòa thượng nhập định, ôm mà không loạn.

Ngay cả khi say rượu cũng giữ lại một phần lý trí. Có lần thắt lưng đã tháo rồi, anh vẫn cố nén ham muốn đến mức gần như bùng nổ, phanh gấp ở giây cuối cùng.

“Em đang mang thai.” Giọng anh khàn khàn, vừa lý trí vừa kiềm chế.

“Bốn tháng rồi, bác sĩ nói có thể mà!” Tôi sốt ruột muốn c.h.ế.t.

“Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất.”

“Anh phải chịu trách nhiệm với em và đứa bé.”

Cứ như vậy cho đến khi chuyện m.a.n.g t.h.a.i giả bị bại lộ.

Tôi vừa nhớ lại, vừa nhắm mắt cố ngủ. Cơn buồn ngủ kéo đến, lúc mơ màng sắp thiếp đi, bên eo đột nhiên có một bàn tay đặt lên.

Tôi giật mình: “Mục Chi?!”

Mở mắt ra, trước mắt là một mảng tối đen.

Không biết từ lúc nào đèn đã tắt. Trong bóng tối, người đàn ông khẽ “ừ” một tiếng.

Không khí ám muội lan tỏa.

Động tác của anh ngày càng buông thả, gương mặt tôi nóng lên từng chút. Tôi vừa định lên tiếng, nụ hôn mang theo hơi thở gấp gáp đã rơi xuống.

Mọi thứ thuận theo tự nhiên, tôi vừa e thẹn vừa vui sướng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chỉ Riêng Em - Chương 2: Phần 2 | MonkeyD