Chiếc Vòng Bị Lãng Quên - Chương 6

Cập nhật lúc: 17/09/2026 12:01

[Nhưng mà, tôi không có chút ấn tượng nào về cái giếng này, tôi chắc chắn mình chưa bao giờ ném bất cứ thứ gì vào trong đó.]

[Anh không ném, không có nghĩa là người khác không ném, bình tĩnh đi, chẳng phải anh nói các anh đã xin lệnh khám xét rồi sao? Đợi trục vớt xong rồi tính tiếp.]

19

Lý Đại Thái đã già rồi nhưng vẫn nghèo như vậy.

Xem ra nghề buôn người này cũng chẳng phải một vốn bốn lời.

Mụ ta rất căng thẳng, nhìn chúng tôi bắt đầu sắp xếp thiết bị bên miệng giếng, đe dọa chúng tôi: "Các người là xâm phạm gia cư bất hợp pháp!"

Chú Từ không thèm để ý đến mụ ta mà chỉ chìa lệnh khám xét ra.

Mụ ta ngồi bệt xuống miệng giếng: "Đây là giếng nhà tôi, các người không được động vào!"

"Đây không phải giếng nhà bà, các người đã chiếm dụng tài sản công cộng nhiều năm rồi."

Chú Từ lạnh lùng nhìn mụ ta: "Lý Đại Thái, chỉ là một cái giếng thôi, bà căng thẳng cái gì?"

"Tôi không hề căng thẳng, một cái giếng rách, tôi căng thẳng cái gì chứ?"

"Vậy thì bà ngoan ngoãn tránh ra đi."

"Tôi không hiểu nổi, các người rốt cuộc muốn vớt cái gì? Lúc con trai tôi chưa c.h.ế.t các người đã vớt rồi, chẳng phải không vớt được gì sao?"

"Chúng tôi rốt cuộc muốn vớt cái gì bà không biết sao?"

"Tôi không biết."

"Bà không biết là tốt nhất, vậy thì bà cứ ngồi yên đó, đợi xem chúng tôi vớt được cái gì lên!"

Robot dưới giếng hạ xuống, một lúc lâu sau chúng tôi mới nhìn thấy mặt nước trên màn hình hiển thị.

Trên mặt nước nổi lềnh bềnh một cái gáo nước.

Sắc mặt chú Từ thay đổi, ra lệnh cho robot: "Vớt cái thứ đó lên trước đi."

Robot vớt cái gáo nước lên.

Cái gáo nước này là một cặp với cái úp trên mặt Bồ Nhung, chính là cái gáo còn nguyên vẹn kia cho nên nó mới có thể nổi trên mặt nước.

Trong gáo nước đặt ngay ngắn một chuỗi hạt làm từ hạt đào, chuỗi hạt dưới đáy giếng sâu 100 mét được hơi nước nuôi dưỡng nên tròn trịa bóng bẩy, ngay cả những đường vân màu nâu cũng vô cùng đầy đặn.

Đó là chuỗi hạt của tôi.

Tôi phấn khích chụp ảnh gửi cho Đào Lý Mộng Thiên Nhai: [Trong giếng thực sự có đồ của tôi này! Chuỗi hạt này là của tôi! Hồi nhỏ của tôi, tôi đã tặng nó cho Đậu Hoa Nhi!]

20

Từ rất lâu trước đây, vào một ngày nọ, tôi và Đậu Hoa Nhi cùng chơi trốn tìm.

Chúng tôi giao ước, cô bé mà thua thì phải cho tôi mượn con ếch sắt nhỏ màu xanh lá chơi một ngày, còn tôi mà thua sẽ cho cô ấy mượn chiếc vòng tay hạt đào của mình đeo một ngày.

Sau đó, tôi thua.

Tôi đeo chiếc vòng tay của mình lên cổ tay cô bé nhưng ngay chiều hôm đó, tôi đã bị mẹ dẫn trốn khỏi ngôi làng ấy.

Chiếc vòng tay của tôi không bao giờ trở lại nữa.

Chiếc vòng tay đó là do ông ngoại làm cho tôi bằng hạt đào.

Nói là để trừ tà.

Nghe nói, năm xưa có tiều phu đuổi theo mặt trời mà c.h.ế.t, chiếc gậy của ông hóa thành rừng đào từ đó gỗ đào được coi là linh mộc chứa đựng thần lực.

Nhưng khác với các dụng cụ điêu khắc từ cả khối gỗ đào, chiếc vòng tay hạt đào của tôi được lấy từ phần lõi của quả.

Hạt đào qua ba lần hấp ba lần phơi, độ cứng có thể đạt tới 2,5 độ Mohs, những khe rãnh trên bề mặt giống như bùa chú thượng cổ, đường vân tự nhiên hình thành.

Là vật phẩm trừ tà cực tốt.

Cho nên Đậu Hoa Nhi mất tích ở trong chiếc giếng này ư?

Tôi gửi thắc mắc này cho Đào Lý Mộng Thiên Nhai nhưng người đó không tỏ rõ ý kiến.

21

Nhưng chiếc gáo múc nước này vừa xuất hiện, chú Từ và Lý Đại Thái đều biến sắc.

Trong mắt chú Từ, chiếc gáo nước này đã trở thành một nhãn mác t.ử thần, trong cõi u minh, nó tồn tại song song với t.h.i t.h.ể.

Trong mắt Lý Đại Thái, chiếc gáo nước này giống như lời nguyền ngày tận thế.

Mụ ta mềm nhũn ngã xuống đất, lẩm bẩm: "Đã bao nhiêu năm rồi, sao nó vẫn còn ở đó? Sao nó vẫn chưa mục nát?"

Chú Từ cười lạnh một tiếng: "Mười lăm năm rồi, Lý Đại Thái, nhưng tôi vẫn cho bà một cơ hội thành khẩn để được khoan hồng, nói đi, trong giếng còn có gì?"

Lý Đại Thái lại giống như một vũng bùn nhão trầm mặc, không nói thêm một lời nào nữa.

Robot lại một lần nữa đi sâu xuống, lần này đi sâu xuống dưới mặt nước, đến tận đáy giếng, trên màn hình của chúng tôi xuất hiện một đống gạch vụn, trong đống gạch lẫn lộn những bộ xương trắng.

Chú Từ tóm lấy Lý Đại Thái kéo xốc tới, gầm lên: "Bà nhìn xem! Đây là cái gì? Bà nói đi! Trong giếng còn có gì nữa?"

Lý Đại Thái không nói gì nhưng từ góc khuất đột nhiên lao ra một người, thốt lên: "Bà ấy không nói thì để tôi nói! Trong giếng có người!"

22

Là Hạnh Nhi.

Lý Đại Thái giận dữ, trở tay giáng cho một bạt tai: "Con đĩ nhỏ! Sớm biết mày bất nhân bất nghĩa thế này, tao đã bóp c.h.ế.t mày ngay khi sinh ra rồi! Mày so với em trai mày, trông chẳng giống cùng một mẹ sinh ra gì cả!"

Hạnh Nhi nghiến c.h.ặ.t hàm răng: "Bà còn mặt mũi nhắc đến em trai à? Em ấy vì bà mà c.h.ế.t rồi mà bà còn mặt mũi trách móc sao?"

Lý Đại Thái vung thêm một bạt tai nữa, chú Từ đưa tay chặn lại, quát lên: "Không được làm càn!"

Quay đầu nói với Hạnh Nhi: "Cô cứ nói tiếp đi!"

Lý Đại Thái hét lớn vào mặt Hạnh Nhi: "Con đĩ nhỏ! Hôm nay mày mà dám nói bậy một câu, mày không phải do tao nuôi dưỡng nữa! Tao hóa thành quỷ cũng không tha cho mày!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chiếc Vòng Bị Lãng Quên - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD