Chiến Thư Của Đối Thủ Sống Còn - Chương 1
Cập nhật lúc: 18/09/2026 14:02
Kẻ thù không đội trời chung của tôi đột nhiên nhét cho tôi một mẩu giấy:
[Ngày mai tan làm tôi đợi cậu. Có chút chuyện muốn nói. Nhớ ăn mặc đẹp một chút.]
Chỉ một câu thôi đã khiến tôi tức đến bốc khói.
Khiêu khích.
Đúng là khiêu khích trắng trợn.
Tên này chắc chắn định gọi người tới đ.á.n.h tôi, vậy mà còn dám bảo tôi mặc đồ đẹp để bị đ.á.n.h.
Tức đến mức tôi lập tức gọi điện triệu tập một trăm anh em.
Dưới ánh mắt giận dữ của tất cả mọi người, Quý Nam Phong mặc vest chỉnh tề, ôm một bó hoa hồng đứng sững tại chỗ.
"Các cậu cũng tới tỏ tình à? Vậy tôi xếp số mấy?"
"Anh em đâu, đ.á.n.h hắn cho tôi!"
01
Nhìn tờ chiến thư màu hồng trong tay, tôi tức đến đỏ cả mặt.
Tên Quý Nam Phong c.h.ế.t tiệt, dám công khai gửi chiến thư cho tôi!
Tôi lại nhớ tới lúc hắn đưa tờ giấy đó.
Mặt đỏ như m.ô.n.g khỉ.
Càng nghĩ càng thấy khó chịu.
Tên này muốn xử lý tôi mà còn phấn khích tới mức m.á.u dồn lên não.
Từ nhỏ đến lớn, Quý Nam Phong - thanh mai trúc mã kiêm hàng xóm của tôi - chính là kẻ thù truyền kiếp của đời tôi.
Tôi thi hạng nhất, hắn nhất quyết phải thi hạng nhì.
Tôi mặc váy màu hồng, hắn nhất quyết phải mặc váy màu xanh.
Tôi ăn kẹo mút, hắn còn mơ tưởng c.ắ.n má tôi.
Lên cấp ba, hắn càng bám theo tôi thi vào cùng một trường đại học. Nếu không phải tôi lanh trí chọn một cơ sở khác thành phố thì bốn năm đại học tươi đẹp đã phải sống dưới mí mắt hắn rồi.
Tôi chưa từng gặp người đàn ông nào nhỏ nhen như vậy. Chẳng qua hồi nhỏ tôi từng trêu hắn trông giống Bạch Tuyết. Vậy mà hắn ghi hận tôi suốt hai mươi năm!
Càng nghĩ càng tức, tôi lập tức gọi điện cho đám anh em.
Là cô gái duy nhất trong đại gia đình, số lượng anh em của tôi tăng lên theo cấp số nhân.
Dù sao thì anh em của anh em cũng là anh em.
Nghĩ đến đây, vì tinh thần nhân đạo, tôi lại gửi tin nhắn cho Quý Nam Phong:
[Này nhóc, cậu chắc chắn muốn đợi tôi sau giờ làm chứ? Tôi nói trước nhé, chọc vào tôi thì hậu quả rất nghiêm trọng đấy!]
Bên kia im lặng khá lâu mới trả lời:
[Qua hôm nay rồi, cậu muốn xử lý tôi thế nào cũng được. Tôi là của cậu. Tôi còn có cơ bụng nữa.]
Ngay sau đó là một biểu cảm ngượng ngùng.
Nỗi nhục lớn nhất đời người!
Tên này vậy mà cho rằng sức chiến đấu của hắn đủ sức nghiền nát một trăm anh em của tôi.
Nghĩ tới đây, tôi nghiến răng.
Hắn đã bất nhân thì đừng trách tôi bất nghĩa.
[Được thôi, nếu cậu chuẩn bị kỹ như vậy, tôi cũng không ngại cậu dẫn thêm ít người tới. Nhưng nói trước nhé, tôi không trả tiền viện phí đâu.]
Quý Nam Phong lập tức gửi một dấu hỏi: [?]
Lúc suy nghĩ xem nên xử lý Quý Nam Phong thế nào, tôi thật sự gặp khó.
Dùng gậy gộc thì dễ vào đồn.
Dùng dây thừng hay mấy thứ đặc biệt hơn, lỡ bị người quen biết được thì đúng là xã hội c.h.ế.t.
Huống hồ dù sao Quý Nam Phong cũng là kẻ thù không đội trời chung của tôi.
Bao nhiêu năm tình cảm ở đó.
Tôi cũng chẳng nỡ xuống tay quá độc ác.
Nghĩ vậy, tôi liền gửi cho hắn một đường link mua hàng.
[Cậu cũng chọn đi, lát gặp nhau còn kết thúc trận chiến nhanh một chút.]
Không ngờ hắn lại càng ngông cuồng hơn:
[Tôi không phải... sẽ không nhanh đâu...]
Xem ra tên này lén sau lưng tôi khổ luyện dữ lắm!
Nếu không thì sao dưới áp lực từ đại quân anh em của tôi mà vẫn dám nói như vậy.
Nhất định phải hạ gục hắn thật mạnh.
Giục hắn chọn xong dụng cụ, tôi lập tức đi tập hợp quân mã, khích lệ sĩ khí.
Hôm nay nhất định phải khiến Quý Nam Phong khóc tới mức sủi cả bọt mũi.
02
Ngày hôm sau vừa tan làm, Quý Nam Phong đã thong thả đi tới trước mặt tôi.
Nếu không nhìn kỹ thì khó mà phát hiện tai và cổ hắn đỏ bừng như bị đốt cháy.
"Tôi đặt chỗ xong rồi, bảo bối, khi nào cậu tới?"
"Yên tâm đi, những món cậu muốn mua tôi đều chuẩn bị sẵn rồi."
Càng nói, giọng hắn càng run.
Trong đó còn mang theo chút khàn khàn khiến người ta đỏ mặt.
Làm tôi cũng thấy ngượng ngùng khó tả.
Suýt nữa còn tưởng hắn đang nói mật ngữ của ngành nghề nào đó.
Rõ ràng là dụng cụ đ.á.n.h nhau mà!
Còn gọi bảo bối nữa?
Tôi kinh ngạc nhìn Quý Nam Phong.
Tên này chắc chắn biết mình đ.á.n.h không lại nên định buồn nôn tôi trước một trận.
Thấy tôi im lặng, môi hắn khẽ động.
Sau đó lại ghé sát tai tôi, thì thầm đầy ám muội:
"Bảo bối yên tâm, ngày nào tôi cũng tập luyện. Hít đất được rất lâu. Cơ thể tôi chịu nổi. Cậu muốn xử lý thế nào cũng được."
Tôi hít mạnh một hơi lạnh.
Nếu không biết hôm nay chúng tôi hẹn đ.á.n.h nhau, nhìn bộ dạng mềm mại đó của Quý Nam Phong, người ta còn tưởng hắn chuẩn bị đi bán thân ở đâu.
Nhất định phải dặn đám anh em cẩn thận.
Tuyệt đối không được trúng mỹ nhân kế của Quý Nam Phong!
Chiến thắng nhất định phải thuộc về tôi!
Xung quanh có không ít đồng nghiệp đi ngang qua.
Nhìn Quý Nam Phong vẫn còn đỏ mặt ngượng ngùng, ai nấy đều tặc lưỡi:
"Thầy Quý lại tới đón người à? Hai người rốt cuộc đang chơi kiểu play gì thế? Kể tôi nghe với, ít nhất cũng cho người qua đường như tôi chút cảm giác tham gia chứ."
Quý Nam Phong là giáo viên.
Từ sau lần hồi nhỏ chơi đóng vai gia đình, hắn đóng vai bố.
Hắn đã lập chí trở thành một ông bố toàn năng.
Lên cấp ba, hắn còn cố gắng thi vào trường đào tạo giáo viên mầm non hàng đầu.
Mặc cho bố mẹ khuyên ngăn thế nào, Quý Nam Phong vẫn không thay đổi chí hướng.
Cho đến khi đứa cháu nhỏ mà hắn dùng để luyện tập tè ị ngay trước mặt hắn rồi mở màn "đại chiến phân".
Quý Nam Phong lập tức sợ tới ngất xỉu.
Vội vàng đổi mục tiêu thành giảng viên đại học.
"Đều là sinh viên đại học rồi, chắc họ không còn chơi phân nữa đâu nhỉ?"
Câu "play" của đồng nghiệp khiến cả hai chúng tôi đỏ mặt.
Tôi là tức đến đỏ mặt.
Còn Quý Nam Phong thì chẳng biết lên cơn gì.
Nửa năm nay đi làm, ngày nào hắn cũng tới đón tôi tan ca, bất kể mưa gió.
Thậm chí hôm mưa lớn.
Tôi thong thả đi dưới ô.
Hắn nhất quyết không chịu che, cứ đứng ngoài mưa làm anh hùng.
Hỏi thì hắn bảo sợ người khác hiểu lầm quan hệ giữa chúng tôi.
Đúng vậy.
Giữa chúng tôi là tình bạn thuần khiết giữa nam và nữ!
Là kiểu tình bạn thuần khiết hận không thể rút d.a.o c.h.é.m nhau!
Nhưng những hành động kỳ quặc của Quý Nam Phong, trong mắt đồng nghiệp lại được hiểu thành: "Miệng cậu lạnh lùng, nhưng hành động lại yêu cô ấy."
Từ đó mọi người đều tin rằng chúng tôi đang chơi một kiểu play rất mới.
"Cuối cùng cũng trở thành NPC qua đường trong game tình yêu rồi."
Mọi người đều tích cực tham gia vở diễn cỏn con đó.
Chỉ có mình tôi gào thét đòi thoát vai.
Đáng tiếc chẳng ai nghe.
Biểu cảm lạnh lùng.JPG.
Tôi vội kéo cánh tay Quý Nam Phong, dẫn hắn tới địa điểm quyết chiến offline.
Sự chủ động của tôi khiến Quý Nam Phong, vốn còn đang chìm trong tâm sự thiếu niên, càng đỏ mặt hơn.
Gương mặt thanh tú dịu dàng ấy bỗng trở nên hấp dẫn lạ thường.
Dường như hắn quá mong chờ những chuyện sắp xảy ra, đến mức giọng nói khàn khàn cũng bắt đầu lắp bắp:
"Tôi... tôi mặc ở bên trong... mặc bộ mà cậu thích..."
"Cái tôi thích?"
Tôi kinh ngạc nhìn người đàn ông đầy mưu mô trước mặt.
Chẳng lẽ bên trong hắn mặc áo giáp chống đạn cấp quân sự sao?
Loại áo giáp có thể giúp hắn chịu được một trăm anh em của tôi thay nhau đ.ấ.m đá mà vẫn đứng vững?
Tôi chấn động.
Tên kẻ thù không đội trời chung Quý Nam Phong này lại định chiến đấu tay không.
Đúng là dũng sĩ.
Đáng tiếc, tôi là tiểu nhân.
Từ trước đến giờ chưa từng mềm lòng.
