Chim Hoàng Yến Thật Thà - Chương 1
Cập nhật lúc: 11/09/2026 14:01
Văn án
Tôi là một người thật thà, chất phác.
Vừa vào thành phố, tôi đã bị một chiếc Maybach chặn lại.
Người đàn ông trong xe nói với tôi: "Cô rất xinh đẹp, có muốn làm chim hoàng yến của tôi không?"
Tôi khó hiểu hỏi: "Chim hoàng yến là gì?"
Anh nói: "Tôi cho cô tiền, cho cô chỗ ở, nhưng cô phải dỗ tôi vui."
Hai mắt tôi lập tức sáng lên: "Vậy là bao ăn bao ở, còn được trả tiền à!"
Sau đó, mẹ gọi điện hỏi tôi sống trong thành phố thế nào.
Nhìn người đàn ông bên cạnh đang nghiêm túc bóp chân cho mình, tôi cười nói:
"Mẹ, con không chỉ tự nuôi sống mình mà còn nuôi cả một con ch.ó."
1
Vừa xuống xe, tôi đã bị những tòa nhà phồn hoa làm cho hoa mắt.
Ôi trời đất ơi, đây chính là thành phố lớn sao?
Đang định đi tham quan cho thỏa thích thì một chiếc xe sang bỗng dừng trước mặt tôi.
Người đàn ông trong xe nói: "Cô rất xinh đẹp, có muốn làm chim hoàng yến của tôi không?"
Tôi chợt hơi ngượng ngùng. Ở quê cũng có không ít người khen tôi xinh đẹp.
Không ngờ người thành phố cũng thẳng thắn như vậy.
Nhưng tôi vẫn chú ý đến nửa câu sau của người đàn ông.
Tôi khó hiểu hỏi: "Chim hoàng yến là gì vậy?"
Nghe vậy, người đàn ông cau mày, nhìn tôi một lượt rồi lại giãn mày ra.
"Tôi cho cô tiền, cho cô chỗ ở, nhưng cô phải dỗ tôi vui."
Có tiền, lại có chỗ ở...
Hai mắt tôi lập tức sáng lên: "Vậy là bao ăn bao ở, còn được trả tiền à!"
Hơn nữa cũng chẳng phải làm việc bẩn hay việc nặng, chỉ cần dỗ ông chủ vui là được.
Cháu trai bà Vương từng nói, công việc nhẹ nhàng bao ăn bao ở thế này rất khó tìm trong thành phố.
Người đàn ông do dự một chút rồi gật đầu: "Có thể nói như vậy."
Không hề do dự, tôi lên xe.
Tôi biết chiếc xe này. Trước đây từng nghe cháu trai bà Vương nói qua, hình như nó tên là Maybach.
Trong xe quá yên tĩnh, tôi không nhịn được bắt chuyện với người đàn ông.
"Ông chủ, tôi tên Tống Hỉ Hòa, xin hỏi quý danh của anh là gì?"
Người đàn ông quay đầu lại, khẽ mở đôi môi.
"Kỷ Thời Hành."
Khóe miệng tôi cứng đờ: "Phân gà? Ông chủ, sao anh lại có cái tên này?"
Vừa dứt lời, chú tài xế phía trước bỗng bật cười thành tiếng.
Ngay giây sau, chú ấy lập tức nghiêm mặt lại.
"Câm miệng."
Tôi nghe ông chủ nghiến răng nói: "Kỷ trong kỷ luật, Thời trong thời gian, Hành có bộ Vương bên trái và chữ Hành bên phải."
Với phương châm càng nói càng dễ sai, tôi cúi đầu không nói nữa.
2
Khoảng nửa giờ sau, xe chạy đến nơi.
Xuống xe nhìn cảnh tượng trước mắt, miệng tôi há to đến mức nhét vừa một quả trứng.
Mẹ ơi! Đây chính là biệt thự lớn trong truyền thuyết sao?
Oai phong thật đấy!
"Ngẩn ra đó làm gì? Đi theo."
Kỷ Thời Hành quay đầu nhìn tôi nói.
Cổng lớn mở ra, trước cửa có một bác gái, một bác trai và hai cô gái đang đứng.
"Chào mừng thiếu gia về nhà." Họ đồng thanh nói.
Nhìn hai cô gái trạc tuổi mình, tôi lập tức hiểu ra.
Chắc đây chính là công việc tôi phải làm.
Khi đi ngang qua họ, tôi lén hỏi: "Hai chị em, một tháng các cô được trả bao nhiêu vậy?"
Họ rõ ràng sửng sốt, nhìn nhau rồi đáp: "Hai mươi nghìn."
Cái gì!
Tôi âm thầm hít một hơi lạnh.
Công việc này, tôi nhất định phải giành được.
Đang nghĩ như vậy, tôi bỗng đ.â.m sầm vào một tấm lưng cứng rắn.
Tôi cười hì hì: "Ông chủ, đồng phục của tôi đâu?"
"Đồng phục gì?"
Kỷ Thời Hành không để ý đến tôi, nói: "Dì Trương, dì dẫn cô ấy đi làm quen với môi trường trước đi."
Đi theo sau dì Trương, tôi hơi bất an, chỉ sợ mình không lấy được công việc này.
"Dì Trương, Kỷ Thời Hành sẽ không đuổi tôi đi chứ?"
Dì Trương lắc đầu, vô cùng chắc chắn nói: "Sao có thể? Đây là lần đầu tiên tiên sinh đưa con gái về nhà đấy."
Tôi nghẹn lời, cảm thấy câu này quen tai một cách khó hiểu.
Bữa tối được chuẩn bị rất thịnh soạn. Nhìn cả bàn thức ăn ngon, tôi cảm thán không hổ là ông chủ giàu có.
Ngay cả tiệc chào đón nhân viên cũng chẳng hề keo kiệt.
Chỉ là tại sao chỉ có tôi và Kỷ Thời Hành ăn? Những người khác đi đâu hết rồi?
"Ăn no uống đủ thì đi rửa cho sạch."
"Hả? À, à."
Tôi lập tức đặt đũa xuống, bưng bát đũa định vào bếp.
Kỷ Thời Hành không vui nói: "Đặt xuống! Ai bảo cô đi rửa bát?"
"Tôi bảo cô tắm rửa sạch sẽ. Phòng thứ hai tính từ bên trái trên lầu, chín giờ tôi sẽ đến tìm cô."
3
Tôi tắm rất nhanh.
Vẫn còn chút thời gian mới đến chín giờ, vừa hay tôi có thể chuẩn bị trước.
Vì vậy, tôi lên mạng tìm kiếm "chim hoàng yến".
Ngay lập tức xuất hiện không ít ảnh chụp màn hình những đoạn trò chuyện.
Tôi mở từng cái ra thưởng thức, khóe miệng bất giác cong lên.
Tôi đọc hết bài này đến bài khác đến mức nhập thần, ngay cả Kỷ Thời Hành đến cũng không phát hiện.
Sắc mặt anh dường như hơi nghiêm trọng.
"Biết chim hoàng yến phải làm gì chưa?" Kỷ Thời Hành hỏi.
Tôi gật đầu như giã tỏi, nhưng những đoạn trò chuyện vừa xem đều lẫn lộn trong đầu.
Bây giờ tôi chẳng nhớ nổi cái nào.
"Tôi thấy cô thật thà nên mới tìm cô. Lát nữa phải thể hiện cho tốt trước mặt mẹ tôi."
"Thể hiện tốt, tôi chuyển thẳng cho cô hai mươi nghìn."
Hai mắt tôi lóe sao, liên tục gật đầu.
Vừa nói xong, Kỷ Thời Hành nhận được một cuộc gọi video.
"Mẹ, con đã nói với mẹ rồi, con có người mình thích. Mẹ đừng tìm những cô gái mẹ vừa ý cho con nữa."
Người phụ nữ trong màn hình được chăm sóc rất tốt, nhưng vẻ mặt lại đầy hoài nghi.
"Thật sao?"
Ngay sau đó, màn hình điện thoại hướng về phía tôi.
"Mẹ nhìn đi, con đã đưa người về nhà rồi."
Tôi nở nụ cười tiêu chuẩn, lễ phép chào: "Cháu chào dì."
Thế nhưng mẹ Kỷ Thời Hành vẫn không tin: "Ai biết cô ấy có phải người con tùy tiện tìm về để lừa mẹ không? Trừ khi hai đứa tự mình chứng minh."
Kỷ Thời Hành nhìn tôi một cái, hơi khó xử.
"Mẹ, cô ấy rất thật thà, trước mặt trưởng bối không tiện..."
Lời anh đột nhiên dừng lại: "Được rồi, được rồi."
Kỷ Thời Hành nháy mắt ra hiệu cho tôi.
Sau đó, anh nheo mắt, chu môi ghé lại.
"Bốp!"
Theo tiếng động lớn ấy, không khí rơi vào im lặng.
"Ai cho anh hôn tôi!"
Người trong điện thoại thong thả lên tiếng: "Con dâu khỏe mạnh đấy. Mẹ tin, mẹ tin rồi. Con trai, cố lên."
Cuộc gọi bị ngắt.
4
Sau khi tát Kỷ Thời Hành, tôi liền ngây ra.
Vừa rồi tôi... lại ra tay đ.á.n.h ông chủ của mình.
"Ông... ông chủ Kỷ, thật sự xin lỗi. Vừa rồi là do tôi không kìm lại được nên đ.á.n.h xuống."
Kỷ Thời Hành mỉm cười, c.ắ.n môi nói: "Tống Hỉ Hòa, cô được lắm, làm tốt lắm."
Tôi ngượng ngùng cười, gãi đầu hỏi: "Nếu mẹ anh đến đây, bà ấy có bắt chúng ta chứng minh ngay trước mặt bà ấy không?"
Kỷ Thời Hành bực bội nói: "Cô thấy sao?"
Tôi nhớ lại những chim hoàng yến đã thấy trên mạng. Hình như họ đều có cầu tất ứng.
Nếu tôi đã nhận số tiền này thì đương nhiên phải làm việc.
Vì vậy, tôi thử hỏi: "Hay là chúng ta luyện tập trước một chút?"
Cái đầu vừa cúi xuống của Kỷ Thời Hành lập tức ngẩng lên.
Anh nhìn tôi hồi lâu, yết hầu lăn hai lần, sau đó hắng giọng nói: "Cũng được."
Thế là vẻ mặt nheo mắt chu môi kia lại xuất hiện.
Ngay giây sau, tiếng tát giòn giã vang tận mây xanh.
"Cô..."
Kỷ Thời Hành khó tin nhìn tôi.
Tôi tránh ánh mắt anh: "Đừng nhìn tôi như vậy. Trong mắt mẹ anh, chúng ta ở bên nhau như thế này mà."
Anh ôm mặt, không thốt nổi một câu.
Tôi tưởng anh thấy đau, lập tức áy náy nói: "Xin lỗi, có phải tôi đ.á.n.h đau anh rồi không?"
Tôi ghé lại, kéo bàn tay đang che mặt của Kỷ Thời Hành ra rồi thổi nhẹ.
"Như vậy chắc sẽ đỡ hơn một chút."
Nhưng sau khi tôi thổi một hồi, tình hình không những không tốt hơn mà mặt anh còn đỏ hơn.
Tôi chu môi, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.
Thế là tôi cam chịu nói: "Ông chủ Kỷ, hay anh cũng tát tôi một cái đi, đừng đau quá là được."
Nói rồi, tôi còn kéo tay anh đặt lên mặt mình.
Bàn tay ấy khẽ run trong khoảnh khắc chạm vào mặt tôi, sau đó vội vàng rút về.
"Ai muốn đ.á.n.h cô?"
Kỷ Thời Hành che môi ho nhẹ: "Vậy cứ làm theo lời cô nói."
"Nhưng cô phải đổi cách gọi, đừng gọi ông chủ nữa." Anh nghiêm mặt nói.
Anh suy nghĩ một chút: "Cứ gọi..."
Tôi phấn khởi cướp lời: "Bé cưng Thời Hành?"
