Chỉ Số Sát Nhân - Chương 5
Cập nhật lúc: 26/07/2026 14:03
15
Tất cả mọi người đều quay đầu lại.
Đó là cô bạn thân An Lôi của tôi.
Cô ấy đẩy đám đông ra, theo sau là lãnh đạo cũ của đội chuyên án vụ nhà hàng Cửu Tiên năm xưa cùng nhiều đặc cảnh!
Trong khoảng thời gian tôi kéo dài thời gian để giữ chân đám người này, họ đã thành công tìm thấy bằng chứng trong mật thất ở ngôi nhà cũ.
"Trong mật thất, chúng tôi không chỉ tìm thấy Trương Nguyệt, mà còn thấy t.h.i t.h.ể của bốn phụ nữ mất tích khác."
"Nội tạng của họ đều bị lấy đi, thủ đoạn y hệt như tên đồ tể thịt người 20 năm trước!"
Xung quanh hoàn toàn im lặng.
"Vương Tú Lan, bà thử đoán xem trên đó sẽ có dấu vết của ai?"
Vương Tú Lan lập tức mềm nhũn ngã quỵ xuống đất.
Người mất kiểm soát tiếp theo là đội trưởng Trần.
Tay ông ấy sờ vào hông, tôi nhanh mắt hét lớn: "Hắn chính là nội gián! Chính hắn là người đã tiêu hủy bằng chứng, năm xưa còn nhận năm trăm nghìn tiền hối lộ của Vương Tú Lan!"
Đội trưởng Trần chưa kịp bàng hoàng.
Đặc cảnh đã lao đến, bẻ quặt tay ông ấy: "Trần Tín Thành, ông bị bắt vì tội bao che trọng phạm và đồng lõa g.i.ế.c người!"
Thời gian quay ngược lại nửa tiếng trước.
Khoảnh khắc mẹ con Tần Triệt xuất hiện, lòng tôi lạnh toát.
Bởi vì nhãn dán trên đầu đội trưởng Trần đã thay đổi.
Vầng hào quang chính nghĩa màu vàng trên đầu ông ấy đã vụt tắt.
Thay vào đó là một màu đỏ như m.á.u.
[Nội gián - Đồng phạm vụ t.h.ả.m sát nhà hàng Cửu Tiên hai mươi năm trước - Nhận hối lộ năm trăm ngàn.]
[Chuyên gia xử lý hiện trường - Kẻ dọn dẹp mạnh nhất tổ chức.]
16
Hóa ra, nhãn dán cũng có thể ngụy trang!
Tôi như bị ai đó tạt gáo nước lạnh vào mặt, bàng hoàng tỉnh ngộ.
Vương Tú Lan và đội trưởng Trần nhìn nhau từ xa, rồi bà ta khẽ lắc đầu.
Nhãn dán của đội trưởng Trần lóe lên: [Đã chặn tin báo án của Tưởng Nhu! Tổ chức đã dọn dẹp sạch hiện trường. Chuẩn bị làm công tác thu dọn.]
[Đã mua chuộc tất cả các bên.]
[Tống Tưởng Nhu vào bệnh viện tâm thần! Phải diệt khẩu!]
Đến giây phút này, cuối cùng tôi cũng đã hiểu.
Tại sao vụ án hai mươi năm trước không để lại bằng chứng, tại sao bao lâu nay vẫn không tìm được manh mối thực chất nào.
Là vì có nội gián!
Tổ chức ư?
Cái tổ chức nào mà có thể tồn tại nhiều năm như thế, cho phép chúng coi mạng người như cỏ rác đến tận bây giờ?
"Cô Tưởng, có manh mối gì cô cứ nói cho tôi biết, cứ yên tâm."
Khi đó, đội trưởng Trần còn giống như một người tiền bối an ủi tôi: "Chúng tôi sẽ không bỏ sót bất kỳ kẻ xấu nào, hãy tin rằng chính nghĩa sẽ không bao giờ vắng mặt!"
Tôi nóng lòng như lửa đốt, một mặt trì hoãn thời gian, mặt khác nhắn tin cho An Lôi.
[Có nội gián, kế hoạch thay đổi!]
17
An Lôi cũng giống tôi.
Cả hai đều là người nhà của nạn nhân trong vụ t.h.ả.m sát Cửu Tiên.
Cũng là người duy nhất biết bí mật của tôi, tin rằng tôi có thể nhìn thấy những nhãn dán đó.
Mấy năm nay, chúng tôi đều đang tìm kiếm sự thật.
Chỉ là cô ấy ở ngoài sáng, còn tôi ở trong tối.
Cô ấy đào bới thông tin nghi phạm, còn tôi sẽ trực tiếp tiếp cận để kiểm chứng.
Năm xưa, nhà hàng Cửu Tiên là nơi nổi tiếng trong thành phố, người qua lại quá đông, truy xét ngược lại chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Với người khác, đây có lẽ chỉ là một câu chuyện lạ kỳ nghe xong để đó, nhưng với chúng tôi, đây là một mùa mưa không bao giờ dứt.
Ba tháng trước, An Lôi đưa ảnh của hai mẹ con họ cho tôi.
Lúc đó cô ấy cũng không mấy hy vọng.
"20 năm trước Tần Triệt mới 10 tuổi, Vương Tú Lan lại là phụ nữ chân yếu tay mềm, nhìn thế nào cũng chẳng giống."
Nhưng tôi vẫn nhận lấy.
"Trông mặt mà bắt hình dong thôi, lúc đó nhà hàng có rất nhiều nhân công thời vụ, có khi họ biết được manh mối gì đó đấy."
Việc quen biết ở ga tàu, thực ra là có tính toán từ trước.
Tôi vốn không phải là người thích lo chuyện bao đồng.
Trên hành lang, An Lôi sau một đêm thẩm vấn liền nốc cạn ly cà phê để lấy tinh thần.
"Đội trưởng Trần đã khai rồi, năm đó chính ông ta tiếp tay p.h.â.n x.á.c, đồng thời mua chuộc pháp y, làm bẩn mấy vật chứng quan trọng khiến manh mối bị đứt đoạn."
"Vương Tú Lan đã thừa nhận tất cả tội lỗi. Chúng g.i.ế.c người để bán nội tạng cho tổ chức, dùng lượng người ra vào đông đúc ở nhà hàng Cửu Tiên để che mắt, sau khi nhắm được con mồi thì bỏ t.h.u.ố.c vào thức ăn rồi ra tay."
"Thế nhưng Nhu Nhu, còn Tần Triệt thì sao?"
Tim tôi khẽ nhảy một nhịp.
"Vương Tú Lan vẫn khăng khăng nói con trai mình không hề hay biết gì, Trương Nguyệt và mấy nạn nhân khác đều do một tay bà ta dụ dỗ và sát hại."
Cô ấy đứng thẳng người dậy: "Cậu tin là anh ta thật sự không biết gì sao?"
"Anh ta thật sự vô tội ư?"
