Chiêu Tiên Từ (tên Khác: Nữ Phụ Ác Độc Cầm Chặt Đao / Nữ Phụ Tu Tiên Cầm Kịch Bản Long Ngạo Thiên) - Chương 948: Tu Vi Tăng Mạnh
Cập nhật lúc: 12/01/2026 03:37
Triệu Thiên Linh nói rất êm tai, nhưng các mạch chủ khác đều là những kẻ lão luyện sắc sảo. An Hư Phúc Địa là một trong những thế lực lớn của Thái Quang thiên vực, kinh doanh nhiều năm, tự nhiên họ cũng mơ hồ cảm nhận được những biến động bất thường của chín đại thiên vực hiện giờ.
Đầu tiên là Vô Lượng Minh Châu của Phổ Độ Tự Liên Hoa ở Phạn Xuyên bị hủy, khiến đại trận hộ vực suýt nữa thiếu hụt một góc, uy năng giảm sút. Sau đó là Thanh Côn bị ngoại tà xâm nhập, xuất hiện những tà ám cướp g.i.ế.c sinh linh.
Tất cả đều ám chỉ một điều: Xích Minh - Thái Sơ, chiến cuộc sắp nổ ra.
Họ che giấu gợn sóng trong mắt, trên mặt lại lộ vẻ kích động, chắp tay đáp lễ, lớn tiếng đáp: “Đồng mưu nghiệp lớn!”
Nơi này hòa thuận vui vẻ, nhưng phía sau Triệu Thanh Đường lại đang âm thầm than vãn.
Hắn từ nhỏ được Triệu Hàm Phong thu làm đồ đệ, hai người phiêu bạt khắp Thiên Hư Thần Châu, quen thói độc lai độc vãng, cầm đao khoái ý ân cừu, quả thực không thích ứng nổi với trường hợp giao tế khách sáo thế này.
Triệu Hàm Phong lén lút trừng mắt ra hiệu hắn không được làm mất mặt, còn bản thân thì mặt không biến sắc, vô cùng bình tĩnh.
Hiện giờ ông cũng là đệ tam cực cảnh, tuy nội tình không thâm hậu bằng những mạch chủ kia nhưng cũng không dung khinh thường.
Triệu Hàm Phong thản nhiên đối diện với những ánh mắt đ.á.n.h giá ngầm của các mạch chủ, thần thái vững vàng, gợn sóng bất kinh, khiến người khác âm thầm kinh hãi.
Mười hai mạch chủ tề tựu một đường. Triệu Thiên Linh tuy là người mới đến nhưng lại bộc lộ tư thái chủ đạo.
“Chư vị, chúng ta sáng nay hãy uống m.á.u ăn thề, định ra lời thề Thiên Đạo.”
Thương Lưu ngoại trừ Thương Vô Cấu ra thì thực sự yếu thế, đệ t.ử tu vi nông cạn. Việc bỏ yếu theo mạnh là thuận thế mà làm, nhưng rốt cuộc vẫn có vẻ bạc bẽo.
Hiện giờ nếu muốn đồng tâm hiệp lực, vậy phải có lời thề làm chỗ dựa.
Các mạch chủ không hề kinh ngạc. Trước đó khi Triệu Thiên Linh đến bái phỏng, họ đã đoán trước được tình huống này. Lúc này, ai nấy đều tươi cười, miệng đầy đồng ý.
Đợi đến khi mười hai người lấy tinh huyết từ mi tâm, hòa vào làm một, dần dần hóa thành trận bàn hình tròn, trên đó hiện lên những phù văn đồ đằng thượng cổ vô cùng thần dị.
Lời thề Thiên Đạo từ đây được ấn định. Sự trở về của Chấp Đao cuối cùng cũng hoàn toàn hạ màn.
……
Thời gian trôi qua như lật bàn tay, mười ba năm chỉ trong cái b.úng tay.
Hòn đảo bay được đặt tên là “Bình Minh”, trên đó không còn cảnh vắng vẻ đìu hiu mà đã có đệ t.ử ngay ngắn trật tự. Người đón nắng sớm luyện đao, người nhắm mắt khoanh chân lĩnh ngộ công pháp, cũng có người nhẹ nhàng đi lại trong điện phủ.
Trên đỉnh một tòa đại điện, hồ ly lười biếng vươn vai, chín cái đuôi phía sau duỗi ra thoải mái.
Hắn híp mắt đ.á.n.h giá đám đệ t.ử này, thầm nghĩ Triệu Thiên Linh quả là có thủ đoạn, chỉ trong mười ba năm ngắn ngủi đã gây dựng được quy mô không nhỏ.
Dựa vào kho tàng tích lũy của Thương Lưu, Chấp Đao nhất mạch hiện đã chiêu mộ được ba vị khách khanh Thượng Tiên. Môn phái chia làm nội ngoại hai môn. Đệ t.ử ngoại môn tu hành các chiêu thức đao quyết cơ bản được giản lược từ 《Thượng Nhất Nguyên Đao》, còn đệ t.ử nội môn sẽ được ban cho thần thông đạo thuật tương ứng, do khách khanh chỉ điểm tu hành.
Tuy nhiên, ba người Triệu Thiên Linh vẫn chưa thu thêm đồ đệ nào.
Hồ ly ngáp một cái, đang định đ.á.n.h một giấc ngon lành thì đột nhiên cảm nhận được từng trận rung chuyển, giật mình ngẩng đầu nhìn lên.
Cái kén ánh sáng màu lam treo lơ lửng giữa không trung đang đập như trái tim, màu sắc dần nhạt đi, để lộ thân ảnh nữ t.ử như ẩn như hiện bên trong. Khí tức dày nặng lan tỏa khắp hòn đảo, khiến mọi người đều ngước nhìn với ánh mắt kính sợ.
Triệu Thiên Linh lặng lẽ xuất hiện giữa không trung, trên mặt cũng lộ chút kinh ngạc.
Nhưng nghĩ lại, Bùi Tịch Hòa nhận được hơn nửa vạn năm thiên vận của Thương Lưu, lại cưỡng ép nuốt chửng pháp lực lục trọng đạo khuyết của Thương Vô Cấu, bế quan luyện hóa hơn mười ba năm, kết quả này cũng không phải là không thể tưởng tượng.
Kén ánh sáng hoàn toàn tan biến, lộ ra thân hình thon thả của nữ t.ử bên trong.
Nàng mặc y phục đen thêu kim văn Thần Ô bay lượn, nhắm mắt tĩnh lặng, nhưng thần hoa tuôn trào khiến người khác không dám nảy sinh nửa điểm ý nghĩ khinh nhờn.
Bốn trọng đạo khuyết màu xám trắng dập dềnh lên xuống, tỏa ra ý vị cổ xưa dày nặng.
Bùi Tịch Hòa rốt cuộc mở mắt, ánh sáng nhàn nhạt tỏa ra.
Nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y, pháp lực hùng hậu cuộn trào quanh thân, trong lòng dâng lên niềm hưng phấn mãnh liệt.
“Tốt lắm.”
Chỉ cần tâm niệm vừa động, nàng liền tính ra được thời gian bế quan lần này. Có thể đạt được tiến cảnh như vậy thật sự là nhờ thiên thời, địa lợi, nhân hòa hội tụ.
Thương Lưu nhất mạch trở thành Chấp Đao, cũng trở thành hòn đá kê chân tốt nhất cho Bùi Tịch Hòa.
Mi tâm nàng khẽ động, niệm lực lan tỏa rồi tan đi, lập tức nắm rõ tình hình nơi này, không khỏi cảm thấy bất ngờ.
Thầy trò Triệu Thiên Linh, Triệu Hàm Phong, cùng Hách Liên Cửu Thành và Thiền Y lần lượt bay tới.
Bùi Tịch Hòa nhìn họ, nở nụ cười rạng rỡ.
“Không ngờ ta bế quan một lần, Thượng Nhất Nguyên Đao đã phát triển tốt đẹp như thế này.”
“Không biết ta có thêm tiểu sư đệ hay tiểu sư muội nào không?”
Triệu Hàm Phong nghe vậy xua tay lia lịa: “Đâu có, vi sư trước kia cũng đã nhờ bói sư bấm độn rồi, số mệnh chỉ có hai đồ đệ thôi, con chính là đệ t.ử đóng cửa của ta.”
Bùi Tịch Hòa chuyển mắt sang Triệu Thiên Linh và Triệu Thanh Đường, hai người này cũng liên tục xua tay.
“Chỉ dạy đệ t.ử tốn nhiều thời gian lắm, hà tất phải vậy, thà bế quan nhiều hơn tranh thủ sớm ngày tấn chức cảnh giới còn hơn.” Triệu Thanh Đường vội vàng giải thích.
Triệu Thiên Linh lắc đầu cười: “Ta truyền thụ cho đệ t.ử trên đảo này những chiêu thức cơ bản rút ra từ ‘Nhất Nguyên Đao’. Nếu có thiên phú và tính kiên trì thì sẽ có cơ hội tiến vào nội môn, được ban thưởng đao pháp và đạo thuật cao thâm hơn.”
“Mạch chúng ta tuy đơn bạc nhưng thiên tư phẩm hạnh quyết không thể thiếu, thà thiếu chứ không ẩu, cần từ từ khảo sát. Hơn nữa hiện giờ ta dành nhiều tâm sức cho việc xây dựng An Hư Phúc Địa, cũng không thực sự có tâm trí dạy dỗ.”
Bùi Tịch Hòa gật đầu: “Như vậy cũng tốt. Bất quá cũng có thể bảo sư huynh tốn chút thời gian, tạo cơ hội cho ta vớt cái danh sư cô làm chơi.”
Triệu Thanh Đường trố mắt nhìn sư muội mình âm thầm chuyển mục tiêu sang hắn, định để người ta không nhận ra nàng cũng có thể thu đồ đệ.
Thấy hắn như muốn c.ắ.n lại một cái, Bùi Tịch Hòa chơi chiêu, ếm cho hắn một cái bùa câm lặng, khiến hắn có khổ nói không nên lời.
Nực cười, nàng xuân xanh chưa đầy ba ngàn, ai rảnh đâu mà lao tâm khổ tứ vì đồ đệ?
Nếu thực sự muốn có hậu duệ, thà lấy quả Phù Tang trong Kim Ô Thần Hương, dùng tinh huyết uẩn dưỡng ngàn vạn năm tạo ra huyết mạch của mình, vô đau làm mẹ chẳng phải sướng hơn sao?
Triệu Thiên Linh mở lời chuyển chủ đề, kể lại chi tiết cho Bùi Tịch Hòa nghe những việc lớn nhỏ xảy ra từ ngày định ra minh ước đến nay.
Hách Liên Cửu Thành cũng sờ soạng trong bộ lông, lôi ra một quyển trục, hiến vật quý đưa đến trước mặt Bùi Tịch Hòa.
“Ta cũng lưu tâm động tĩnh của các thiên vực, thường xuyên cập nhật bảo giám tùy thân, ghi chép lại một số tình báo, ngươi có thể xem qua.”
Bùi Tịch Hòa nhận lấy quyển trục, vuốt ve bộ lông mượt mà của hồ ly, hài lòng gật đầu.
Niệm lực của nàng quét qua, tức khắc ghi nhớ tất cả vào lòng, đối chiếu với lời kể của Triệu Thiên Linh, dần dần xóa đi cảm giác xa lạ với thế gian sau khi xuất quan.
Đợi Triệu Thiên Linh nói xong, Bùi Tịch Hòa mở lời khen ngợi: “Sư tổ thủ đoạn lôi đình lại không thiếu nhu hòa, thật sự lợi hại. Hiện giờ Chấp Đao nhất mạch coi như đã đi vào quỹ đạo, nên từ từ tích lũy lực lượng. Nếu có đệ t.ử thích hợp thì thu vào môn hạ truyền thừa 《Thượng Nhất Nguyên Đao》, vậy lại càng tốt.”
“Về phần ta, hiện giờ tu vi đã tăng mạnh nhưng không thể ở lại nơi này, toàn bộ nhờ sư tổ trấn thủ.”
Triệu Thiên Linh tự nhiên đồng ý.
“Con cứ việc yên tâm.”
(Hết chương)
