Chỉ Số Sát Nhân - Chương 7: Full
Cập nhật lúc: 26/07/2026 14:03
21
"Nhà hàng Cửu Tiên chính là nơi tổ chức dùng để 'câu cá'. Vương Tú Phương năm đó ngoài mặt là người giúp việc, thực chất là chọn mục tiêu rồi chuốc t.h.u.ố.c mê để buôn bán nội tạng."
Cha tôi tình cờ phát hiện ra bí mật này. Ông từng muốn báo cảnh sát, nhưng sau khi bị đe dọa thì đã do dự.
Ông sợ liên lụy đến gia đình, sợ trước sợ sau, nhưng cuối cùng vẫn chọn báo cảnh sát.
Chỉ là ông không ngờ, Vương Tú Phương đã dẫn người đến diệt khẩu.
Món bánh bao thịt người chỉ là cái cớ để che đậy mục đích thực sự của chúng.
Số nội tạng đó đã đi đâu?
"Những người mua đó đều là kẻ giàu sang quyền quý, tay che trời, nên Đội trưởng Trần mới dễ dàng tiêu hủy bằng chứng, suốt bao năm qua không ai bị phát giác."
Tại tòa, tôi gặp lại Tần Triệt.
Anh ta đứng trên vành móng ngựa, gầy đi không ít, ánh mắt tỏ vẻ thuần lương, thậm chí còn chút tủi thân.
Anh ta tìm đến đủ các kiểu bạn học, thầy cô, hàng xóm từ trước đến nay.
Trong miệng họ, Tần Triệt là người hướng ngoại, lương thiện, phẩm hạnh ưu tú.
Thậm chí có cả một bà cụ chủ động ra làm chứng.
"Tôi bị xe tông, ai nấy đều chạy thật nhanh không ai dám đỡ, chỉ có cậu thanh niên này đưa tôi vào viện, đóng tiền phẫu thuật, ân cần hỏi han. Người tốt thế này sao có thể hại người được?"
Luật sư của anh ta hùng hồn biện hộ: "Hiện tại không có bất cứ bằng chứng nào chứng minh anh Tần biết những việc mẹ mình đã làm. Về mặt pháp lý, tội không liên lụy đến con cái, đây là nguyên tắc tự chịu trách nhiệm hình sự cơ bản nhất!"
"Thân chủ của tôi cũng là một nạn nhân, anh ấy đã bị mẹ ruột lừa dối suốt hơn hai mươi năm. Nay sự nghiệp, tình yêu đều không còn, đã bị xã hội ruồng bỏ."
"Giờ đây, anh ấy sẵn sàng đem toàn bộ tài sản bồi thường cho nạn nhân. Anh ấy không cầu xin sự tha thứ của mọi người, chỉ xin một cơ hội được chuộc tội."
"Chẳng lẽ, ngay cả cơ hội này cũng không cho anh ấy sao?"
Trong phiên tòa, người nhà của các nạn nhân ngồi chật kín.
Có người cũng chần chừ: "Hai mươi năm trước, nó còn nhỏ như vậy, không biết chuyện cũng là lẽ thường."
"Người c.h.ế.t đã không thể sống lại, thực sự phải kéo dài thù hận sang thế hệ sau sao?"
Vậy sao?
Tôi đứng dậy từ chỗ ngồi.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.
"Nếu tôi có bằng chứng chứng minh, hắn luôn luôn là người trong cuộc thì sao."
Tôi nói với âm lượng đủ để tất cả mọi người đều nghe rõ.
"Hắn không chỉ là người biết chuyện, mà còn là đồng phạm."
Tần Triệt nhíu mày, như thể bị người mình tin tưởng nhất đ.â.m một d.a.o.
"Nhu Nhu." Anh ta khẽ gọi tôi.
Vẻ đau khổ hiện rõ trên gương mặt.
“Anh biết em hận anh, hận mẹ anh, nhưng em không thể nói bừa những chuyện không có bằng chứng như vậy."
Vẫn còn diễn kịch sao.
Cơn buồn nôn không lời nào tả xiết trào dâng trong dạ dày.
Không, loại người mắc chứng nhân cách phản xã hội này, ngay cả bản thân anh ta cũng có thể lừa được.
"Bằng chứng? Bằng chứng đương nhiên là vẫn còn, luôn luôn ở đó."
Tôi nhướng mày.
Thậm chí là ngay trước mắt.
Tôi giơ tay, chỉ vào n.g.ự.c hắn.
"Bằng chứng, nằm ngay trong cơ thể của anh."
22
Đứa trẻ đầu tiên mà Vương Tú Phương bắt cóc chính là một đứa trẻ mười tuổi.
Vì đây là lần đầu tiên, có lẽ lương tâm vẫn còn sót lại chút ít, t.h.i t.h.ể không bị phá hủy quá nghiêm trọng, sau khi mở hồ sơ ra, tôi nhanh ch.óng xác định được.
Trái tim của cô gái ấy đã được cấy ghép cho Tần Triệt.
Tần Triệt bị bệnh tim bẩm sinh, nhưng muốn làm phẫu thuật thay tim không chỉ cần phí phẫu thuật đắt đỏ mà còn cần nguồn tim phù hợp.
Anh ta không đợi được, cũng không đợi nổi.
“Trái tim của anh, hồ sơ phẫu thuật của anh, tất cả đều chứng minh anh đang nói dối.”
Tôi cười khẩy nhìn anh ta: “Tần Triệt, cảm giác đẩy hết tội ác lên đầu mẹ mình thế nào? Mẹ anh vì anh mà g.i.ế.c bao nhiêu người, vậy mà ngay cả dũng khí đứng ra thừa nhận anh cũng không có, anh đúng là một kẻ hèn nhát từ trong xương tủy!”
“Năm thứ hai sau vụ t.h.ả.m sát nhà hàng Cửu Tiên, Vương Tú Lan gặp t.a.i n.ạ.n xe hơi, chân bị thương nặng. Với điều kiện sức khỏe như thế, bà ta không thể tự làm được, vậy thì những nạn nhân sau đó là từ đâu ra?”
“Là anh làm, là anh g.i.ế.c!”
Giọng tôi vô cùng căm phẫn.
“Kể cả Trương Nguyệt, mẹ anh lừa cô ấy ra ngoài, còn anh thì ra tay.”
“Vì Vương Tú Lan vóc dáng thấp bé, những nạn nhân trước kia bà ta thường chọn người ít tuổi, nhưng anh thì khác. Anh thích những phụ nữ cao ráo ngoài đôi mươi, họ chính là những người được chọn theo đúng khẩu vị của anh.”
“Anh mới chính là con cầm thú thực sự!”
Chiếc mặt nạ hoàn hảo của Tần Triệt lần đầu tiên xuất hiện vết nứt.
Theo đó, nhãn dán vốn đang tĩnh lặng trên đầu anh ta bắt đầu điên cuồng nhấp nháy.
Như bị xé toạc, những nhãn dán chân thực dần hiện ra.
[Đồ tể g.i.ế.c người·Trên tay vấy m.á.u 8 mạng người]
[G.i.ế.c nó, g.i.ế.c nó, g.i.ế.c nó, khiến nó phải câm miệng vĩnh viễn!]
Tôi đọc to từng chữ một, không sót lấy một từ.
Đồng t.ử của Tần Triệt co rút dữ dội.
“Sao cô biết được?”
“Sao tôi biết anh đang nghĩ gì ư? Tại sao tôi đều biết hết, kể cả việc anh đã g.i.ế.c những ai?”
“Đổng Phương Phương, Phương Y, Hạ An Ninh, Giang Hoa…”
“...Giang Hoa, Thời Nhạc Phương, Trương Nguyệt.”
Mỗi khi tôi đọc tên một nạn nhân trong nhãn dán lên.
Phòng tuyến tâm lý của Tần Triệt lại càng sụp đổ nhanh hơn.
Cuối cùng, anh ta tức giận đập mạnh xuống bàn, ánh mắt lộ rõ vẻ hung ác.
“Cô không thể nào biết được, tôi đã xử lý bọn họ sạch sẽ như thế, sao cô có thể biết được!”
Anh ta mất kiểm soát gào thét.
Dưới tòa án, mọi người nhìn nhau, im phăng phắc.
“Không, vừa nãy tôi chỉ lỡ lời trong lúc nóng giận thôi, tôi không có g.i.ế.c người, tôi không biết gì cả!”
Anh ta nhận ra mình đã lỡ miệng, nhưng tất cả đã quá muộn.
“Đều là do mẹ tôi làm, là bà ấy!”
Tôi bình tĩnh giơ tay với thẩm phán, biểu thị đã trình bày xong.
“Tần Triệt, hãy đón nhận sự trừng phạt đi, đây mới chính là vận mệnh thuộc về anh.”
23
Không nằm ngoài dự đoán, Tần Triệt bị tuyên án t.ử hình.
Đây mới chỉ là bắt đầu, tổ chức này rễ sâu mọc rễ, quyền lực đằng sau cực kỳ khổng lồ.
An Lôi hỏi: “Nếu sau này chúng ta sẽ phải đối mặt với những kẻ nguy hiểm hơn, cậu có tự tin không?”
Phù du có thể lay chuyển được cây đại thụ không?
Kiến hôi có thể lật đổ được đất trời không?
Tôi đáp như vậy: “Không thử sao mà biết được?”
Hết.
