
Chiêu Chiêu Khanh Hoa
GIỚI THIỆU:
Ta trời sinh ngu dại.
Không phân biệt được chân tâm hay giả ý của người khác.
Nhưng tỷ tỷ thông minh hơn người, luôn có thể chỉ nhìn một cái đã thấu rõ lòng người.
Ngày chọn phu quân, tỷ tỷ bất chấp mọi lời phản đối.
Nhất quyết muốn ta gả cho Tạ Vãn Thanh.
May mà Tạ Vãn Thanh cũng giống như lời tỷ tỷ nói, dịu dàng lương thiện.
Ta sinh cho hắn hai nhi tử và một nữ nhi.
Cả đời thuận buồm xuôi gió, bình an vô sự.
Nhưng vào ngày tỷ tỷ qua đời.
Tạ Vãn Thanh trước nay đoan chính thủ lễ lại đỏ hoe mắt.
Hắn say rượu thất thố, nói với các con của chúng ta: "Năm đó nếu không phải di mẫu của các con nhiều lần khuyên nhủ, di mẫu của các con, chính là nữ tử tốt nhất trên đời."
"Còn mẫu thân các con, ngu độn khó dạy……vốn chẳng có phúc phận được gả vào Tạ gia chúng ta."
Lần nữa mở mắt.
Ta vậy mà trở về ngày chọn phu quân.
Ngón tay tỷ tỷ lúc này đang chỉ vào bức họa của Tạ Vãn Thanh.
"Vị Tạ công tử này, đoan chính ôn hòa, nhất định là lương phối của Khanh Khanh."
Trong lòng ta lập tức cuống lên:
"Ta không gả cho hắn! Tạ Vãn Thanh không thể hành phòng!"












