Chiếc Vòng Gia Truyền - Chương 7
Cập nhật lúc: 24/06/2026 17:02
Mặt Lý Dương biến sắc, hoàn toàn sụp đổ:
“Em có ý gì? Anh đâu phải không thể xoay đủ sính lễ! Sao em có thể đối xử với anh như vậy?”
Như thể nhớ ra điều gì đó quan trọng, nét mặt anh ta lập tức vặn vẹo vì kích động:
“Đừng quên! Nếu không phải vì em làm vỡ chiếc vòng gia truyền, anh đã chẳng phải lao vào c.ờ b.ạ.c để kiếm sính lễ cho em! Sao em có thể nhẫn tâm như vậy?”
07
Sắc mặt tôi đột nhiên thay đổi.
Giọng nói cũng bắt đầu run rẩy khi thấy người xung quanh dần tụ tập lại xem náo nhiệt.
Tôi lập tức đóng vai nạn nhân:
“Anh nói như thể tất cả đều là lỗi của tôi vậy! Tôi đã nói không cần rồi, là chính anh ép tôi đeo. Đến khi vòng rơi vỡ lại đổ hết lên đầu tôi. Anh đúng là không ra gì!”
Sự chột dạ giả vờ của tôi càng khiến Lý Dương thêm dũng khí.
Thêm vào đó, những tiếng bàn tán chỉ trỏ từ đám đông càng khiến anh ta mất hết lý trí.
Anh ta chỉ thẳng vào mặt tôi, điên cuồng gào lên:
“Cô nói tôi không ra gì? Nếu không phải vì cô, mẹ tôi đâu có bị chọc tức đến mức đột quỵ! Nếu không phải vì cố kiếm đủ 388.000 tệ sính lễ, tôi đâu phải lao đầu vào c.ờ b.ạ.c! Nếu không phải vì cô, tôi đâu thành ra bộ dạng người không ra người, quỷ không ra quỷ như bây giờ! Vương Nhã, cô còn có trái tim không?”
Tôi nhìn đám đông đang vây quanh, khóe miệng khẽ nhếch lên đầy hứng thú.
Chỉ cần nhìn thấy nụ cười đắc thắng của tôi, Lý Dương lập tức nhận ra có điều không ổn.
Anh ta như phát điên đuổi đám đông đi, không cho mọi người nghe tôi nói tiếp.
Nhưng làm gì có chuyện dân hóng chuyện dễ dàng bỏ qua một màn kịch hấp dẫn như thế?
Ngay lúc này, vài gã đàn ông cao to bước ra từ trong đám đông.
Không ai khác, chính là chủ nợ của Lý Dương.
Gã cầm đầu mặt mày hằm hằm, giọng đầy phẫn nộ:
“Tao còn thắc mắc sao mày gom tiền chậm thế, hóa ra là chạy đi quấy rối bạn gái cũ à? Tao nhớ lúc mày vay tiền, mày còn chưa có người yêu mà? Giờ lại muốn đổ hết tội lên đầu con gái nhà người ta? Đúng là đồ cặn bã!”
Lý Dương kinh hãi nhìn đám chủ nợ đột nhiên đứng về phía tôi.
Toàn thân anh ta run rẩy, như thể hối hận đến phát điên.
Dư luận cũng bắt đầu đổi chiều.
Đám đông đang hóng chuyện lập tức quay sang chỉ trích tên tra nam này.
Có lẽ vì không chịu nổi áp lực, Lý Dương trở mặt, cố tình gào lên như một kẻ liều mạng:
“Nhưng dù thế nào đi nữa, mẹ tôi bị đột quỵ và chiếc vòng gia truyền bị vỡ đều là do cô! Cô không thể chối bỏ trách nhiệm!”
Không hổ danh là cộng sự đáng tin cậy.
Tên đại ca xã hội đen chậm rãi vỗ tay hai tiếng.
Ngay lập tức, một tên đàn em đẩy một chiếc xe lăn từ trong đám đông tiến ra.
Là mẹ của Lý Dương.
Gã đại ca cười nhạt:
“Trùng hợp thật, tao vừa tiện đường ghé qua bệnh viện, nên đưa mẹ mày đến đây luôn. Bây giờ hỏi thẳng bà ấy xem mọi chuyện có đúng như mày nói không.”
Khoảnh khắc nhìn thấy mẹ mình, Lý Dương hoàn toàn hóa đá.
“Mẹ? Sao mẹ lại ở đây?”
Tôi mỉm cười, chậm rãi bước đến gần bà ta, giọng đầy chân thành:
“Bác à, thật ra con chỉ muốn chia tay trong yên ổn, nhưng Lý Dương cứ bám riết không buông. Con mong bác có thể nói rõ trước mặt mọi người, rốt cuộc ai mới là người đã hại bác thành ra thế này.”
Chỉ cần tôi vừa đến gần, mẹ Lý đã tức giận đến mức muốn đứng dậy tát tôi.
Nhưng bà ta đã bị liệt nửa người, chỉ có thể đưa bàn tay gầy guộc như móng vuốt gà về phía trước.
Miệng bà ta méo xệch, khó khăn ú ớ, không nói thành lời.
Như vậy là đủ rồi.
Tôi ghé sát tai bà ta, nhỏ giọng chỉ đủ hai người nghe:
“Bác biết không, từ nhỏ Lý Dương đã chẳng phải đứa con hiếu thuận gì. Hồi còn bé, anh ta đã tận mắt thấy bác trai ngoại tình, nhưng chưa từng nói với bác. Bác bị lừa dối bao nhiêu năm, vậy mà anh ta chỉ giả vờ như không biết.”
“Bác trai từng lén lấy tiền trong nhà để b.a.o n.u.ô.i tiểu tam. Bác phải vất vả làm lụng cả ngày lẫn đêm, nhưng vẫn không kiếm đủ tiền lo cho gia đình. Còn Lý Dương thì sao? Giả điếc giả câm, chẳng thèm quan tâm.”
“Sau khi bác trai qua đời, anh ta lao vào hút t.h.u.ố.c, uống rượu, chơi bời lêu lổng, khiến bác đau đầu khổ sở hết lần này đến lần khác. Còn bác thì vẫn cố nhẫn nhịn, hết lòng chăm lo cho anh ta.”
Từng câu từng chữ của tôi như d.a.o cứa vào tim bà ta.
Đôi mắt bà ta đỏ ngầu, tràn đầy căm hận.
Tôi lùi lại vài bước, giả vờ thở dài tiếc nuối:
“Tất cả những chuyện này đều là Lý Dương tự kể cho con nghe. Vốn dĩ con không định nói ra, nhưng nhìn bác bị chính con trai mình hại đến mức này, con thật sự không đành lòng.”
Ngay lập tức, ánh mắt thù hận của mẹ Lý chuyển thẳng sang Lý Dương.
Bà ta trừng trừng nhìn đứa con trai mình nuôi nấng bao năm, ánh mắt căm phẫn như muốn ăn tươi nuốt sống anh ta.
Tôi biết rất rõ, nếu không vì chút tình nghĩa cuối cùng, bà ta đã sớm tái giá và bỏ rơi Lý Dương.
Nhưng bà ta đã không làm vậy.
Vì sợ gặp phải người đàn ông không tốt, bà ta muốn cho con trai mình một tuổi thơ trọn vẹn.
Không ngờ đứa con trai mà bà hết lòng bảo vệ, lại âm thầm đ.â.m sau lưng bà không biết bao nhiêu nhát d.a.o.
Có lẽ vì phẫn uất đến cực hạn, bà ta đột nhiên lấy lại chút sức lực, lớn tiếng mắng thẳng mặt Lý Dương trước toàn bộ đám đông:
