Chiêu Tiên Từ (tên Khác: Nữ Phụ Ác Độc Cầm Chặt Đao / Nữ Phụ Tu Tiên Cầm Kịch Bản Long Ngạo Thiên) - Chương 716: Trời Trao "mông To" Cho Mèo Gánh Vác

Cập nhật lúc: 04/01/2026 07:16

Bùi Tịch Hòa chăm chú quan sát con tiểu giao kia. Chỉ thấy vảy nó trong suốt lấp lánh, mềm mại tựa như mỡ đông, tỏa ra ánh sáng nhu hòa, sắc vàng chính tông. Thân hình tựa rắn nhưng có bốn chân, cổ thon dài, trên đầu mọc một chiếc sừng độc nhất, ẩn hiện ráng màu rực rỡ.

Sinh ra đã là giao long, tư chất của nó mạnh hơn nhiều so với loài rắn tu luyện hóa thành giao. Huống chi con tiểu giao này mang trong mình huyết mạch Chân Long, chỉ cần không ngừng lột xác, huyết mạch sẽ ngày càng tinh thuần, khả năng hóa rồng là cực lớn.

Một khi thành công, tuy không thể sánh bằng Chân Long thuần huyết trời sinh, nhưng cũng phi phàm tột bậc, tuyệt đối không phải loại giả long tầm thường có thể so bì.

Nàng lên tiếng khen ngợi: “Ta cũng từng nghe nói về bảy tiếng long ngâm rung chuyển trời cao kia. Hiện giờ mới qua một hai năm mà tiểu giao này đã hoàn thành lần lột xác đầu tiên, quả thực có tư chất hóa rồng!”

Sóc Lập nghe vậy, nhất thời càng thêm đắc ý.

Dù nói hắn và Tống Thanh Ca phúc trạch thâm hậu, trùng hợp ở cùng hòn đảo với ấu giao này, nhưng để thu phục nó cũng phải trải qua nhiều phen ác chiến. Hắn đã đ.á.n.h bại hai vị Thượng Tiên mới có thể nắm nó trong tay.

Hai thầy trò bọn họ dùng Long Huyết Tinh Thạch để nuôi nấng, giúp con giao này được tẩm bổ mười phần, cộng thêm thiên phú bẩm sinh nên mới lột xác nhanh như vậy. Vảy cũ trút đi, vảy mới mọc lên, huyết mạch Chân Long cũng ngày càng tinh thuần.

Lúc này, Ngao Hoa Hoa truyền âm cho Bùi Tịch Hòa:

“Trong bảy cái giao thân này, tư chất được phân theo thứ tự bảy màu: Xích, Cam, Hoàng, Lục, Lam, Chàm, Tím, từ cao xuống thấp. Tư chất của con Hoàng Lân Tiểu Giao (tiểu giao vảy vàng) này tính ra cũng khá bất phàm, nhưng chắc chắn là do hai người kia cho ăn Long Huyết Tinh Thạch, nếu không cũng sẽ không lột vảy sớm như thế.”

Kể ra cũng thật chịu chi.

Nhưng ngẫm lại cũng đúng, Sóc Lập và Tống Thanh Ca vốn là thầy trò, không có tranh chấp lợi ích. Con Hoàng Lân Tiểu Giao này tuy sau khi trở về Thái Học phải bị đ.á.n.h hạ dấu vết chuyên thuộc, nhưng quyền nuôi dưỡng và kiểm soát vẫn nằm trong tay bọn họ.

Chỉ cần không phản bội Thái Học, con tiểu giao này chính là đòn sát thủ trong tay bọn họ, diệu dụng vô song, làm sao có thể tiếc rẻ trân bảo được?

Con tiểu giao nằm trong tay Sóc Lập cọ cọ, tỏ vẻ cực kỳ thân thiết.

Tống Thanh Ca nhìn sang, chớp chớp mắt vui vẻ nói: “Tiểu giao này quả thực đáng yêu.”

Sóc Lập và Thu Tuyết chỉ có mình nàng là đệ t.ử, cho nên ngay khi phát hiện ấu giao, hắn đã để nàng lập khế ước.

Tâm tính con giao còn non nớt, lại chịu ảnh hưởng của khế ước, nên đối với Tống Thanh Ca càng thêm thân thiết, trong miệng phát ra tiếng gầm nhẹ “ngao ngao”.

Thấy vẻ mặt nàng hân hoan kích động, Sóc Lập lấy nó ra từ tiểu giới đặt vào tay nàng. Tiểu giao liền quấn quanh cổ tay Tống Thanh Ca, trông y hệt một chiếc vòng ngọc sống động.

“Không ngờ bổn tiên nữ cũng có ngày gặp được tạo hóa lớn thế này.”

Mỗi người đều có cơ duyên riêng. Những vật thu hoạch được trên Thiên Long phi đảo này, ngoại trừ chí bảo như ‘Long non’, còn lại đều thuộc về người đoạt được.

Hơn nữa Sóc Lập đang đứng sừng sững ở đây, Tống Thanh Ca cũng chẳng lo lắng vị ‘Triệu Phù Hi’ trước mắt này nảy sinh dã tâm cướp đoạt.

Tuy nhiên, trong đáy mắt nàng cũng thoáng qua tia kinh ngạc, nhẹ tựa khói sương, khó lòng nắm bắt.

Trong lòng nàng thầm nghĩ, không ngờ Triệu Phù Hi này lại có thể từ Nhị cảnh sơ kỳ nhảy vọt lên Tam cảnh Thiên Tiên. Ý vị thâm hậu, khí tức rõ ràng, không giống kiểu tu hành tát ao bắt cá để cưỡng ép phá cảnh. Tốc độ tiến cảnh như vậy quả thực quá mức kinh người.

Tống Thanh Ca nén xuống những suy nghĩ hỗn loạn trong lòng, cười nói:

“Hiện giờ tiểu giao đã hoàn thành lột xác, có thể rời khỏi hòn đảo này rồi. Triệu đạo hữu có muốn đồng hành cùng chúng ta không?”

Bùi Tịch Hòa? Hửm?

Tất nhiên là không quá muốn rồi.

Ngao Hoa Hoa sở hữu cảm ứng nhạy bén nhất, cộng thêm thân pháp nàng tinh vi, trong Thiên Tiên Cửu Cảnh khó tìm ra cách phá giải. Nếu hành động một mình, chắc chắn thu hoạch sẽ rất lớn.

Nếu đi cùng hai người này, e là phải cố kỵ không ít.

Nhưng Bùi Tịch Hòa suy đi tính lại, hiện giờ Ngao Cửu Trạch đã ch.ết, những kẻ từng thầm lén nhìn trộm ở Thượng Tiên Cảnh kia khó tránh khỏi sẽ dùng thủ đoạn tìm ra nàng.

Nhìn tính cách của Ngao Cửu Trạch là biết, kẻ đứng sau tám phần cũng là hạng người ngang ngược ương ngạnh, e rằng sẽ chẳng thèm hỏi han mà trực tiếp lao vào sưu hồn.

Nếu đi cùng Sóc Lập, nàng có thể giảm bớt những rắc rối hiểm nghèo này xuống mức thấp nhất.

Bùi Tịch Hòa cân nhắc trong lòng chưa đến nửa nhịp thở, trên mặt đã nở nụ cười tươi tắn:

“Mọi người đều là thành viên tiểu đội Trấn Tinh, vậy tự nhiên là phải đi cùng nhau rồi.”

Chung quy bản thân nàng đã tiến vào Tam cảnh, chuyến đi này coi như công đức viên mãn.

Tam cảnh và Tứ cảnh là ngưỡng cửa giữa sơ kỳ và trung kỳ của Thiên Tiên, muốn vượt qua tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng, nàng không cần vội vã nhất thời.

Mấy thứ Long Huyết Tinh Thạch và linh d.ư.ợ.c kia đối với nàng chỉ là vật ngoài thân, có thì vui, mất cũng không tiếc, an nguy của bản thân mới là quan trọng nhất.

Tống Thanh Ca cười hì hì:

“Như vậy là tốt nhất.”

“Triệu đạo hữu, vậy thì phải nhờ ngươi chiếu cố nhiều hơn rồi.”

Bổn tiên nữ khổ vì ông già này lâu lắm rồi!

Ngày nào cũng phải đối mặt với sư phụ bị giục giã tu hành khắc khổ, thật sự nhạt nhẽo vô vị. Hy vọng vị Triệu đạo hữu này cũng thú vị giống như Mộ tỷ tỷ.

Bùi Tịch Hòa cũng chắp tay cười đáp: “Phải là mong Tống đạo hữu và Sóc Lập học quan chỉ giáo nhiều hơn mới đúng.”

Sóc Lập hừ lạnh một tiếng, nhìn thấy con ấu giao quấn quýt trên cổ tay Tống Thanh Ca, trong mắt thoáng hiện tinh quang.

Tiểu đồ nhi nếu có thể nuôi lớn con giao này, giúp nó lột xác thành rồng để làm trợ thủ, tương lai thành tựu cũng sẽ chẳng kém cạnh gì Triệu Phù Hi này.

Hắn vung tay áo đen, kình phong nổi lên, thế mà từ trong đó c.h.é.m ra một bóng hình.

Bùi Tịch Hòa đưa mắt nhìn sang, hóa ra là một con mèo béo lông bóng mượt, trắng muốt như tuyết, cổ có bờm vàng, dường như vừa mới tỉnh ngủ.

Nó đạp chân lên hư không, vươn vai duỗi người, đôi mắt nhìn về phía Sóc Lập tràn đầy vẻ trách cứ.

Lão giả áo đen cầm cây gậy trúc trong tay phải gõ “cốp” vào đầu nó, tức giận quát:

“Đồ lười biếng, còn không mau hiện nguyên hình!”

“Ngao!”

Con mèo tru lên một tiếng, cái đuôi dài phía sau lắc lư.

Bùi Tịch Hòa thân là Thần Ô (Kim Ô), vốn thông hiểu vạn ngữ trong thiên địa, tự nhiên hiểu được tiếng thú này, lập tức bật cười khẽ.

Con mèo trắng rõ ràng đang c.h.ử.i thầm:

“Lão già thối, tự mình không biết bay hay sao mà cứ bắt ông đây làm phương tiện đi lại? Ông mới là đồ lười biếng ấy!”

Mèo trắng vừa hùng hùng hổ hổ, lải nhải như đang càm ràm, vừa tỏa ra ráng chiều nhàn nhạt. Trong chớp mắt, thân hình nó phình to gấp trăm lần, to như một chiếc linh thuyền cỡ nhỏ, đủ để ba người bọn họ cưỡi lên.

Bùi Tịch Hòa cảm nhận được luồng pháp lực trên người nó, rõ ràng là Thiên Tiên Cửu Cảnh.

Nàng nhớ tới những điển tịch từng đọc, trong «Sơn Hải Kinh · Trung Sơn Kinh» từng ghi chép: “Đi về phía bắc bốn mươi dặm, gọi là Hoắc Sơn, cây cối rậm rạp. Có loài thú, dáng như mèo rừng, đuôi trắng có vằn, tên là ‘Phỉ Phỉ’, nuôi nó có thể giải trừ ưu phiền.”

Đây tự nhiên không phải là mèo nhà tầm thường, mà là dị thú Phỉ Phỉ.

Nuôi dị thú này bên người có thể tiêu tan phiền muộn, khiến tâm cảnh thanh minh khoáng đạt, tà ma khó xâm nhập.

Tống Thanh Ca mặt mày hớn hở, thả người nhảy lên ngồi.

“Triệu đạo hữu, mau lên đây.”

Bùi Tịch Hòa thu lại thần sắc trong mắt, thầm nghĩ: Ở nơi này, có Phỉ Phỉ làm thú cưỡi quả thật tiết kiệm được chút pháp lực, nhưng chung quy không nhanh nhẹn bằng tu sĩ tự mình phi hành.

Nhìn vẻ mặt thoáng hiện nét tự đắc của Sóc Lập, dường như hắn đang khoe khoang việc thu phục được dị thú bực này làm thú cưỡi? Điều này tự nhiên là chỉ nhắm vào nàng.

Đúng là lòng ganh đua không đâu.

Bùi Tịch Hòa thu liễm huyết mạch Yêu Thần trong cơ thể để Phỉ Phỉ không phát hiện ra chút dị dạng nào, rồi ngồi xuống phía sau.

Còn Sóc Lập thì phi thân lên, ngồi chễm chệ ngay trên đầu con thú.

“Ngao!”

Chỉ nghe con mèo trắng giận dữ kêu lên một tiếng, rồi lại bị Sóc Lập gõ cho một gậy.

Thật đúng là hỏi mèo sầu bao nhiêu, sầu như gậy trúc gõ đầu mèo.

“Ngao ~”

Tiếng kêu lọt vào tai, sắc mặt Bùi Tịch Hòa không đổi, chỉ có đáy mắt ánh lên ý cười.

“Lão già thối hư hỏng, hu hu, đúng là trời trao ‘mông to’ cho tu miêu này gánh vác mà (1), khổ thân ta quá!”

Phỉ Phỉ vận chuyển pháp lực, trong khoảnh khắc chạy băng băng như gió lốc sấm rền, nhưng ngồi bên trên lại vững vàng không chút xóc nảy, quả nhiên là thú cưỡi tuyệt hảo.

Đợi khi đến tế đàn, Sóc Lập ném xuống một viên Long Huyết Tinh Thạch, chợt ánh tím rợp trời, hiện ra thần dị, đưa bọn họ rời đi đến một hòn đảo nhỏ tiếp theo.

(Hết chương)

(1) Nguyên văn là một câu chơi chữ nhại theo câu nói của Mạnh Tử: "Thiên tương hàng đại nhậm ư tư nhân dã" (Trời sắp trao trách nhiệm lớn cho người này). Ở đây con mèo than thở "Thiên tướng hàng đại đ.í.t với tu miêu cũng" (Trời giáng cái m.ô.n.g to xuống cho mèo tu tiên).

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.