Chiếc Thẻ Phụ Của Vị Hôn Phu - Chương 7

Cập nhật lúc: 12/07/2026 19:01

“Ông… sao lại nhìn giống…”

Tôi cứ tưởng anh ta đã nhận ra thân phận của ba tôi.

Ai ngờ…

“Đường Tri Chi, để tỏ vẻ ‘quý tộc’, cô còn thuê cả diễn viên giả làm ba mình à? Hóa trang giống thật đấy, nhưng tôi hiểu rõ gia cảnh nhà cô từng chút một!”

“Cô lừa được Chủ tịch Lâm, nhưng đừng mơ qua mắt tôi! Đám nhà quê như các người có khi còn chẳng biết Chủ tịch Lâm là ai, vậy mà cũng dám mạo danh. Đúng là chán sống rồi!”

“Cô có nói mình là con gái của ông trời, tôi cũng không tin!”

Tô Dĩnh Ân cũng đã lấy lại bình tĩnh, lập tức hùa theo: “Đúng vậy! Chúng tôi đã tra rõ quá khứ của cô rồi! Bốn năm đại học mặc toàn đồ chợ, suốt ngày ăn cơm combo giá rẻ, một ly trà sữa cũng tiếc không dám mua!”

“Nếu cô là con gái nhà tài phiệt, vậy tôi chính là phu nhân tổng thống!”

Ba tôi ánh mắt lạnh băng, định mở miệng thì tôi giơ tay ngăn lại, nhếch môi nhìn Cố Cảnh Diễn, nửa cười nửa không.

“Ồ? Anh nói anh biết rõ nhà tôi từng chân tơ kẽ tóc? Vậy anh kể thử xem, nhà tôi trước đây thế nào?”

Cố Cảnh Diễn tưởng mình nắm được bằng chứng, lập tức quay thẳng về phía camera vẫn đang livestream từ trước, lớn tiếng tuyên bố: “Thật ra, ba Đường Tri Chi chỉ là một công nhân bình thường, mẹ cô ta thì thất nghiệp, không có thu nhập!”

“Tôi dùng quan hệ của nhà họ Cố mà còn không tra nổi họ từng mua bảo hiểm hay đóng bảo hiểm xã hội gì, chứng tỏ nhà cô ta nghèo rớt mồng tơi!”

“Còn gì nữa? Hồi đại học mỗi tháng cô ta chỉ tiêu có tám trăm tệ, chưa từng đi ăn uống với bạn bè!”

Tô Dĩnh Ân lập tức tiếp lời, vẻ mặt đắc thắng: “Đúng! Mỹ phẩm trong ký túc xá toàn đồ rẻ tiền không nhãn mác, quần áo giặt đến bạc màu cũng không dám vứt! Vậy mà còn dám giả làm tiểu thư tài phiệt? Nực cười!”

Trong livestream, phần bình luận lập tức bùng nổ.

【Ủa? Thật hay đùa vậy?】

【Nếu thật sự nghèo, vậy cả căn nhà đầy cổ vật quý hiếm kia giải thích kiểu gì?】

【Chắc chắn là đi làm tiểu tam mà có chứ gì! Đoán chừng bốn năm đại học toàn dựa vào đàn ông, từng chút từng chút tích góp để chuẩn bị làm phượng hoàng!】

【May mà Cố tổng phát hiện bộ mặt thật của cô ta, không thì lại để cô ta trèo lên đầu ngồi rồi!】

Cố Cảnh Diễn thấy dư luận đang nghiêng về phía mình thì càng thêm tự tin, chỉ vào ba tôi mà giễu cợt: “Tốt nhất ông nên gỡ lớp hóa trang rẻ tiền đó xuống sớm đi. Nếu để đại gia số một thủ đô biết có người giả mạo ông ấy, tôi sợ đến lúc đó, cả ông lẫn ‘con gái ông’ này đều không còn đường sống đâu!”

7

Ba tôi nghe hắn sỉ nhục tôi như vậy, sắc mặt tối sầm như trời trước cơn giông.

Đây là lần thứ hai trong đời tôi thấy khuôn mặt ba đáng sợ đến thế.

Lần đầu tiên là hồi tôi còn nhỏ, từng bị bắt cóc. Khi ba đích thân tống hết lũ bắt cóc vào tù, gương mặt ông khi đó cũng đầy sát khí, như thể chỉ hận không thể xé xác từng kẻ.

Cũng vì vụ bắt cóc đó, ba đã ẩn danh đưa tôi về quê sống cùng ông bà nội, cắt đứt mọi liên hệ với thân phận thật.

Trùng hợp là ông nội của Cố Cảnh Diễn từng cứu ông nội tôi một mạng.

Ông nội tôi coi trọng phần tình nghĩa đó, lại thấy nhà họ Cố bên ngoài đạo mạo t.ử tế, nên mới đứng ra định sẵn hôn ước cho tôi từ nhỏ.

Mặc dù ba mẹ tôi không đồng tình với việc ông tự ý quyết định cả đời tôi như vậy, nhưng cũng chưa từng trực tiếp phản đối.

Những năm qua, dù gia đình tôi che giấu thân phận thật của tôi, vẫn luôn âm thầm quan sát nhà họ Cố, đ.á.n.h giá tính cách, năng lực và cách sống của cả dòng tộc họ.

Cũng vì thấy chỗ nào cũng “hoàn hảo đến mức không thể bắt lỗi”, ba mẹ tôi mới đồng ý để tôi đính hôn với hắn sau khi tốt nghiệp.

Nhưng cũng vì sự hoàn hảo ấy quá mức đáng ngờ, ba mẹ tôi muốn tôi tự mình tiếp xúc, xem Cố Cảnh Diễn có thật sự đáng làm bạn đời hay không.

Thế nên tôi chủ động vào công ty hắn làm việc.

Ai ngờ chỉ chưa đầy nửa tháng, tôi đã nhìn thấy bộ mặt thật.

Ba tôi tức đến mức suýt không kiềm chế được, nhưng tôi lại không muốn để hắn “c.h.ế.t” quá nhanh.

Cố Cảnh Diễn thích vả mặt người khác đúng không?

Vậy tôi sẽ vả cho hắn một cú nát mặt, sập danh.

Tôi giơ tay ngăn ba lại, chậm rãi lấy từ trong túi ra một chiếc thẻ đen, giơ trước mặt hắn.

“Nhận ra cái này không?”

Đồng t.ử Cố Cảnh Diễn co rút.

Xem ra hắn vẫn chưa mù hẳn, vì hắn nhận ra ngay đây là chiếc thẻ đen giới hạn toàn cầu, không giới hạn hạn mức, mà cả Hải Thị chỉ có vài người sở hữu.

Tô Dĩnh Ân lại cười khẩy: “Thẻ giả thì ai chẳng làm được? Trên mạng năm mươi tệ một cái là có!”

Tôi lười đôi co, gọi thẳng cho ngân hàng, bật loa ngoài.

“Tra giúp tôi số dư hiện tại của chiếc thẻ này.”

Giọng máy trả lời tự động vang lên rõ ràng.

“Tài khoản của quý khách hiện có số dư: hai trăm tám mươi triệu nhân dân tệ.”

Cả căn phòng yên lặng như tờ.

Sắc mặt Cố Cảnh Diễn trắng bệch như giấy.

Tô Dĩnh Ân vẫn không chịu từ bỏ, gào lên: “Chắc chắn là giả! Nhất định là cô ta chuẩn bị sẵn đoạn ghi âm rồi! Mọi người đừng để bị lừa!”

Chủ tịch Lâm thở dài, lấy điện thoại ra, mở album ảnh.

Đó là ảnh hai gia đình chúng tôi đi du lịch ở Maldives năm ngoái.

Ông cố ý phóng to bức ảnh có chiếc du thuyền xa hoa phía sau, trên đó ghi rõ dòng chữ “Tập đoàn Tần thị”.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chiếc Thẻ Phụ Của Vị Hôn Phu - Chương 7: Chương 7 | MonkeyD