Chỉ Uyên Ương - Chương 4
Cập nhật lúc: 02/08/2026 14:03
“Mắt nhìn người của bà ấy khi nào từng sai? Nếu Tam cô nương Lục gia gả được vào Tạ gia thì đúng là có phúc.”
Nghe thấy ba chữ Tần Tam Nương, theo bản năng ta nhìn sang Tạ Trì.
Trên mặt hắn không có biểu cảm gì, nhưng bàn tay cầm chén trà đã siết c.h.ặ.t thêm vài phần.
Đúng lúc ấy, bên ngoài hoa sảnh bỗng vang lên một trận náo loạn.
Lục Vân Nương được người dìu vào.
Vạt váy nàng ướt một mảng lớn, nơi tay áo còn bị rách một đường nhỏ.
Phía sau nàng là Ngũ cô nương phủ Lễ bộ Thị Lang.
Nàng ta vừa khóc vừa nói vì nghe tin hôm nay Tạ gia sẽ định hôn nên trong lòng hoảng loạn, vô ý làm đổ chén trà.
Trái lại, Lục Vân Nương còn lên tiếng an ủi nàng.
“Ta không sao.”
Ta bước đến gần hai bước.
Vết rách trên tay áo không giống bị mảnh sứ cứa, mà giống bị một chiếc móc nhỏ kéo rách.
Ta đang định nhìn kỹ hơn thì một nha hoàn đang thu dọn mảnh sứ bỗng ngẩng đầu lên.
Trên cổ tay nàng buộc một sợi chỉ đỏ.
Giống hệt đoạn dây đỏ cũ bên hông Tạ Trì.
Nha hoàn ấy vừa nhìn thấy góc hôn thiếp lộ ra trong n.g.ự.c ta thì sắc mặt lập tức thay đổi.
Ta chỉ kịp nhìn nàng thêm một cái thì một điểm hàn quang đã b.ắ.n ra từ đầu ngón tay nàng, lao thẳng đến cổ họng ta.
Tạ Trì kéo mạnh ta ra sau lưng.
Tay còn lại chộp đôi đũa bạc trên bàn, hất lệch cây kim nhỏ.
Cây kim sượt qua vành tai ta, ghim thẳng vào cây cột gỗ phía sau.
Đuôi kim vẫn còn rung nhè nhẹ.
Tiếng thét ch.ói tai lập tức vang khắp khu vườn.
Nha hoàn kia quay người bỏ chạy.
Tạ Trì rút đao bên hông thị vệ, xoay tay đưa cho ta.
“Biết đuổi người chứ? Biết đ.á.n.h không?”
Ta nhận lấy thanh đao.
“Đều biết một chút.”
Hắn buông tay, ánh mắt vẫn dừng trên sợi chỉ đỏ.
“Vậy đành phiền Đường cô nương giúp ta phá một mối hôn sự lớn hơn.”
Nha hoàn buộc chỉ đỏ khinh công rất khá.
Nàng chuyên chọn giả sơn, thủy tạ và rừng trúc để chạy, rõ ràng đã dò trước địa hình phủ Trưởng công chúa.
Lúc ta đuổi theo, phía sau đã có người hô lớn bắt thích khách.
Trong lúc cấp bách, ta cũng hô theo một câu:
“Ta là nha hoàn!”
Hô xong mới thấy không ổn.
Nha hoàn nào lại xách đao trèo tường đuổi người.
Tạ Trì rất nhanh đã đuổi kịp.
Hắn chạy không hề chậm.
Vạt áo màu nguyệt bạch lướt qua những bóng trúc, trông như một con hạc trắng có tính tình chẳng mấy dễ chịu.
Ta không nhịn được hỏi:
“Người ngoài đều nói thân thể công t.ử không tốt, sao vẫn chạy nhanh như vậy?”
Bước chân Tạ Trì khựng lại.
“Ai nói thân thể ta không tốt?”
“Người trong kinh đều nói vậy.”
“Cô tin sao?”
Ta vốn định đáp là không tin.
Nhưng hắn mặt trắng, ăn ít, lại quanh năm lạnh lùng, nhìn thế nào cũng không giống người có thể vác nổi hai bao gạo.
Thế là ta thành thật im lặng.
Tạ Trì tức đến bật cười.
“Đường Mãn, bắt người trước.”
Nha hoàn kia lách vào rừng trúc rồi đột nhiên quay đầu rắc ra một nắm bột màu xám trắng.
Ta ngửi thấy mùi hạnh đắng, lập tức nín thở, đồng thời kéo mạnh Tạ Trì.
Hắn bị ta kéo loạng choạng, cả người đổ về phía trước.
Chóp mũi ta đập vào vai hắn đau đến suýt rơi nước mắt.
Tạ Trì đỡ vững ta rồi cúi đầu hỏi:
“Có bị thương không?”
“Không.”
Ta ôm mũi nhắc hắn.
“Người chạy mất rồi.”
“Nàng ta không chạy được.”
Vừa dứt lời, bên ngoài rừng trúc đã vang lên tiếng Thẩm Nghiễn.
Hắn dẫn theo thị vệ phủ Trưởng công chúa chặn ở đầu bên kia.
Nha hoàn buộc chỉ đỏ đã bị ép ngã xuống đất, khóe miệng rớm m.á.u.
Thẩm Nghiễn tháo sợi chỉ đỏ trên cổ tay nàng xuống.
Trên mặt hắn không còn nụ cười thường ngày nữa.
“Lại là Uyên Ương Tuyến.”
Ta hỏi đó là thứ gì.
Tạ Trì lại không trả lời ngay.
Nha hoàn nằm dưới đất bỗng ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào ta.
“Quả nhiên ngươi là con gái của Đường Tố Nương.”
Tim ta giật thót.
“Ngươi biết mẫu thân ta?”
Nàng cười đầy quái dị.
“Chẳng trách. Những mối nhân duyên mà mẫu thân ngươi chưa kịp phá, đổi thành ngươi cũng phá không hết.”
Ta tiến lên một bước.
Còn chưa kịp hỏi thêm thì nàng đã c.ắ.n vỡ túi độc giấu trong răng.
Máu nhanh ch.óng trào ra nơi khóe miệng.
Thẩm Nghiễn đưa tay cạy miệng nàng, nhưng cuối cùng vẫn chậm một bước.
Trước khi ngã xuống, nàng vẫn nhìn chằm chằm vào góc hôn thiếp lộ ra trong n.g.ự.c ta.
“Sợi chỉ đỏ đã buộc rồi… không ai thoát được.”
Rừng trúc trở nên tĩnh lặng.
Ta nắm c.h.ặ.t thanh đao.
Lần đầu tiên cảm thấy ba mươi hai tấm hôn thiếp mỏng manh kia nặng đến vậy.
Trước lúc lâm chung, mẫu thân nói mình ra tay quá chậm.
Thì ra… đó chưa từng là một câu nói đùa.
Tiệc thưởng hoa kết thúc vội vã.
Tạ Trì sai người đưa Lục Vân Nương về phủ, còn hắn dẫn ta đến Đại Lý Tự.
Trên bàn bày cây kim nhỏ, túi độc và sợi chỉ đỏ kia.
Tạ Trì tháo đoạn dây đỏ cũ bên hông mình đặt xuống cạnh đó.
“Đây là của trưởng tỷ ta.”
Trưởng tỷ hắn, Tạ Uẩn, mười năm trước gả vào Phó gia.
Ba tháng sau thì bệnh qua đời.
Phó gia nói nàng vốn yếu ớt từ nhỏ.
Tạ gia cũng không truy cứu.
Mãi đến khi Tạ Trì vào Đại Lý Tự, lật xem hồ sơ cũ mới phát hiện mấy vụ án có tình tiết tương tự.
Những nữ t.ử ấy trước khi xuất giá đều từng nhận được sợi chỉ đỏ do Tần Tam Nương đưa tới.
“Tần Tam Nương nói đây là vật may mắn, tượng trưng cho nhân duyên thuận lợi.”
Tạ Trì nhìn đoạn dây đã cũ.
“Sau khi trưởng tỷ ta mất, sợi chỉ đỏ cũng đứt làm hai.”
Cuối cùng ta cũng hiểu.
Vì sao hắn từ chối tất cả những bức chân dung do Tần Tam Nương đưa tới.
“Thì ra công t.ử đã điều tra bà ta từ lâu.”
“Ba năm rồi, nhưng vẫn chưa có chứng cứ.”
“Cho nên tìm ta phá hôn sự… cũng là để ép bà ta ra tay?”
Tạ Trì không phủ nhận.
Ta nhìn hắn.
Chút cảm thông vừa nhen nhóm trong lòng bỗng lạnh đi vài phần.
