Chiêu Tiên Từ (tên Khác: Nữ Phụ Ác Độc Cầm Chặt Đao / Nữ Phụ Tu Tiên Cầm Kịch Bản Long Ngạo Thiên) - Chương 816: Tâm Ma Sinh

Cập nhật lúc: 06/01/2026 12:15

Đôi mắt Tiết Tân Đồng đỏ hoe, nước mắt tuôn rơi lã chã.

Giờ phút này, nàng trở nên sắc bén lạ thường, giống hệt một con nhím nhỏ cuộn mình lại, dựng đứng gai nhọn để bảo vệ phần thân thể mềm mại bên trong.

Nàng đã phải lựa chọn trong gian nan, cân nhắc trong trăn trở. Nàng biết, nếu sau cuộc trò chuyện với thần tiên mà dứt khoát chọn cách độc lập rời khỏi gia tộc, đó mới gọi là tiêu sái vui sướng, chắc chắn đó mới là hình mẫu mà thần tiên mong muốn nàng trở thành.

Nhưng nàng không phải. Nàng chỉ là Tiết Tân Đồng, một người bình thường.

Những câu chuyện truyền kỳ về thảo căn quật khởi, phế vật nghịch tập được người đời say sưa kể trong thoại bản sẽ không xảy ra trên người nàng.

"Thần tiên a, ta chính là bình phàm như vậy. Có lẽ trong mắt người ta thật ti tiện, nhưng ta chỉ giống như hàng trăm hàng ngàn tu sĩ bình thường khác, và mẹ ta cũng chỉ mong ta được bình an suôn sẻ mà thôi."

Nàng giơ tay lau nước mắt, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt dần bình ổn lại.

"Ta cũng chỉ cầu một sự an ổn."

"Xin lỗi vì không thể đạt được kỳ vọng của thần tiên."

Bùi Tịch Hòa ngồi yên trong hư không, thân hình vững như gỗ đá, nhưng sóng gió nổi lên trong đáy mắt đã tố cáo nội tâm nàng tuyệt đối không hề bình tĩnh.

Con hồ ly lông vàng biết rõ tâm trạng nàng lúc này đang d.a.o động dữ dội, bèn cẩn thận vươn móng vuốt chọc chọc nàng, nhỏ giọng hỏi: "Bùi Tịch Hòa, ngươi ổn không đấy?"

Ổn không ư?

Bùi Tịch Hòa l.i.ế.m môi, giọng nói trở nên khó khăn lạ thường. Nàng không trả lời mà hỏi ngược lại:

"Hồ ly, ngươi còn nhớ dáng vẻ lần đầu tiên nhìn thấy ta không?"

Hách Liên Cửu Thành sửng sốt, theo lời nàng lật lại ký ức năm xưa.

"Đương nhiên nhớ chứ. Lúc đó trong Thần Ẩn Cảnh, ngươi thông tuệ hơn người, từ bích họa xung quanh phát hiện ra tung tích của ta, giành được tư cách chọn lựa kinh văn, nhưng cuối cùng lại để tên nam tu đi cùng ngươi nhặt được món hời."

Hồi đó hắn bị nhốt trong Thần Ẩn Cảnh quá lâu, thiên tính hoạt bát không được giải phóng nên cực kỳ hiếu động, còn tự xưng là Hồ Ly Đại Tiên.

Thấm thoắt thoi đưa, bất tri bất giác đã trôi qua lâu như vậy rồi.

Bùi Tịch Hòa cười khổ nói: "Nam tu kia tên là Lục Trường Phong. Ngươi không biết đâu, chính vì hắn mà ta cũng coi như từng có sự lựa chọn tương tự như Tiết Tân Đồng."

"Ta đã chọn từ chối. Lúc đó sau khi lựa chọn xong, ta chỉ cảm thấy trong lòng sáng tỏ một mảnh, đạo tâm cũng từ đó mà sinh. Ta đã biết thứ mình thực sự muốn là gì."

"Ta muốn tự do, ta muốn vui sướng, ta muốn tiêu sái giữa trời đất, cầu một sự đại tiêu d.a.o. Ta muốn mệnh ta do ta chứ không do trời."

"Ta trốn khỏi Côn Luân, lao tới Vạn Trọng Sơn học đao chiêu. Ta từng thề thốt tin rằng mình đã chọn đúng, bây giờ nhìn lại vẫn cho là như thế. Nhưng lúc đó nội tâm ta cũng có vài phần mờ mịt, kỳ thật cũng y hệt Tiết Tân Đồng bây giờ. Ta đã tự nhủ với bản thân, dù có chọn sai cũng tuyệt đối không hối hận, ta sẽ chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình."

Nàng nhắm mắt lại, lấy tay ôm mặt, mím c.h.ặ.t môi, hơi thở cũng trở nên nặng nề hơn.

"Hiện giờ ta lại đi khắt khe với người khác. Truy căn nguyên, đúng như Tiết Tân Đồng nói, ta ngồi trên mây cao, nhìn xuống nhân gian. Ta là sinh linh Tiên Thiên, mang huyết mạch Thần Ô, tu vi đại thành, nên ta tự cho rằng người khác phải giống ta mới là đúng đắn. Ta đã quá đề cao bản thân mà coi thường những sinh linh phàm tục."

"Bọn họ đối với ta đều là những cá thể khác biệt. Xuất thân, trải nghiệm, tính cách của chúng ta tạo nên những lựa chọn và hướng đi khác nhau, không thể rập khuôn. Lời nói trước đây của Thương Huyền Dục lẽ ra đã phải khiến ta tỉnh ngộ, nhưng ta lại đắm chìm trong sự tự cho là đúng của mình."

"Giờ đây, lời nói sắc bén của Tiết Tân Đồng mới khiến ta trong một thoáng sững sờ."

Trong mắt hồ ly lộ ra vẻ lo lắng. Cảm nhận được tâm hồn Bùi Tịch Hòa chấn động, khí tức pháp lực cũng hỗn loạn như thủy triều dâng, hắn liền mở con mắt thứ ba giữa trán, đan điền trong bụng tỏa ra ánh sáng nhu hòa, dùng lực lượng Thần Hồ để ổn định tâm thần cho nàng.

Bùi Tịch Hòa mở mắt ra, đôi mắt vàng vốn trong suốt thuần khiết nay lại vằn lên tơ m.á.u.

Nàng mấp máy môi, như đang nói với Hách Liên Cửu Thành, lại như đang tự vấn lòng mình, truy hỏi đến cùng.

"Ta không muốn nhận Tiết Tân Đồng làm đệ t.ử, phần lớn là vì bản tính ta vốn thế, không muốn vô cớ dính vào rắc rối. Nhưng nếu ngẫm nghĩ kỹ lại, liệu có chút khinh miệt nào không?"

Khinh miệt thiên tư bình phàm của Tiết Tân Đồng, cảm thấy không xứng với những truyền nhân kinh tài tuyệt diễm trước giờ của Thượng Nhất Nguyên Đao.

Bản thân là thiên kiêu tuyệt thế, nên bất mãn với đệ t.ử bình phàm tầm thường?

Có không?

Giọng Bùi Tịch Hòa lẩm bẩm: "Nhưng ta thuở ban đầu chẳng phải cũng giống nàng ấy sao? Ta coi thường nàng, khinh miệt nàng, chẳng phải cũng chính là đang khinh miệt bản thân ta thuở ban đầu sao?"

Vậy còn nói gì đến sơ tâm tu đạo?

Thượng Tiên danh sư giảng bài trong Thái Học Học Cung từng nói: "Cảnh từ tâm tạo."

Những gì mắt thấy, tai nghe, cùng với những hành động dù là nhỏ nhặt vô thức nhất, truy đến cùng nguồn gốc đều là phản chiếu một góc của bản tâm. Bùi Tịch Hòa nương theo sự d.a.o động kịch liệt trong nội tâm, xem xét lại lời nói việc làm của mình, nhìn thấy những suy nghĩ ti tiện mà bản thân không muốn thừa nhận, những điều mà theo bản năng nàng đã bỏ qua.

Con hồ ly lông vàng gấp đến độ giậm chân, tay chân luống cuống, sợ tâm cảnh Bùi Tịch Hòa sẽ sinh ra tì vết.

Nhưng kết quả còn tồi tệ hơn hắn tưởng.

Đi quá xa, khi quay đầu lại mới phát hiện mình đã đ.á.n.h mất bản thân thuở ban đầu.

Bùi Tịch Hòa thở dài một tiếng. Cứ như thế, nàng sinh ra tâm ma.

Nàng xoa xoa bộ lông của hồ ly, bảo hắn thu hồi lực lượng Yêu Đan Thần Hồ.

Chính mình lạc vào mê chướng thì chỉ có thể dựa vào chính mình bước ra, ngoại lực tác động hiệu quả rất nhỏ.

Bùi Tịch Hòa ngồi xếp bằng nhắm mắt, tĩnh tâm suy ngẫm. Kim hồ cũng cuộn tròn thân mình, yên lặng nằm một chỗ, không gây ra bất kỳ sự quấy rầy nào.

Tâm ma sinh ra từ tạp niệm, thúc giục Tam Thi sống lại, vốn dĩ sẽ phản phệ pháp lực cảnh giới của nàng. Nhưng Đạo Tâm Chủng Ma đã ngưng tụ thành một tôn ma tượng thần bí, cưỡng ép trấn áp nó xuống, khiến Nguyên Thần trong Giáng Cung chưa bị d.a.o động.

Khoảng ba bốn canh giờ sau, đột nhiên thiên địa truyền đến dị động.

Bùi Tịch Hòa mở mắt, sắc mặt khẽ biến. Niệm lực lan tràn ra, liền thấy từ tầng mây trên bầu trời, quỷ ảnh lượn lờ, sương đen bốc lên cuồn cuộn. Trong thành vang lên những tiếng kinh hô thất thanh của cư dân.

Những cổ máy g·iết ch.óc hình người không đầu, tay cầm lưỡi hái quỷ rìu, mặc kệ kẻ trước mặt là phàm nhân tay trói gà không c.h.ặ.t hay tu sĩ có chút tu vi, đều vung đao c.h.é.m xuống, m.á.u tươi văng khắp nơi.

Những con cự thú không đầu phát ra tiếng gầm rống từ trong l.ồ.ng n.g.ự.c, thu lấy hồn phách sinh linh.

Tai ương Ma Trành bùng phát. Những con Ma Trành không đầu này hoặc mang hình người, hoặc mang hình thú sói, hoặc là côn trùng dị dạng, thấp nhất cũng tỏa ra khí tức Hóa Thần. Niệm lực của Bùi Tịch Hòa chưa quét hết toàn bộ đã bị đám mây đen kia chặn lại, nhưng cũng phát hiện ra vài luồng sát khí của Thiên Tiên Cửu Cảnh.

Tính ra mới mười một năm, vậy mà lại đến nhanh như thế.

Đồng thời, tu sĩ trong thành đã bắt đầu cứu giúp, binh tướng quan phủ ra sức c.h.é.m gi·ết, Thượng Tiên Châu Mục càng là người đi đầu.

"Không đúng."

Bùi Tịch Hòa nhíu mày đứng dậy. Niệm lực Chủng Ma dò xét tỉ mỉ, phát hiện khí huyết và hồn phách của những sinh linh c·hết đi đều chảy về một hướng – giữa đám mây đen lượn lờ kia.

Nàng ngưng thần nhìn tới, trong mắt kim quang rực rỡ, phù văn hiện hóa, xuyên thủng lớp che đậy.

Một góc cờ xí đỏ như m.á.u, một bóng hình quen thuộc.

"Đỗ Dạ Khánh?!"

Đỗ Dạ Khánh từng kết oán sâu nặng với nàng, sao lại xuất hiện ở đây? Hơn nữa, một thân pháp lực của ả ta thế mà lại tràn ngập s·át nhân chi khí tà ám. Ả mặc trọng giáp quỷ văn, khuôn mặt thanh tú giảo hảo lộ ra những vệt hoa văn quỷ dị dữ tợn.

Ả ta đang múa may lá cờ m.á.u trong tay, thần sắc lộ ra vẻ vui sướng và tham lam điên cuồng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.