Chi Vũ Hoa Phồn - 9
Cập nhật lúc: 17/09/2026 00:02
Cố Tà Xuyên hành lễ rồi lui ra.
Ta cũng theo ra hành lang.
Vừa rời thư phòng, chàng lập tức thở phào.
“Dư cô nương, ánh mắt phụ thân nàng như muốn băm ta ra.”
Ta nhìn chàng.
“Cố công t.ử lúc nãy nói hay lắm.”
Vành tai chàng đỏ lên.
“Ta học thuộc cả nửa đêm.”
Ta sững ra.
Chàng khẽ ho.
“Sợ lúc tới nói sai.”
Ta không nhịn được cười.
“Ngươi cũng biết sợ?”
“Biết.”
Chàng nhìn ta.
“Sợ nàng cảm thấy ta không đủ nghiêm túc.”
Tin Lục Hoài Cẩn định thân truyền đến khi trời đã vào đông.
Hôn sự định với cô nương nhà Hàn lâm.
Nghe nói cô nương ấy tính tình dịu dàng, cũng thích đọc sách, phụ huynh trong nhà đều làm ở nha môn thanh quý.
Rất hợp với Lục gia.
Mẫu thân nghe tin thì buồn bã nửa ngày.
Trưởng tỷ lại không phản ứng nhiều.
Những ngày này tỷ theo A Yểu học thêu, ngón tay bị kim đ.â.m mấy lần, cuối cùng cũng thêu được một bông hoa quế ra dáng.
Tỷ mang đến cho ta xem, trong mắt có chút đắc ý nho nhỏ.
“Có phải tốt hơn lần trước nhiều không?”
Ta gật đầu.
“Tốt hơn nhiều.”
Tỷ cười.
Nụ cười ấy không giống trước kia.
Không còn vẻ娇俏 khi được mọi người nâng niu, nhưng có thêm một chút sáng trong thực sự.
Ta hỏi tỷ.
“Lục Hoài Cẩn định thân rồi, tỷ có buồn không?”
Tỷ cúi đầu nhìn chiếc khăn thêu trong tay.
“Có một chút.”
Tỷ rất thành thật.
“Nhưng cũng chỉ một chút.”
“Trước kia tỷ luôn cảm thấy người khác nhìn tỷ, nhớ tới tỷ thì chứng tỏ tỷ rất tốt.”
“Bây giờ học thêu mới biết, một mũi kim sai thì cả bông hoa sẽ lệch.”
“Người khác có nhìn hay không cũng không thể thay tỷ tự xuống kim.”
Nói xong, tỷ hơi ngượng ngùng cười.
“Lời này có phải hơi ngốc không?”
Ta lắc đầu.
“Rất hay.”
Trưởng tỷ nhìn ta, khẽ nói.
“Chiếu Ninh, năm đó đêm Thượng Nguyên, quả thật tỷ không nên để ngọn đèn lại cho muội.”
Ngón tay ta khựng lại.
Tỷ nói tiếp.
“Tỷ không thích Lục Hoài Cẩn, nhưng cũng không muốn thấy chàng đưa đèn cho người khác.”
“Khi ấy tỷ thật sự rất xấu tính.”
Lần này tỷ không khóc.
Cũng không tìm lý do.
Chỉ bình thản thừa nhận.
Ta nhìn tỷ, khối khí nghẹn trong lòng bao năm bỗng lỏng đi một chút.
“Muội nghe rồi.”
Vành mắt trưởng tỷ hơi đỏ nhưng lại cười.
“Nghe rồi là tốt.”
Sau đó tỷ không vội nghị thân.
Phụ thân vì chuyện này giận rất lâu.
Nhưng lần này mẫu thân lại không ép tỷ nữa, chỉ thỉnh thoảng thở dài.
Trưởng tỷ tiếp tục tới tiệm thêu học kim chỉ, đôi khi cũng giúp xem sổ.
Thanh Đề nói đại cô nương bây giờ mới thật sự giống người đã đặt chân xuống đất.
Ta cười.
Ai biết được.
Đặt chân xuống đất dù sao cũng tốt hơn cả đời được người khác nâng giữa không trung.
Cố gia chính thức tới cầu thân vào tháng Chạp.
Hôm ấy Cố Tà Xuyên ăn mặc đặc biệt chỉnh tề.
Một thân trường bào xanh quạ, tóc b.úi ngay ngắn, ngay cả chiếc quạt xếp thường ngày yêu thích nhất cũng không mang.
Ta nhìn chàng từ sau bình phong, suýt bật cười.
Chàng ngồi trong tiền sảnh, lưng thẳng tắp, Cố phu nhân bên cạnh nói gì chàng cũng ngoan ngoãn gật đầu.
Giống như tấm biển hiệu tiệm giấy mực bị mẫu thân đè ngồi yên một chỗ.
Sắc mặt phụ thân vẫn không tốt.
Nhưng sính lễ Cố gia mang tới rất thực tế.
Một nửa là vàng bạc lụa là.
Một nửa là khế thư cửa tiệm.
Cố phu nhân nói.
“Nhà ta Tà Xuyên trước kia lười nhác, hiếm khi có lần nghiêm túc.”
“Nếu Dư nhị cô nương bằng lòng gả sang, tiệm thêu vẫn cứ để cô nương tự quản như trước.”
“Ta chỉ mong nàng quản được Tà Xuyên, đừng để nó ngày ngày ở tiệm nói nhăng nói cuội với khách.”
Mẫu thân bị chọc cười.
Phụ thân cuối cùng cũng không còn lạnh mặt.
Sau khi bàn bạc xong, Cố Tà Xuyên nhân lúc mọi người không chú ý, từ tiền sảnh vòng ra hành lang.
Ta đứng sau bình phong, bị chàng làm giật mình.
“Sao ngươi lại tới đây?”
Chàng hạ giọng.
“Tới xem nàng có bằng lòng không.”
“Trước khi đến cầu thân ngươi không hỏi?”
“Sợ nàng nói không bằng lòng, ta sẽ không dám tới.”
Ta cười.
“Gan Cố công t.ử nhỏ vậy sao?”
“Đây gọi là cẩn thận.”
Chàng lấy từ tay áo ra một chiếc đèn giấy nhỏ.
Là hình dáng đèn sơn trà.
Chỉ lớn bằng lòng bàn tay.
“Cái này cho nàng.”
Ta nhận lấy.
“Sao lại tặng đèn?”
“Bù một đêm Thượng Nguyên.”
Chàng nhìn ta.
“Đêm ấy nàng không cần đèn hoa sen.”
“Sau này mỗi năm ta đều làm đèn mới cho nàng.”
Ta cúi nhìn ngọn đèn giấy nhỏ.
Trên mặt đèn vẽ một đóa sơn trà đỏ.
Chỉ một ngọn nhỏ, nhưng trong tay ta lại nặng hơn ngọn đèn hoa sen kiếp trước rất nhiều.
“Cố Tà Xuyên.”
“Ừ?”
“Ta bằng lòng.”
Chàng sững người.
Sau đó mắt từng chút sáng lên.
“Bằng lòng chuyện gì?”
“Bằng lòng nhận đèn.”
Ta dừng một chút.
“Cũng bằng lòng gả cho ngươi.”
Chàng đứng dưới hành lang, bỗng cười như kẻ ngốc.
Trong phòng, Cố phu nhân gọi chàng, chàng mới như tỉnh mộng.
Trước khi đi còn suýt đ.â.m vào cột hành lang.
Thanh Đề đứng bên nín cười đến vai run lên.
Ta cầm ngọn đèn giấy nhỏ, cũng cười rất lâu.
Ngày thành thân, Cố Tà Xuyên không mang đèn hoa sen tới đón ta.
Chàng mang tới cả một con phố đèn sơn trà.
Từ cửa Dư phủ treo thẳng tới cổng Cố gia.
Đèn đỏ soi trên tuyết, như mùa xuân rơi xuống giữa mùa đông sớm hơn một bước.
Trưởng tỷ tự tay chải tóc cho ta.
Đường kim của tỷ vẫn chẳng được coi là quá đẹp, nhưng đã thêu cho ta một chiếc khăn.
Trên khăn là một bông hoa quế nhỏ.
Cánh hoa vẫn hơi méo.
Tỷ ngượng ngùng nói.
“Tỷ thêu chậm, suýt nữa không kịp.”
Ta nhận khăn.
“Đẹp lắm.”
Vành mắt tỷ đỏ lên.
“Chiếu Ninh, hôm nay những ngọn đèn này là của muội.”
Ta nhìn mình trong gương đồng.
Phượng quan đè trên đầu hơi nặng.
Nhưng lần này ta không cảm thấy mình bị đẩy lên con đường người khác bỏ lại.
Ta nói.
“Ừ, là của muội.”
Khi Cố Tà Xuyên tới đón dâu, bị Thanh Đề và A Yểu chặn ngoài cửa.
Thanh Đề hỏi.
“Nếu sau này cô gia chọc cô nương nhà ta giận thì sao?”
Cố Tà Xuyên đáp rất nhanh.
“Ta nhận sai.”
A Yểu hỏi.
“Nếu không phải lỗi của ngài thì sao?”
“Vậy dỗ trước, rồi tra sổ sau.”
Bên ngoài cười ầm lên.
Thanh Đề còn muốn hỏi, Cố Tà Xuyên sốt ruột.
“Hai vị tỷ tỷ, mẫu thân ta nói giờ lành không thể lỡ.”
“Hỏi nữa thì hôm nay ta chỉ có thể ở rể ngay trước cửa Dư phủ thôi.”
Ta ở trong phòng cười đến mức khăn trùm cũng rung.
