Chiêu Bạch Như Sương - Chương 4
Cập nhật lúc: 24/06/2026 14:01
Khi nàng bước lên đến bờ rãnh, Tạ Hằng lùi lại nửa bước phía sau.
Không biết là chê mùi t.ử khí hôi thối, hay là chê vết bùn đất trên người nàng.
Thẩm Chiêu Bạch bước qua người hắn, không hề dừng lại lấy một nhịp.
Giọng nói của Tạ Hằng từ phía sau đuổi theo:
“Thẩm Chiêu Bạch, đứng lại đó cho ta."
Nàng không đứng lại.
“Ngươi trộm cây trâm của lão phu nhân, ta đã sai người rút lại đơn báo án rồi.
Ngươi đi theo ta trở về, vẫn còn kịp."
Thẩm Chiêu Bạch khựng lại một thoáng.
Nàng không hề quay đầu.
“Tạ tiểu hầu gia," giọng nói của nàng khản đặc như tiếng giấy nhám cọ xát, “Người mà ngài cứu năm xưa, ba năm trước đã ch/ết ở dưới rãnh sâu kia rồi."
Tiếng mưa rất lớn, nhưng nàng biết hắn nghe thấy rõ ràng.
“Kẻ đang đứng trước mặt ngài lúc này, kể từ ngày hôm nay, không còn một xu một cắc quan hệ nào với Tạ phủ các người nữa."
Nàng cõng cái thây của muội muội, từng bước từng bước đi về hướng cổng thành.
Mưa dội xuống thân hình của hai người, một người sống một người ch/ết.
Tạ Hằng đứng trên bờ rãnh của gò hoang chôn xác, nhìn cái bóng lưng gầy guộc như thanh tre kia mỗi lúc một đi xa dần trong màn mưa trắng xóa.
Nàng không hề quay đầu lại, một lần cũng không.
Khóe miệng hắn khẽ động đậy một chút, giống như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi.
Những hạt mưa trên chiếc nón lá nện xuống bãi bùn, b/ắn tung tóe tạo thành một cái hố nhỏ.
Hắn thu cây ô lại, quay người bước đi theo con đường cũ.
Đi được một đoạn, hắn bỗng nhiên khựng bước chân, nhíu mày quay đầu nhìn lại một cái.
Dưới đáy rãnh của gò hoang chôn xác, nơi cái thây nữ t.ử kia từng nằm, bị nước mưa xối qua lộ ra một thứ gì đó nằm dưới lớp bùn đen.
Trông giống như một tấm bia đá.
Trên tấm bia đá thấp thoáng có khắc chữ.
Tạ Hằng híp mắt lại, cách một lớp mưa nhìn chừng vài nhịp thở, nhưng không hề bước xuống dưới.
Hắn ngoảnh mặt đi, rảo bước rời khỏi.
Mưa mỗi lúc một lớn hơn, vùi lấp tất cả mọi thứ dưới đáy rãnh trở lại như cũ.
Thẩm Chiêu Bạch cõng muội muội đi suốt ba dặm đường, những nốt phồng rộp dưới lòng bàn chân vỡ ra rồi lại mài sát, mài sát rồi lại vỡ ra.
Nàng không biết mình đang đi đâu, chỉ biết rằng bản thân không thể dừng lại.
Nàng dừng chân tại một ngôi miếu sơn thần đổ nát, đặt muội muội nằm lên đống cỏ khô.
Mái miếu bị dột mưa, nàng tìm một góc không bị dột, an trí cho muội muội thật tốt.
Sau đó nàng ngồi bệt xuống bên cạnh muội muội, từng viên từng viên một nhặt những mảnh đá vụn găm vào lòng bàn chân ra ngoài, vừa nhặt vừa nhìn ngắm gương mặt của muội muội.
Gương mặt ấy tuy bị nước mưa ngâm đến mức sưng phù biến dạng, nhưng nàng vẫn nhận ra được.
Đôi mắt to, khuôn mặt tròn trịa, bên đuôi lông mày trái có một nốt ruồi nhỏ.
Giống hệt như bé gái nhóm lửa trong ký ức của nàng.
Thẩm Chiêu Bạch cúi đầu, đặt trán mình tựa vào mu bàn tay lạnh ngắt của muội muội.
Nàng không khóc.
Nước mắt khi nãy ở dưới đáy rãnh sâu đã chảy cạn kiệt rồi.
Giờ đây trong lòng nàng chỉ còn lại một ý niệm duy nhất.
Nàng phải biết rõ ba năm trước đã xảy ra chuyện gì.
Nàng phải biết rõ tại sao bản thân lại bị vứt bỏ vào cái rãnh sâu kia.
Nàng phải biết rõ tại sao muội muội của nàng lại phải ch/ết.
Và điều quan trọng hơn cả ——
Tạ Hằng.
Rốt cuộc hắn có biết nàng là ai hay không?
Năm xưa hắn “đi ngang qua" gò hoang chôn xác rồi “tiện tay" cứu mạng nàng, liệu có thực sự chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên?
Thẩm Chiêu Bạch ngẩng đầu lên, nhìn cơn mưa như trút nước ngoài cửa miếu.
Nàng nhớ lại dáng vẻ của Tạ Hằng khi đứng trên bờ rãnh lúc nãy.
Hắn cố tình chạy đến gò hoang chôn xác vào một ngày mưa gió thế này, là để tìm nàng, hay là để tìm thứ gì khác?
Tại sao khi nhìn thấy cái thây dưới đáy rãnh, hắn lại không thèm nhìn thêm lấy một cái?
Khi hắn nhìn thấy cây trâm bạc ấy, biểu cảm trên mặt có thay đổi chút nào không?
Thẩm Chiêu Bạch không nhớ nổi.
Lúc ấy trong đầu nàng toàn là hình bóng của muội muội, căn bản không hề chú ý đến gương mặt của Tạ Hằng.
Nhưng nàng lại khắc cốt ghi tâm một chuyện.
Tạ Hằng nói đã rút lại đơn báo án, bảo nàng trở về.
Nếu thực sự là tội trộm cắp, hắn việc gì phải rút đơn?
Cứ trực tiếp giải lên quan phủ là xong xuôi mọi chuyện.
Hắn lại thức thâu đêm chạy ra ngoài tìm người, tốn công tốn sức như thế này, là vì cái gì chứ?
Ngoài miếu một tiếng sét đ.á.n.h ngang trời, chấn động đến mức bụi cát trên mái miếu rơi xuống lả tả.
Thẩm Chiêu Bạch nắm c.h.ặ.t cây trâm đồng trong ng/ực.
Nàng bỗng nhiên nhớ ra, ba năm trước khi nàng được khênh từ gò hoang chôn xác trở về, Tạ Hằng đã sai người lục soát khắp người nàng.
Mụ già lục soát thân thể nói trên người nàng chẳng có bất kỳ vật gì, sạch sạch sẽ sẽ.
Nhưng hôm nay nàng lại tìm thấy cây trâm đồng của mình ở cái rãnh sâu kia.
Một cây trâm đồng thô kệch đáng giá một văn tiền, có rơi xuống bùn đất cũng chẳng ai thèm nhặt, ba năm trời rồi vẫn còn nằm ở đó.
Nếu năm xưa nàng thực sự được người ta khênh ra từ cái rãnh sâu ấy, thì cây trâm đồng sao có thể không ở trên người nàng được chứ?
Trừ phi ——
Nàng căn bản không phải được khênh ra từ cái rãnh sâu kia.
Nơi Tạ Hằng nhặt được nàng, hoàn toàn không phải gò hoang chôn xác.
Đồng t.ử của Thẩm Chiêu Bạch đột ngột co rút lại.
Nàng cúi đầu nhìn gương mặt của muội muội, bờ môi trắng bệch không còn giọt m/áu.
“Chiêu Vân," giọng nàng khản đặc, “Muội nói thật cho tỷ nghe đi."
Trong miếu chỉ có tiếng mưa rơi vang vọng.
“Rốt cuộc tỷ từ đâu mà đến?"
Muội muội trên đống cỏ khô vẫn nằm yên lặng như thế, mãi mãi không thể trả lời nàng được nữa.
Nhưng trong lòng Thẩm Chiêu Bạch đã có một câu trả lời, một câu trả lời khiến nàng cảm thấy lạnh toát cả sống lưng.
Tạ Hằng đã nói dối.
Ngay từ lúc bắt đầu, hắn đã luôn nói dối.
Nhưng tại sao hắn phải nói dối chứ?
Thẩm Chiêu Bạch ngẩng đầu lên, nhìn màn mưa trắng xóa ngoài cửa miếu, ánh mắt từ từ lạnh ngắt đi.
Vậy thì trở về thôi.
Trở về Tạ phủ.
Để đem lời nói dối ấy, từng mảnh từng mảnh một mà phơi bày ra ánh sáng.
