Chim Hoàng Yến Thích Ăn Bớt - Chương 5
Cập nhật lúc: 28/08/2026 17:01
tôi lập tức mím môi.
Đột nhiên cảm thấy mình thật buồn cười.
Một bên là tôi.
Một bên là bạch nguyệt quang mà anh luôn nhung nhớ.
Người bình thường cũng biết sẽ chọn ai.
Cho dù trên người tôi mọc thêm mười cái miệng, có lẽ anh cũng chẳng muốn nghe.
Nghĩ tới đây, tôi cúi đầu.
Đang chuẩn bị tinh thần bị Hách Xuyên trách mắng thì…
lại nghe anh quay sang Liễu Tuyết Diên, cực kỳ khó chịu nói:
“Cô tự ngã thì cứ nói mình tự ngã, chuyện ngốc nghếch như vậy còn phải chạy đến trước mặt tôi kể làm gì?”
“Tôi không muốn nghe.”
Nói xong anh vòng tay ôm eo tôi.
Giọng lập tức dịu đi:
“May mà em không bị thương.”
Nhìn anh rõ ràng đứng về phía tôi,
trái tim tôi đập thình thịch không ngừng.
Nhưng tôi nghĩ,
có lẽ anh chỉ sợ tôi suy nghĩ nhiều.
Sợ ảnh hưởng tới đứa trẻ trong bụng.
13
Tôi nghĩ như vậy.
Mà người khác chắc chắn cũng sẽ nghĩ giống tôi.
Dù sao Liễu Tuyết Diên hoàn toàn không thể tin được, rõ ràng cô ta mới là “bạch nguyệt quang” mà Hách Xuyên từng không có được, chỉ mới ra nước ngoài một thời gian,
anh đã thay lòng.
Cô ta không chấp nhận nổi.
Cho rằng Hách Xuyên bảo vệ tôi hoàn toàn vì tôi đang m.a.n.g t.h.a.i con anh.
Vì vậy, lúc Hách Xuyên đang dẫn tôi rời cửa hàng, quay lưng về phía cô ta,
Liễu Tuyết Diên bỗng lao tới bên cạnh.
Cô ta áp sát tai tôi, giọng lạnh lẽo:
“Hách Xuyên chỉ bảo vệ cô vì cô đang m.a.n.g t.h.a.i con anh ấy thôi. Nếu đứa bé không còn nữa, anh ấy chắc chắn sẽ không đứng về phía cô!”
Nghe câu đó,
mí mắt phải tôi giật mạnh.
Một dự cảm xấu bỗng dâng lên.
Nhưng tôi còn chưa kịp phản ứng,
Liễu Tuyết Diên đã bất ngờ dùng sức đẩy mạnh.
Tôi mất thăng bằng.
Cả người ngã về phía trước.
Phần hông nặng nề va xuống nền.
Gần như ngay lập tức, bụng dưới truyền tới một cơn đau nhói.
Sau đó tôi cảm thấy phía dưới có gì đó ẩm ướt.
Tôi theo bản năng ôm bụng, nhìn Hách Xuyên vội vàng lao tới.
Trong đầu chỉ còn một suy nghĩ:
Lần này đứa bé chắc mất rồi.
Nếu không còn con nữa…
anh vẫn sẽ bảo vệ tôi sao?
14
Cơn đau quá mạnh khiến tôi nhanh ch.óng mất ý thức.
Khi tỉnh lại,
tôi đã nằm trong bệnh viện.
Bác sĩ thấy tôi mở mắt liền kiểm tra một lượt rồi dịu dàng hỏi:
“Cô còn thấy chỗ nào khó chịu không?”
Nghe giọng bác sĩ nhẹ nhàng bất thường,
tôi c.ắ.n môi.
Tôi hiểu cơ thể mình.
Chảy nhiều m.á.u như vậy,
đứa bé chắc chắn không thể giữ.
Nhưng tôi vẫn ôm một tia hy vọng nhỏ nhoi:
“Đứa bé… còn không?”
Có lẽ thấy tôi vừa tỉnh đã hỏi điều này,
bác sĩ nhìn tôi vài giây rồi thở dài:
“Không còn.”
Nghe đáp án đã đoán trước,
tôi cụp mắt, cố nén cảm giác chua xót nơi cổ họng.
Tôi biết mà.
Đã biết…
chắc chắn không giữ được.
Chẳng trách Hách Xuyên cũng chẳng ở đây.
Tôi nhìn về phía cửa.
Trong lòng không tránh khỏi hụt hẫng.
Nhưng còn chưa kịp buồn được bao lâu,
Hách Xuyên đã xách theo một túi lớn đồ ăn bước vào.
Tôi: “?”
Sao anh còn quay lại?
Bác sĩ thấy vẻ mặt ngơ ngác của tôi, trực tiếp nói:
“Không có em bé nào cả, cô vốn không mang thai. Chỉ là kỳ kinh đến trễ, sau đó bị người khác đẩy khiến nội mạc t.ử cung bong ra nên mới chảy m.á.u.”
“Với lại bình thường cô vốn hay đau bụng kinh đúng không?”
Nghe xong,
tôi: “!!!!!!”
“Cái gì? Không thể nào! Tôi đã dùng que thử thai, còn tới bệnh viện khám, cả hai đều nói tôi có thai!”
Bác sĩ cau mày, nhưng vẫn kiên nhẫn giải thích:
“Lúc dùng que thử, trước đó cô có ăn bánh trứng không?”
Tôi: “Hình như… có.”
Bác sĩ nghe vậy lập tức gật đầu như hiểu ra:
“Vậy thì đúng rồi. Ăn nhiều bánh trứng có thể gây ra tình trạng giả m.a.n.g t.h.a.i ở một số trường hợp.”
“Còn chuyện cô tới bệnh viện khám, rất có thể đã cầm nhầm kết quả của người khác.”
“Bởi vì chúng tôi xem lại bản báo cáo đó, rồi kiểm tra lại cơ thể cô. Kết quả hoàn toàn bình thường, cô cũng không hề mắc hội chứng buồng trứng đa nang.”
Bác sĩ giải thích một mạch.
Sau đó nhận điện thoại rồi rời khỏi phòng.
Trong phòng bệnh lập tức yên tĩnh.
Chỉ còn tôi cùng Hách Xuyên — người từ nãy tới giờ vẫn chẳng nói gì.
Nhìn gương mặt trầm mặc của anh,
tôi vô thức cào mép chăn, khô khốc nói:
“Anh cũng biết rồi đó, em không mang thai.”
“Bạch nguyệt quang của anh đã trở về, anh cũng không cần để ý tới em nữa.”
Nói xong tôi kéo chăn lên trùm kín đầu.
Không muốn để anh thấy đôi mắt đã đỏ.
Tôi cứ nghĩ mình nói thẳng đến mức này, chắc anh sẽ hài lòng vì tôi biết điều.
Sau đó quay lưng rời đi.
Nhưng tôi không ngờ,
Hách Xuyên chỉ thở dài.
Anh bước tới ngồi bên mép giường.
Ngón tay dài kéo chăn của tôi xuống.
Nhìn thấy hai mắt tôi đỏ ửng, giọng anh lập tức dịu đi:
“Lần này không có thì sau này có là được.”
“Với lại, ai nói với em anh có bạch nguyệt quang?”
“Em nghe cái chuyện đó từ đâu ra vậy?”
Nói đến đây, Hách Xuyên còn lộ vẻ khó hiểu.
Anh bảo lúc tôi hôn mê,
miệng vẫn cứ lẩm bẩm nào là Liễu Tuyết Diên, nào là bạch nguyệt quang.
Khiến anh nghe chẳng hiểu gì.
Thậm chí bác sĩ còn trêu rằng người trẻ bây giờ yêu đương đúng là lắm kịch bản.
Làm anh xấu hổ muốn c.h.ế.t.
Nghe thấy anh còn chối,
tôi chớp mắt, lập tức hỏi:
