Chiến Thư Của Đối Thủ Sống Còn - Chương 4
Cập nhật lúc: 18/09/2026 14:03
"Làm bạn gái tôi được không?"
Tim tôi đập thình thịch trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Con nai nhỏ từng bị xe tải đ.â.m c.h.ế.t trên đường cao tốc.
Lúc này loạng choạng bò dậy.
Rồi bắt đầu lao loạn trong tim tôi.
Môi tôi khẽ hé mở.
Câu trả lời gần như đã tới đầu lưỡi.
Đúng lúc đó.
Cửa phòng bệnh bị ai đó đẩy mạnh ra.
"Em không đồng ý!"
"Chẳng phải chị đã hứa sau này sẽ cưới em sao!"
05
Ôi trời!
Lời thoại kinh điển của nữ phụ!
Đọc tiểu thuyết bao nhiêu năm.
Cuối cùng cũng đến lượt tôi diễn rồi sao?
Tôi lập tức quấn c.h.ặ.t chăn quanh người Quý Nam Phong, lôi đầu hắn ra ngoài.
Chị đây chuẩn bị chiến đấu!
Toàn bộ diễn viên vào vị trí!
Tôi hào hứng chờ người tới buông lời khiêu chiến.
Cửa mở.
Trống trơn.
Không có mỹ nữ trang điểm tinh xảo, khí chất ngút trời nào cả.
Tôi ngơ ngác.
Vai diễn của tôi đâu?
Quý Nam Phong không có sức hút đến vậy sao?
Nhà họ Quý ế hàng rồi à?
Ngay lúc tôi chuẩn bị lao sang phòng bên cạnh kiểm tra.
Một giọng nói vang lên từ bên chân.
"Chị Tây Châu, chẳng phải chúng ta đã hứa rồi sao? Đợi em lớn lên chị sẽ cưới em mà!"
"Quý Nam Phong già rồi, không còn ngon nữa."
"Đừng cho chú ấy ở rể!"
Một cục bột nhỏ nước mắt nước mũi tèm lem ôm c.h.ặ.t lấy chân tôi.
Là Quý Chí An.
Đứa cháu trai từng để lại bóng ma tâm lý cho Quý Nam Phong.
Thì ra vì quá thấp nên tôi không nhìn thấy.
Được rồi.
Tha thứ cho nhóc vậy.
Cậu nhóc nắm c.h.ặ.t góc áo tôi.
Nhìn Quý Nam Phong đầy vẻ tủi thân.
Nhưng nhóc đang nói cái gì thế?
Đó chẳng phải chỉ là lời hứa lúc chơi đồ hàng để dỗ trẻ con thôi sao?
Tôi thấy vô cùng kỳ quái.
Mà vẻ mặt đầy căng thẳng của Quý Nam Phong cũng cứng đờ.
Bị đ.â.m sau lưng ngay trước mặt.
Nuôi uổng rồi.
Lập tức bước vào trạng thái cảnh giác.
Chó con cảnh giới.JPG.
"Quý Chí An, cháu lại nói linh tinh gì thế!"
"Cháu mới là đồ không còn ngon nữa! Thằng nhóc suốt ngày nghịch bẩn thì biết cái gì gọi là không được tranh giành vợ của chú!"
Hóa ra không phải nữ phụ của tôi.
Mà là nam phụ của Quý Nam Phong.
Hứng thú diễn xuất trong người tôi lập tức tan biến.
Tôi qua loa xoa đầu cả Quý Nam Phong lẫn Quý Chí An.
"Được rồi được rồi, hai người đều không còn ngon nữa, đều không còn hấp dẫn nữa. Đừng cãi nhau nữa, tôi đi tìm người khác đây."
Quý Nam Phong tức đến bật cười.
"Nhìn cũng nhìn rồi, sờ cũng sờ rồi, giờ cậu lại bảo muốn tìm người đàn ông khác?"
"Cố Tây Châu, tôi đã thành ch.ó của cậu rồi, sao cậu còn không chịu nhận nuôi tôi!"
"Quý Chí An, nếu cháu dám cướp người với chú, chú sẽ mách mẹ cháu. Tháng sau khỏi có tiền tiêu vặt luôn."
Nhìn Quý Nam Phong bắt nạt trẻ con, sắp chọc cho thằng bé khóc tới nơi.
Tôi lập tức phủi m.ô.n.g đứng dậy.
Chuồn luôn.
Còn chuyện tỏ tình ấy à.
Haiz.
Đàn ông ba chân đầy ngoài đường.
Quý Nam Phong không có thị trường.
Đâu có nghĩa là tôi cũng không có thị trường.
06
[Tại sao cậu lại không cần tôi nữa?]
[Vợ ơi, cậu là vợ tôi mà. Tôi nhớ cậu.]
[Bảo bối, trả lời tôi một tin nhắn đi, coi như thưởng cho cún con được không?]
[Đồ xấu xa, tôi còn dọn sạch giỏ hàng rồi. Tôi không thích bị bỏ mặc đâu T_T]
Chỉ trong hai ngày ngắn ngủi.
Tài khoản phụ, WeChat dự phòng, thậm chí cả tài khoản thanh toán của tôi cũng bị hắn oanh tạc triệt để.
Toàn bộ đều là tin nhắn Quý Nam Phong mềm mỏng năn nỉ.
Nhìn dấu hiệu 99+ rồi lại 99+ hiện lên liên tục.
Tôi suýt nữa bị chữ nghĩa làm cho choáng váng.
Tên này đúng là quá nhiều chuyện.
Nếu không phải thời đại công nghệ phát triển.
Quý Nam Phong sống ở thời cổ đại chắc phải chạy c.h.ế.t mấy con ngựa đưa thư.
Tôi tiện tay kéo lên xem.
Từ những lời tố cáo đầy tủi thân, đến những màn báo cáo đáng thương, rồi những câu lải nhải mang theo ý làm nũng.
Sự ngượng ngùng trước đó đã biến mất sạch sẽ.
Ngay lúc trái tim tôi bắt đầu rung rinh.
Một tin nhắn từ số lạ bất ngờ hiện ra.
[Người bị người ta chơi chán rồi mà vẫn có người muốn nhận. Đúng là cậu chẳng kén ăn gì cả.]
Tôi nhướng mày rồi lập tức mở tin nhắn.
Một đoạn văn dài hiện ra trước mắt.
Đối phương viết rất mập mờ.
Nhưng từng câu từng chữ đều cố tình dẫn dắt ác ý.
Người đó nói Quý Nam Phong nhìn thì trong sạch, lạnh lùng, tự giác.
Nhưng sau lưng đã bị người ta chơi tới mức chẳng còn gì mới mẻ.
Nói hắn đột nhiên tỏ tình với tôi, hạ mình sau hai mươi năm, chủ động làm lành, hoàn toàn không phải vì thích tôi.
Chẳng qua là bị người khác chơi chán rồi bỏ đi.
Không ai chịu nhận nữa.
Cho nên mới tìm tôi, cô thanh mai trúc mã mềm lòng này, để làm người tiếp quản.
Người bình thường nhìn thấy kiểu tin nhắn bôi nhọ như vậy.
Phần lớn sẽ nổi giận, buồn nôn hoặc cảm thấy khó chịu.
Nhưng tôi.
Không có lấy một chút cảm xúc tiêu cực nào.
Suốt quá trình chỉ ngơ ngác.
Sau đó hoàn toàn bị khơi dậy bản năng hóng chuyện mãnh liệt.
Sự tò mò trong đầu lập tức bùng nổ.
Bị chơi chán?
Quý Nam Phong?
Kẻ thù không đội trời chung hai mươi năm của tôi?
Tên ngốc mắc chứng sạch sẽ nặng, đến cả bộ đồ ăn người khác chạm qua cũng không dùng, bị người ta chạm tay một cái là vành tai đỏ bừng, ngây thơ thuần khiết đến cực điểm ấy?
Đây là loại tin đồn động trời gì vậy?
Tôi bắt đầu không kiểm soát được trí tưởng tượng.
Chẳng lẽ là mỗi ngày ghé sát tai hắn dạy hắn cách làm một chú cún ngoan?
Hay là xách cành đậu lên rồi đ.á.n.h hắn?
Hoặc là lấy dây thừng trói hắn lại, bắt hắn treo đầu lên xà nhà khổ luyện?
Nếu không thì sao gọi là "chơi chán rồi"?
Càng nghĩ tôi càng hưng phấn.
Hai mắt sáng rực.
Lòng ham học hỏi bùng nổ.
Tôi thậm chí còn lập tức ngồi thẳng người dậy, nhanh tay mở khung nhập tin nhắn.
Thái độ thành khẩn như học sinh gương mẫu đang chăm chú nghe giảng, hoàn toàn không có ý tức giận:
[Nói rõ hơn đi, kể chi tiết chút.]
[Chi tiết càng đầy đủ càng tốt, tôi nghiêm túc hóng chuyện, tuyệt đối không nổi giận.]
Sợ bỏ lỡ bất kỳ nội dung hấp dẫn nào.
Tôi còn đặc biệt mở ứng dụng ghi chú, tạo hẳn một cuốn sổ nhỏ.
Học được rồi sau này cãi nhau lấy ra trị Quý Nam Phong chẳng phải dễ như trở bàn tay sao?
Tôi chăm chú nhìn khung chat.
Trong lòng đầy mong đợi đối phương tung ra bí mật kinh thiên động địa để tôi học hỏi.
Kết quả sau tin nhắn bôi nhọ đó.
Người kia lập tức giả c.h.ế.t.
Không trả lời thêm một chữ nào.
Tôi lập tức đầy vẻ tiếc nuối.
"Chậc..."
Một bụng hóng chuyện rơi vào khoảng không.
Vẫn còn thấy chưa đã.
Đúng là đáng tiếc.
Kích động nửa ngày trời mà chẳng học được chiêu mới nào để trị Quý Nam Phong.
Tôi tiện tay chụp toàn bộ lịch sử trò chuyện gửi cho Quý Nam Phong.
Người hiểu rõ cậu nhất.
Thường chính là kẻ thù của cậu.
Không biết tên ngốc ở đâu lại gửi kiểu tin nhắn chẳng có đoạn sau như thế.
Chán thật.
Ngay cả bịa chuyện cũng không biết bịa cho tới nơi tới chốn.
Biểu cảm thất vọng.JPG.
