Chim Hoàng Yến Thích Ăn Bớt - Chương 2
Cập nhật lúc: 28/08/2026 17:01
Quá trình có hơi hoang đường.
Nhưng kết quả lại khiến tôi vô cùng hài lòng.
Bởi vì anh vẫn không phát hiện ra tôi đã ăn bớt!
Ha ha ha!
Hoàn hảo!
Sau lần đó,
gan của tôi cũng lớn hơn không ít.
Tôi bắt đầu nhắm tới một khoản tiêu hao khác trong nhà — đồ tránh thai.
Thứ này, một tối Hách Xuyên dùng chẳng ít.
Nếu nghĩ cách khiến anh dùng ít hơn,
chẳng phải số tiền dư ra đều có thể thành tiền riêng của tôi sao?
Nghĩ vậy, tôi cầm một nghìn tệ anh đưa, bảo tôi đi mua đồ tránh t.h.a.i cho tối đó.
Sau đó lặng lẽ bỏ túi chín trăm.
Chỉ mua hai hộp.
Trong đầu còn tính toán tối nay giả vờ mệt, tìm cách hạn chế anh lại.
Tôi tưởng tượng ra một tương lai vô cùng tươi đẹp.
Nhưng hiện thực luôn tàn khốc.
Hách Xuyên căn bản chẳng chịu nghe.
Tôi nói mệt, anh lúc nào cũng chỉ dùng một câu:
“Lần cuối.”
để lừa tôi.
Lâu dần…
Một đêm rốt cuộc bao nhiêu lần tôi cũng chẳng đếm nổi.
Đến cuối cùng, tôi cảm thấy đôi mắt mình gần như mất tiêu điểm, còn anh vẫn chưa có ý dừng.
Hậu quả của chuyện này chính là —
tôi sơ suất một cái liền dính bầu.
4
Nhận ra “dì cả” đã lâu không ghé thăm,
tôi mở ứng dụng theo dõi chu kỳ.
Kết quả thấy đã trễ đến 32 ngày.
Tôi: “……”
Chắc ứng dụng bị lỗi.
Đúng.
Nhất định là lỗi hệ thống.
Tôi không tin.
Hôm sau tiện ra ngoài mua đồ, tôi lén mua thêm một que thử thai.
Và kết quả chẳng ngoài dự đoán.
Hai vạch.
Ừm…
Có khi que thử hết hạn rồi.
Tôi vẫn không muốn tin.
Thế là bắt taxi tới bệnh viện.
Làm kiểm tra.
Nhìn tờ kết quả ghi rõ đã m.a.n.g t.h.a.i khoảng một tháng,
hơn nữa bác sĩ còn nói tôi có thể trạng buồng trứng đa nang, vốn rất khó mang thai.
Tôi lặng lẽ nắm c.h.ặ.t phiếu kết quả.
Trước đây tôi chưa từng nghiêm túc nghĩ tới chuyện có con, nhưng sau khi nghe nói bản thân khó mang thai…
trong lòng vẫn không tránh khỏi chút chua xót.
Có mấy người thật sự không mong một ngày được làm mẹ?
Nhưng vấn đề lớn nhất là phải nói với Hách Xuyên thế nào đây?
Trong lòng anh vẫn có bạch nguyệt quang, anh có thật sự muốn trở thành bố không?
Đau đầu quá.
5
Tôi đầy tâm sự trở về nhà.
Hách Xuyên đang xử lý tài liệu, thấy tôi bước vào liền đặt đồ xuống, đi tới ngồi bên cạnh rồi tự nhiên ôm lấy vai tôi.
Anh dịu giọng hỏi:
“Sao vậy? Không vui à?”
Nhìn ánh mắt đầy quan tâm ấy.
Tôi mím môi.
Trong lòng giằng co dữ dội.
Có nên nói với anh không?
Biết đâu…
anh lại thật sự thích trẻ con thì sao?
Tôi âm thầm suy nghĩ.
Do dự cả nửa ngày, cuối cùng lấy hết dũng khí, nhìn anh dò hỏi:
“Lúc nãy trên đường em thấy một người dắt theo bé gái, đáng yêu lắm. Anh có thích trẻ con không?”
Có vẻ anh không ngờ tôi sẽ hỏi câu này.
Hách Xuyên ngẩn ra một giây, ánh mắt sâu thẳm lướt qua tôi, cuối cùng lắc đầu:
“Không thích.”
Nghe đúng câu trả lời phủ định mà tôi đã dự đoán,
mắt tôi lập tức mở lớn.
Quả nhiên!
Anh thật sự không thích!
Xong đời.
Nếu anh phát hiện tôi đang mang thai, hơn nữa còn định lén giữ đứa bé…
liệu anh có ép tôi bỏ nó không?
Tôi càng nghĩ càng hoảng.
Thấy tôi bỗng toát mồ hôi lạnh,
Hách Xuyên lập tức giật mình, đưa tay sờ trán:
“Không khỏe sao? Sao tự nhiên đổ mồ hôi lạnh? Có cần đến bệnh viện không?”
Nói xong anh thật sự định gọi cấp cứu.
Nhìn thấy động tác ấy, tôi lập tức giữ tay anh.
Liên tục lắc đầu:
“Không không không, chỉ là em hơi tụt đường huyết thôi, đói quá ấy mà, hôm nay chưa ăn gì, không cần tới bệnh viện đâu.”
Tôi dùng ánh mắt đáng thương nhìn anh.
Thấy tôi rõ ràng rất sợ đi viện, Hách Xuyên bất đắc dĩ thở dài.
Anh khẽ gõ lên ch.óp mũi tôi:
“Lớn từng này rồi còn để mình đói tới mức hạ đường huyết, đúng là ngốc.”
“Được rồi, ngồi nghỉ đi, anh vào bếp làm gì cho em ăn.”
Nói xong Hách Xuyên đứng dậy đi thẳng vào bếp.
Nhìn bóng lưng anh.
Tôi mím môi.
Thật ra nếu nói công bằng thì Hách Xuyên đối xử với tôi rất tốt, tính tình cũng ổn, không có thói xấu của mấy công t.ử nhà giàu, ngoại trừ lúc trên giường hơi quá đáng thì các mặt khác gần như đều chẳng có gì để chê.
Xét theo tiêu chuẩn bạn đời, anh đúng là đối tượng rất tốt.
Cũng rất dễ khiến người khác động lòng.
Nhưng…
chim hoàng yến vẫn chỉ là chim hoàng yến.
Làm sao so nổi với bạch nguyệt quang.
Chút tự giác này tôi vẫn có.
Vẫn nên nghĩ cách chạy thôi.
6
Nhưng đột nhiên bỏ đi không lý do…
thì quá đáng ngờ.
Rất dễ khiến anh sinh nghi.
Nhất định phải tìm được một cơ hội hợp lý.
Tôi còn tưởng cơ hội này rất khó xuất hiện.
Không ngờ chỉ hai tuần sau,
nó đã tự động tìm đến cửa.
Buổi tối, khi tôi chuẩn bị ngủ,
tôi bỗng thấy Hách Xuyên đang nhìn chằm chằm màn hình WeChat đến thất thần.
Vì tò mò,
tôi lén nghiêng người nhìn qua.
Trên màn hình là tin nhắn của bạch nguyệt quang trong lòng anh — Liễu Tuyết Diên.
Một bức ảnh cô ấy tự mình đón sinh nhật ở nước ngoài.
Kèm theo một câu:
“Muốn gặp anh.”
Chỉ đơn giản như vậy.
Nhưng đối với Hách Xuyên dường như lại có sức sát thương vô cùng lớn.
Rõ ràng anh vốn đã chuẩn bị lên giường nghỉ, giờ lại mím môi, do dự một lúc lâu rồi đứng dậy mặc áo khoác.
