Chiếm Hữu Ác Liệt - Phần 1 - Chương 12: Chú Chim Nhỏ Và Con Quỷ

Cập nhật lúc: 07/07/2026 03:03

Không biết là robot thật sự không hiểu sự phức tạp của con người.

Hay robot lại có sự thẳng thắn mà con người không có.

Thời Mộc gảy tàn t.h.u.ố.c, kiên nhẫn giải thích:

“Coi như đây là một bài huấn luyện hôm nay đi.”

“Tôi từng nói với cậu.”

“Sa-tan sẽ hóa thành dáng vẻ xinh đẹp.”

“Điều cậu nhìn thấy là đẹp chưa chắc đã thật sự đẹp.”

“Thiên thần thường rất xấu xí.”

“Chỉ có ác quỷ mới cần một lớp da đẹp đẽ.”

Oreo đáp:

“Tôi nhớ chứ.”

“Trí nhớ của tôi gấp hàng triệu lần con người cơ mà.”

“Nhưng cậu chưa từng nói cho tôi biết.”

“Tại sao ác quỷ lại cần vẻ ngoài xinh đẹp?”

“Bởi vì ác quỷ cần dụ dỗ con người sa ngã.”

Oreo không nói gì nữa.

Nó bắt đầu suy nghĩ sâu.

Thời Mộc luôn dùng những vấn đề rất phức tạp, những điều chỉ con người mới cảm nhận được để huấn luyện nó.

Quá khó cho một robot rồi.

Trên màn hình xuất hiện hình ảnh những chú chim nhỏ đáng yêu đang đập cánh.

Khiến cả cơ thể robot trở nên rực rỡ sắc màu.

Chú chim mà Oreo tìm được là một con chim sơn ca hoa màu tím hồng.

Nó nghiêng đầu trên cành cây.

Hót líu lo.

Nhảy nhót tung tăng.

Làm nũng không ngừng.

Thời Mộc hờ hững liếc nhìn chú chim ấy.

Khẽ cười.

Rồi dời mắt đi.

Bàn tay cầm t.h.u.ố.c xoay nhẹ đầy khó chịu.

Giống như đồng hồ đeo tay bị lệch vị trí khiến anh không thoải mái.

Nhưng lại không hoàn toàn là như vậy.

Anh không thúc giục.

Kiên nhẫn chờ robot suy nghĩ.

Chỉ có suy nghĩ về những vấn đề sâu sắc mới giúp AI tiến gần hơn với con người.

Anh không chỉ muốn một quản gia thông minh.

Anh hy vọng trong đời mình có thể tạo ra một bộ não có trí tuệ và cảm xúc ngang với người trưởng thành.

Phòng thí nghiệm rộng lớn vô cùng yên tĩnh.

Ánh đèn sáng trong trẻo phủ xuống.

Tôn lên gương mặt tuấn tú như ngọc của anh.

Có lẽ vì trong người mang một phần tám dòng m.á.u Trung Quốc.

Khí chất của Thời Mộc luôn mang nét phương Đông rất đặc biệt.

Như sự nho nhã.

Đoan chính.

Làm dịu đi sự lạnh lùng kiêu ngạo vốn ăn sâu trong tầng lớp tinh hoa phương Tây.

Tít tít.

Âm thanh điện t.ử vang lên hai tiếng.

Oreo đã suy nghĩ xong.

Nó xoay màn hình chính đối diện Thời Mộc.

Con chim nhỏ đủ màu sắc trên màn hình vẫn đang nhảy nhót vui vẻ.

“Cho nên.”

“Là con chim đó đã dụ dỗ cậu.”

“Vì thế cậu mới muốn vứt bỏ nó.”

“Thật ra nó chẳng làm gì sai cả.”

“Là cậu quá keo kiệt.”

“Đem lỗi của mình đổ lên đầu nó.”

“Còn bảo nó là ác quỷ.”

“Quả nhiên.”

“Con người có tội tổ tông.”

“Tội đó chính là quá giả tạo.”

“Tôi phân tích đúng không?”

“Thời Mộc?”

Giọng nó đầy đắc ý.

Con mắt điện t.ử của Oreo hướng thẳng về phía Thời Mộc.

Bên dưới màn hình là camera xoay 360 độ cấp quân sự.

Có thể ghi lại chính xác những thay đổi nhỏ nhất trên gương mặt con người.

Dù diễn xuất hoàn hảo đến đâu.

Nó vẫn có thể phân tích ra bằng dữ liệu.

Lúc này.

Khoảnh khắc sắc mặt khó coi thoáng hiện trên gương mặt Thời Mộc đã bị ghi lại rõ ràng.

Tám giờ tối.

Harlan lại nhận được điện thoại từ phía JH.

“Ngài Harlan, xin lỗi vì gọi muộn như vậy.”

“Cô ấy cả ngày không ăn gì.”

“Hiện đang trốn trong tủ quần áo, không chịu ra ngoài.”

“Chúng tôi thật sự không biết phải làm sao nữa.”

“Được rồi, tôi biết rồi.”

“Mọi người cố gắng khuyên cô ấy thêm đi.”

Cúp máy.

Harlan đứng ngoài phòng làm việc của Thời Mộc.

Do dự không biết có nên gõ cửa hay không.

Chỉ vì chuyện này mà hôm nay ông đã làm phiền ngài ấy hai lần.

Kết quả đều vô ích.

Một khi Thời Mộc đã quyết định.

Không ai có thể thay đổi.

Đúng lúc ông đang đau đầu.

Cửa phòng mở ra từ bên trong.

Người đàn ông mặc vest chỉnh tề.

Nho nhã cao quý.

Đôi mắt xanh biếc bình thản nhìn sang.

“Có chuyện gì sao?”

“Gâu gâu—”

“Gâu—”

Ngay sau đó.

Hai con ch.ó đen to lớn dữ dằn lao ra từ phía sau anh.

Vẫy đuôi nhiệt tình chào Harlan.

Còn có một con mèo lớn khổng lồ đang ung dung bước tới.

Kiêu ngạo liếc ông một cái.

Rồi nằm lăn ra dưới chân Thời Mộc.

Harlan lặng lẽ lùi nửa bước.

Mỉm cười chào:

“Chào buổi tối, cậu chủ Black, cô Peach và công chúa nhỏ Kiki.”

Black là ch.ó Doberman Đức.

Peach là ch.ó Rottweiler.

Còn Kiki...

Là một con báo hoa mai.

Từ sau khi Tống Tri Ý tỉnh lại.

Ba vị tổ tông này bị nhốt trong căn nhà gỗ ở phía sau núi.

Giờ cuối cùng cũng được vào khu vực chính của trang viên tự do hoạt động.

Cả người tràn đầy sức lực.

Thời Mộc ngồi xuống.

Xoa đầu Peach.

Black thấy vậy cũng lập tức chen tới.

Hai con ch.ó cộng lại hơn một trăm ký.

Đùa giỡn thôi cũng rất mạnh.

Nhưng người đàn ông vẫn đứng vững như núi.

Cánh tay rắn chắc dễ dàng ôm lấy chúng.

“Thưa ngài.”

“JH vừa gọi tới.”

“Họ nói cô ấy cả ngày chưa ăn gì.”

“Bây giờ vẫn đang khóc...”

“Harlan.”

Thời Mộc dịu dàng cắt ngang lời ông.

Bàn tay vẫn ch*m r** v**t v* lớp lông bóng mượt của đám thú cưng.

“Ông báo chuyện đó cho tôi thì có ích gì?”

“Là tôi có thể khiến cô ấy ăn cơm?”

“Hay có thể khiến cô ấy ngừng khóc?”

Harlan sững người.

Lúc này mới thật sự nhận ra có điều gì đó không ổn.

Sự lạnh lùng của ngài ấy đối với cô gái này vượt xa dự đoán của ông.

Thậm chí không cần thiết đến vậy.

Ngay cả với người xa lạ.

Thời Mộc cũng sẽ không lạnh nhạt như thế.

Sự cứng rắn này giống như cố ý.

Thậm chí đến mức bất chấp phong độ của bản thân.

Rõ ràng Thời Mộc là một quý ông nhân hậu và hào phóng.

Nhiều năm cống hiến cho hoạt động từ thiện.

Hai năm trước còn đích thân dẫn đội tới Zambia l*m t*nh nguyện.

Tài trợ cho hơn một trăm đứa trẻ được đi học.

Nhận bằng khen từ chính Tổng thống Zambia.

Ngay cả con báo Kiki này.

Cũng là do anh cứu khỏi tay bọn săn trộm.

Khi ấy Kiki vẫn còn là con non.

Mất mẹ.

Lại sắp bị g.i.ế.c để làm tiêu bản.

Thời Mộc dẫn theo vài lính đ.á.n.h thuê.

Xung đột với bọn săn trộm.

Đổ m.á.u và thương vong mới cứu được nó.

Anh ở lại Zambia nửa tháng.

Tự tay chăm sóc nó.

Khi rời đi.

Nó gào khóc đến tuyệt thực.

Cuối cùng anh mềm lòng.

Làm thủ tục mang nó về Đức.

Vậy tại sao...

Lại chỉ riêng với cô gái thậm chí còn chưa có thân phận rõ ràng kia.

Anh lại lạnh lùng đến thế?

“Xin lỗi, thưa ngài.”

“Sau này tôi sẽ không lấy chuyện này làm phiền ngài nữa.”

“Đã muộn rồi, ngài nghỉ ngơi sớm.”

Harlan cung kính nói xong.

Đóng cửa thư phòng rồi rời đi.

Thời Mộc thậm chí không ngẩng đầu.

Dường như chẳng hề quan tâm.

Vẫn tiếp tục v**t v* bộ lông bóng mượt của con báo.

Chỉ là tốc độ ngày càng chậm.

Cho đến cuối cùng.

Anh đứng dậy.

Nhìn Kiki đang nằm lười biếng.

Giọng trầm xuống:

“Không ăn cơm là muốn uy h**p ai?”

“Tại sao không thể ngoan ngoãn hơn một chút?”

Kiki bị mắng oan vô cùng.

Nó chỉ hận không thể ăn sáu bữa một ngày.

Con báo ngáp dài.

Khịt mũi một tiếng để phản đối.

Thời Mộc vốn chẳng nhìn nó.

Anh đi tới bên cửa sổ.

Điếu t.h.u.ố.c trong tay chưa châm lửa.

Bị anh vò nát.

Vò đến vụn vỡ.

Cuối cùng ném vào gạt tàn.

...

Khi kết thúc cuộc họp trực tuyến với New York.

Đã là mười một giờ đêm.

Tinh lực của Thời Mộc dồi dào đến kỳ lạ.

Không hề có chút buồn ngủ nào.

Anh định vào phòng thay đồ lấy quần áo thể thao.

Rồi tới phòng gym tập vài hiệp đẩy n.g.ự.c.

Phòng thay đồ nối liền với phòng ngủ chính.

Không gian rất rộng.

Vest và sơ mi được phân loại theo màu sắc và chất liệu.

Đồng hồ.

Khuy măng-sét.

Cà vạt.

Giày da.

Mỗi thứ đều có vị trí riêng.

Không hề có chút lộn xộn nào.

Mọi thứ ngăn nắp tuyệt đối.

Chính vì thế.

Thời Mộc chỉ cần liếc mắt đã nhìn thấy chiếc váy đặt trên ghế thay giày.

Đó là chiếc váy dài nhung màu xanh hồ nước.

Đã được giặt sạch.

Sấy khô.

Gấp ngay ngắn.

Không biết người hầu nào bất cẩn.

Lại đặt chiếc váy ấy ở chỗ của anh.

Rõ ràng đã đưa cô đi rồi.

Vậy mà khắp nơi vẫn là những tàn cuộc cô để lại, chờ anh tới thu dọn.

Cuộc điện thoại từ JH...

Câu trả lời sai của Oreo...

Harlan muốn nói lại thôi...

Chiếc váy...

Tất cả giống như những quân domino nối tiếp nhau, không có điểm dừng.

Thời Mộc bước tới, nhìn cũng không nhìn, trực tiếp chụp lấy chiếc váy nhét vào tủ quần áo.

Một góc váy bung ra.

Có thứ gì đó mỏng nhẹ như cánh ve rơi xuống.

Anh không nhìn rõ.

Khóe mắt chỉ thoáng lướt qua.

Đến khi vật ấy rơi xuống đất, ánh mắt anh mới vô thức hạ theo.

Bước chân bỗng khựng lại.

Một mảnh ren màu hồng nhạt đang phủ lên đôi giày da Oxford đen kiểu Anh truyền thống, bóng loáng của anh.

Là đồ lót cô thay ra.

Cách một lớp giày da, Thời Mộc vẫn có cảm giác mu bàn chân như bị thiêu đốt.

Thứ này giống như một ngọn lửa.

Anh bình tĩnh nuốt khan.

Khom người xuống.

Ngón tay dài móc lấy mảnh ren mỏng ấy.

Khoảnh khắc nhấc nó lên, cảm giác nóng bỏng nơi mu bàn chân dường như truyền thẳng tới đầu ngón tay.

Phòng thay đồ không có ai.

Yên tĩnh đến cực điểm.

Hệ thống lọc không khí vận hành, luồng khí sạch luân chuyển đều đặn.

Thời Mộc chớp mắt.

Hàng mi nâu đậm dày rậm khiến đôi mắt xanh thẫm càng thêm sâu hút.

Đó là đặc điểm di truyền mà người Âu khó tránh khỏi.

Lông tóc luôn rậm hơn người châu Á.

Lông mi.

Lông mày.

Lớp lông tơ trên cánh tay.

Thậm chí cả phần lông dưới đường nhân ngư tuyến.

Đều rất dày.

May mà anh luôn cắt tỉa định kỳ, giữ mọi thứ gọn gàng.

Mảnh ren vẫn mắc trên đầu ngón tay.

Nhẹ đến mức gần như không có trọng lượng.

Giống hệt cô.

Nhẹ như vậy.

Mềm như vậy.

Ôm trong lòng thậm chí chẳng cảm nhận được bao nhiêu sức nặng.

Thời Mộc không muốn nhớ lại sự chật vật của đêm qua.

Nhưng bộ não hoàn toàn không nghe lời.

Những hình ảnh liên tục hiện lên.

Âm thanh.

Mùi hương.

Nhiệt độ.

Cùng khoảnh khắc cô c.ắ.n lên cổ anh.

Hơi thở mềm mại như lông tơ phả lên yết hầu.

Ngứa đến mức dường như trong huyết quản có vô số côn trùng đang bò.

Lũ côn trùng ấy không ngừng chui sâu vào tim anh.

Khiến anh trở nên bứt rứt.

Anh đã phạm tội.

Đã nảy sinh những ý nghĩ không nên có với một cô gái ngây thơ chẳng hiểu chuyện.

Vì thế anh đã quỳ trước Chúa mà sám hối suốt cả đêm.

Nhưng bây giờ xem ra...

Chẳng có tác dụng gì.

Gương mặt tuấn mỹ càng thêm lạnh lẽo.

Lạnh đến đáng sợ.

Thời Mộc siết mạnh mảnh ren trong lòng bàn tay.

Cảm giác ngứa ngáy ấy lại lần nữa len vào cơ thể.

Anh càng siết càng c.h.ặ.t.

Rõ ràng chỉ cần buông tay là có thể thoát khỏi.

Nhưng anh giống như một con người bị Sa-tan dụ dỗ.

Hoàn toàn không kiểm soát nổi bản thân.

Anh đã cố gắng hết sức để phớt lờ cô.

Suốt cả ngày hôm nay.

Anh luôn giữ vẻ lạnh nhạt.

Nhưng anh đã đ.á.n.h giá quá cao đạo đức và khả năng tự kiềm chế của mình.

Đồng thời đ.á.n.h giá quá thấp sức nặng của d*c v*ng.

Nó kéo anh xuống thật mạnh.

Oreo nói không sai.

Anh thực sự đã bị cám dỗ.

Anh là một con người giả dối mang tội nguyên thủy.

Anh muốn chiếm hữu con chim nhỏ ấy.

Muốn v**t v* đôi cánh.

Muốn giữ cô lại bên mình.

Ý nghĩ nào đó bất chợt lóe lên trong đầu.

Thời Mộc nuốt khan thật mạnh.

Cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh.

Chiếc sơ mi và áo gile thẳng thớm như đang cưỡng ép kỷ luật cơ thể nóng rực của anh.

Rồi anh tao nhã nâng tay lên.

Đưa mảnh ren tới gần ch.óp mũi.

Giống như đang thưởng thức một ly rượu vang.

Khẽ ngửi.

--------------------------------------------------------------

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chiếm Hữu Ác Liệt - Phần 1 - Chương 12: Chương 12: Chú Chim Nhỏ Và Con Quỷ | MonkeyD