Chia Tay Rồi, Bạn Trai Cũ Mưu Mô Mỗi Ngày Đều Đến Trộm Chó Của Tôi - Chương 13

Cập nhật lúc: 27/07/2026 02:02

Cảm giác ái muội ấy càng khiến gò má khô nóng thêm bội phần.

Cậu còn chưa kịp hoàn hồn thì Bùi Nhạc đã dịu dàng nâng cằm cậu lên, đặt lên đó những vụn hôn rải rác khắp gương mặt.

Nụ hôn nhẹ bẫng tựa lông hồng.

Khiến nhịp thở Tô Miên hoàn toàn rối loạn, thế nhưng cậu vẫn cảm nhận được đôi bàn tay linh hoạt của anh đang luồn qua lớp áo mỏng manh mà mơn trớn.

Tô Miên thấy nhột nhột nên theo bản năng ngọ nguậy, đinh ninh rằng chắc mẩm anh sắp giở trò lột đồ của mình ra rồi đây.

Gò má nóng ran, Tô Miên thầm nghĩ nếu không quá đau thì thôi, chắc mình cũng đành ngậm ngùi chấp nhận vậy.

Nhưng trái ngược hoàn toàn với kịch bản mà Tô Miên vẽ ra trong đầu, động tác cởi áo cởi quần của Bùi Nhạc mãi chẳng thấy đâu.

Ngược lại, anh chỉ ngượng ngùng luồn bàn tay với những khớp xương rõ ràng ra sau, thong thả xoa bóp vùng eo cho cậu.

Vòng eo của Tô Miên vốn dĩ rất thon nhỏ, ôm trọn trong một vòng tay là vừa khít, lại thêm cái tội eo đau nhức từ đêm hôm qua, nếu bây giờ mà còn phải chịu trận tiếp thì chắc mai khỏi bước xuống nổi cái giường này luôn quá.

Tô Miên ban đầu định bụng c.ắ.n răng chịu trận một lần cho xong, miễn sao giải quyết nhanh gọn rồi tiễn cái vị tổ tông này về nhà cho rồi.

Nào ngờ Bùi Nhạc lại chẳng hề tiến thêm bước nào nữa.

Anh cứ mặc kệ bàn tay to lớn của mình tiếp tục xoa bóp vùng eo cho cậu, hết xoa lại nắn, nhịp nhàng từng chút một.

Khoan đã, có gì đó sai sai thì phải?

Đại não Tô Miên rơi vào trạng thái cạn kiệt ngôn từ.

Thậm chí khi ngẫm lại động tác của anh, cậu bàng hoàng nhận ra, Bùi Nhạc hình như là đang...

Đấm bóp mát-xa cho cậu?

Tô Miên hình như chưa từng đi spa mát-xa bao giờ.

Nhưng ngặt nỗi kỹ nghệ đ.ấ.m bóp của Bùi Nhạc lại mang lại cảm giác thoải mái đến mức vượt xa cả tưởng tượng của cậu, còn sướng hơn cả mấy tiệm mát-xa chuyên nghiệp ngoài kia nữa chứ?

Cậu còn chưa kịp định thần lại thì đã bị những đường mát-xa điêu luyện của anh lulls vào giấc ngủ sâu, miệng vô thức phát ra mấy tiếng rên rỉ vô cùng thỏa mãn.

“Hừm.” Tô Miên ban đầu định bụng ăn đủ rồi sẽ đạp văng Bùi Nhạc xuống giường, ngặt nỗi anh đ.ấ.m bóp thích thật đấy.

Tô Miên đành âm thầm thỏa hiệp: Thôi thì đợi anh đ.ấ.m bóp xong xuôi rồi đá ra cửa sau cũng chưa muộn.

Cậu cứ đinh ninh nghĩ thế.

Nào ngờ dịch vụ mát-xa kéo dài lâu quá, kết quả là Tô Miên được Bùi Nhạc phục vụ cho đến mức ngủ quên mất tiêu từ lúc nào.

Đến lúc tỉnh giấc, bên ngoài đã là chuyện của nửa đêm về sáng.

Tô Miên vốn tính toán tranh thủ lúc Bùi Nhạc đang ngủ say để chuồn lẹ ra ngoài xem tình hình cục bông thế nào.

Nào ngờ vừa mới nhúc nhích định ngồi dậy thì vòng eo đã bị đôi tay quen thuộc của người đàn ông ôm siết c.h.ặ.t lại.

?

Bùi Nhạc khẽ cười trầm thấp: “Tỉnh ngủ rồi à?”

Tô Miên chột dạ chẳng dám đối diện với anh, chỉ đành cụp mắt gật đầu cái rụp.

Bùi Nhạc rướn người áp sát, trong căn phòng tối om không bật đèn, bầu không khí bỗng trở nên ái muội đến cùng cực, ngặt nỗi cái tên Bùi Nhạc này lại là chuyên gia khuấy động không khí mập mờ: “Bảo bối, có thấy dễ chịu chút nào không hả?”

Bùi Nhạc chọc nhẹ ngón tay vào eo Tô Miên khiến cậu giật mình nảy nảy lên mấy nhịp, đành miễn cưỡng gật đầu xác nhận.

Thành thật mà nói, cậu quả thực chẳng còn cảm thấy đau ê ẩm gì ở vùng eo nữa.

Đến cả Tô Miên cũng phải kinh ngạc trước tay nghề mát-xa đỉnh ch.óp của Bùi Nhạc.

Đang lúc Tô Miên vắt óc tìm lý do chuồn lẹ.

Môi mỏng vừa hé mở đã bị Bùi Nhạc bất ngờ áp tới, hôn chặn phắt lại đôi môi đang ngượng ngùng của cậu.

Nụ hôn dịu dàng vô cùng, Tô Miên theo bản năng hơi ngửa cổ đáp lại vài nhịp.

Hơi thở dần đan xen quấn quýt lấy cả hai.

Cậu còn chưa kịp định thần lại thì Bùi Nhạc đã buông cậu ra với nụ cười nửa thật nửa đùa bên khóe môi.

?

Đôi mắt Tô Miên ngập nước long lanh.

Cứ ngơ ngác nhìn chằm chằm vào anh.

Nào ngờ Bùi Nhạc lại cong môi cười khẽ: “Bảo bối, có muốn nữa không nào?”

Bảo bối?

Bảo bối cái đầu anh ấy chứ??

Bùi Nhạc trước nay làm gì có cái thói quen gọi cậu là bảo bối bao giờ.

Tô Miên bị nụ hôn vừa rồi làm cho choáng váng cả đầu óc, vẫn ngơ ngác chớp chớp đôi mi, đại não còn đang lơ lửng ở tầng mây nào ấy.

Thế rồi lại bị anh rướn người tới, đặt thêm một nụ hôn phớt nhẹ lên môi.

Sao Tô Miên nhà anh lại có thể đáng yêu đến mức phát cuồng thế này cơ chứ?

Bùi Nhạc: “Có muốn gặp cục bông không hửm?”

Tô Miên vội vàng gật đầu cái rụp, đương nhiên là muốn rồi chứ bộ.

Bùi Nhạc: “Có muốn người tối ngày bóp lưng đ.ấ.m vai phục vụ anh mỗi khi mệt mỏi không nào?”

Tô Miên chợt nhận ra hình như Bùi Nhạc đang giăng bẫy chuộc lợi, nhưng ngặt nỗi ai mà nỡ từ chối cơ chứ?

Tô Miên lí nhí gật đầu.

Căn phòng tối mịt mờ.

Tô Miên hoàn toàn không thấy được khóe miệng đang cong lên thành một đường gian xảo của Bùi Nhạc.

Chỉ nghe thấy anh trầm giọng mở lời: “Thế nên, có muốn em không nào?”

Tô Miên ngẩn người mất vài giây?

Bùi Nhạc lại cọ cọ ch.óp mũi vào má cậu: “Miên Miên, em có thể giúp anh đ.ấ.m bóp, có thể chăm lo nhà cửa, nấu cơm, dắt cún cưng đi dạo, lại còn đối xử với anh cực kỳ tốt nữa, em không thể sống thiếu anh được đâu, anh giữ em lại bên mình được không hả.”

Bùi Nhạc: “Mỗi một ngày trôi qua kể từ khi chia tay, em đều nhớ anh phát điên. Lúc thế giới của em bỗng vắng bóng hình anh, tìm mãi mà chẳng tài nào thấy anh ở đâu, em đau khổ lắm đấy anh biết không.”

Giọng Bùi Nhạc mang theo chút âm điệu nũng nịu tủi thân khó tả.

Bùi Nhạc: “Đừng vứt bỏ em được không, em không thể không có anh.”

Bùi Nhạc vừa đẹp trai.

Lại cực kỳ biết cách dỗ dành người khác.

Đã thế còn chăm sóc người ta chu đáo tận răng.

Nghĩ đi nghĩ lại thì... ở bên nhau tiếp hình như cũng chẳng phải ý tồi gì cho cam......

Tô Miên khẽ gật đầu một cái.

Lập tức bị Bùi Nhạc hôn đến ngạt thở.

Đến lúc Tô Miên có cảm giác mình sắp "hẹo" đến nơi rồi.

Nào ngờ Bùi Nhạc lại lật người đè ngược cậu xuống dưới.

Bùi Nhạc: “Bảo bối, muốn nữa không nào?”

Tô Miên: “……”

Một đêm dài đằng đẵng trôi qua trong vô vọng.

Tô Miên đỏ hoe hốc mắt, thầm nghiến răng hận cái thói nhẹ dạ cả tin của mình khi vừa gật đầu đồng ý tái hợp với cái tên người yêu cũ này xong.

Đảo mắt khinh bỉ lên trần nhà.

Thôi kệ.

Ở bên nhau tiếp cũng chẳng c.h.ế.t ai.

Dù sao thì, con boss lông xù kia rất thích cậu, mà bản thân nó cũng quấn quýt bố nó cơ mà.

Và quan trọng nhất là.

Cậu hình như cũng cực kỳ thích Bùi Nhạc mất rồi.

Đương nhiên!

Chỉ là một chút xíu thôi nhé!!

Tuyệt đối không phải là một trăm phần trăm đâu đấy!!

Hơn nữa... có vẻ như đối phương lại càng phởn chí hơn rồi kìa.

Hoàn chính văn -

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chia Tay Rồi, Bạn Trai Cũ Mưu Mô Mỗi Ngày Đều Đến Trộm Chó Của Tôi - Chương 13: Chương 13 | MonkeyD