Chia Tay Tuổi 30 - Chương 1

Cập nhật lúc: 28/06/2026 11:00

Tin nhắn vừa gửi đi, điện thoại lập tức gọi tới.

"Hứa Hoan, em điên rồi à?"

Đang trong cuộc họp.

Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía tôi, sếp lạnh lùng liếc tôi một cái, giơ tay chỉ ra ngoài, bảo tôi cuốn ra ngoài mà nghe.

Tôi khom lưng đi ra cửa, đầu dây bên kia vẫn đang lải nhải không ngừng.

"Hay là em cảm thấy anh đối xử với Thiển Thiển quá tốt? Em ghen tị với cô ấy? Anh biết là em luôn không thích Thiển Thiển mà!"

Giọng điệu của anh ta lộ rõ vẻ đắc ý kiểu "quả nhiên là tôi đoán đúng rồi".

Tôi thấy đau đầu cực kỳ.

Tôi quả thực không thích Mạnh Thiển, cô ta luôn có một sự chiếm hữu không đúng lúc với Tống Phồn Tinh.

Ví dụ như thường xuyên hỏi Tống Phồn Tinh xem giữa cô ta và tôi ai đẹp hơn?

Ví dụ như cố tình nhắc lại những chuyện xấu hổ hồi nhỏ của Tống Phồn Tinh, rồi hai người họ ngay trước mặt tôi nói chuyện vô cùng vui vẻ, cuối cùng còn bồi thêm một câu: "Xem đi, chỉ có tôi mới là người hiểu anh nhất."

Thậm chí ngay cả khi tôi và Tống Phồn Tinh đang ân ái, cô ta cũng gọi điện cho anh ta, bảo là mèo ở nhà bị ốm, muốn anh ta qua xem giúp.

Nhưng điều làm tôi thất vọng nhiều hơn chính là bản thân Tống Phồn Tinh.

Lần sinh nhật này của Mạnh Thiển, Tống Phồn Tinh tặng cô ta một chiếc túi giới hạn trị giá mấy trăm ngàn tệ. Lúc đó tôi liếc nhìn tờ hóa đơn, những con số 0 trên đó nhiều đến mức hoa cả mắt.

Lúc mua, anh ta đắc ý nói với tôi: "Cô bé đó sang chảnh lắm, không phải đồ tốt thì không xứng với cô ấy."

Thế mà tôi vẫn nhớ rõ món quà anh ta tặng tôi vào sinh nhật tháng trước.

Một tấm giấy khen "Người phụ nữ tốt".

Loại bán trên Pinduoduo mười tấm một tệ ấy.

Gia thế hai người chênh lệch, anh ta sợ tôi nhắm vào tiền của mình. Để chứng minh bản thân, mỗi lần tôi đều tình nguyện chi nhiều tiền hơn, những món quà tôi tặng anh ta đều tốn mất hai tháng lương.

Ngay cả đi khách sạn, tôi cũng phải chia đôi tiền với anh ta.

Vậy mà quà sinh nhật anh ta tặng tôi lại chỉ là một tờ giấy mỏng dính.

Anh ta không hề quan tâm đến tôi.

Cũng giống như bây giờ, biết rõ tôi đang đi làm, anh ta vẫn mặc kệ mà gọi điện thoại cho tôi.

Mối quan hệ này làm tôi thấy mệt mỏi quá rồi.

Đầu dây bên kia, Tống Phồn Tinh lại nhấn mạnh: "Tiệc sinh nhật của Thiển Thiển rất quan trọng, em cầm quà rồi mau tới đây, nếu không thì chia tay!"

Vì vậy lần này, tôi nghiêm túc nói với anh ta.

"Vậy thì chia tay đi."

Lời vừa nói ra, trong lòng tôi thực sự thấy hụt hẫng đôi chút.

Dù sao tôi cũng đã ở bên Tống Phồn Tinh 5 năm rồi, anh ta đã đòi chia tay không biết bao nhiêu lần.

Lần nào tôi cũng vắt hết óc lấy lòng, cầu xin anh ta quay lại.

Lần này tôi còn chưa kịp đau lòng.

Giây tiếp theo, tiếng của sếp đã truyền ra từ văn phòng: "Gọi điện xong chưa, còn không mau cuốn vào đây!"

Khách hàng lần này rất khó nhằn, yêu cầu sửa đi sửa lại, cứ mỗi lần phương án bên này hoàn thành được 90% thì phía bên kia lại nói có thay đổi.

Sếp đang vô cùng cáu bẳn.

"Chuyện tình cảm riêng tư của cô tôi không quan tâm, nhưng nếu còn mang mấy thứ đó vào công việc..."

Tôi vội vã giải thích: "Chia tay rồi, chia tay rồi ạ, chắc chắn sẽ không làm ảnh hưởng đến công việc."

Bà ấy nhìn tôi từ đầu đến chân, cười lạnh một tiếng: "Tốt nhất là chia tay thật đi."

Công tâm mà nói, người sếp này rất tốt với tôi.

Từ sau khi tốt nghiệp tôi đã theo bà ấy làm việc, bà ấy tận tình dạy tôi cách đối nhân xử thế nơi công sở. Hồi đó, để đuổi kịp Tống Phồn Tinh, tôi đã làm việc cật lực đến mức bán mạng.

Bà ấy khuyên tôi: "Khoảng cách giữa hai người quá lớn, không đi đến đâu đâu, chỉ tổ hao tâm tổn trí. Cô là kiểu người có chi phí thử sai rất thấp, tốt nhất nên chia tay sớm với anh ta đi."

Nhưng tôi không nghe, sau này bà ấy cũng không nói nữa.

Tăng ca đến tận đêm muộn tôi mới về nhà, vừa mở cửa ra đã phát hiện.

Căn phòng như vừa bị lục soát vậy.

Đây là nhà tôi thuê, Tống Phồn Tinh thỉnh thoảng mới ghé qua ở.

Có thể nói, căn phòng này tràn ngập dấu vết cuộc sống của anh ta.

Hiện tại, đồ đạc trong tủ bị vứt bừa bãi khắp sàn nhà, quần áo của tôi bị người ta giẫm đạp vấy đầy những vết bẩn đen sì.

Chắc hẳn Tống Phồn Tinh đã ghé qua một chuyến và mang hết đồ của anh ta đi rồi.

Cũng rất đúng với tác phong thường ngày của anh ta.

Tôi cứ ngỡ mình sẽ đau buồn đến mức không nói nên lời, day dứt đến mức không sao chợp mắt được như trước kia, nhưng thực tế khi nằm xuống giường, tôi lại lăn ra ngủ thiếp đi ngay.

Không biết có phải do quá mệt hay không mà đã lâu lắm rồi, tôi lại mơ về quá khứ.

Tôi và Tống Phồn Tinh là bạn học thời cấp ba, tình cờ thay lại còn ngồi cùng bàn.

Khi đó tôi hướng nội, cô độc, là kiểu người tàng hình trong lớp. Anh ta thì khác, bạn bè đông đúc, nhân duyên lại tốt.

Có lẽ là do cái "bệnh hiệp sĩ" phát tác, anh ta luôn chăm sóc tôi.

Ví dụ như khi thảo luận nhóm, lúc mọi người quên để tôi phát biểu, anh ta sẽ gõ gõ lên bàn đầy bất mãn: "Hứa Hoan vẫn chưa nói gì mà."

Cũng có khi tôi bị tụt lại phía sau vì mải cột dây giày, anh ta sẽ nói với cả nhóm: "Hứa Hoan vẫn chưa theo kịp, chúng ta đợi cậu ấy một chút."

Anh ta cưỡng ép kéo tôi vào vòng tròn bạn bè của mình.

Tôi vừa ngạc nhiên vừa thấp thỏm tận hưởng những đặc quyền mà anh ta mang lại.

Rồi cứ thế mà tự nhiên thích anh ta.

Tôi chưa từng nói ra, nhưng tâm tư ấy lại bị ảnh ta nhìn thấu.

Khi tốt nghiệp cấp ba, anh ta bâng quơ hỏi tôi: "Lên đại học rồi mà vẫn chưa có người yêu thì bị chê cười đấy, hay là tụi mình thành một đôi đi."

Mọi chuyện sau đó diễn ra rất thuận lợi, chúng tôi đến với nhau.

Anh ta ham chơi, nhân duyên tốt, bạn bè là nữ giới lại càng không thiếu.

Mạnh Thiển là người anh ta chủ động giới thiệu cho tôi, còn dặn dò đó là bạn thân nhất của anh ta, bắt tôi phải đối xử thật tốt.

Lần đầu tôi gặp Mạnh Thiển là ở nhà của Tống Phồn Tinh.

Mạnh Thiển mang dép đi trong nhà, vừa ngáp vừa đi từ trên lầu xuống.

"Đây là bạn gái của Tống Phồn Tinh hả?"

Cô ta mỉm cười đứng trước mặt tôi, cố tình nhìn từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá rồi hỏi: "Cậu là người ở đâu thế?"

"Cậu ấy cũng là người ở Kinh Thị."

Tống Phồn Tinh đáp lại cô ta.

"Ồ, nhưng mà khoảng cách giàu nghèo ở Kinh Thị cũng chênh lệch lắm đó."

"Bạn gái cậu đầy mùi nghèo hèn, coi chừng cậu gặp phải mấy đứa đào mỏ đấy."

Lúc đó tôi vô cùng xấu hổ, mặt đỏ bừng lên.

"Cậu đừng lo, tớ và bạn gái tớ là chia đôi tiền (AA)."

Nói xong, anh ta quay đầu giải thích với tôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chia Tay Tuổi 30 - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD