Chọc Phải Người Đàn Ông Lưu Manh - Chương 20
Cập nhật lúc: 25/07/2026 13:03
Thấy cô lại không nói thêm gì nữa, Beard vươn tay thăm dò g*** h** ch*n cô, nếu Thi Thi không nói rõ nguyên nhân thì đừng mơ tưởng đến việc xuống giường, đây là lời anh vừa nói, anh muốn tự mình chứng minh rằng đó không phải là đe dọa.
Trình Thi Thi lập tức bắt lấy tay anh, “Không được.”
Thật khó hiểu, sao cô lại mở miệng phản đối, giống như lần đầu tiên cô lên tiếng nói không với anh khi anh làm việc này, Beard không khỏi kinh ngạc nhìn cô.
“15 phút nữa tổng giám đốc về rồi.” Cô nhìn chiếc đồng hồ trên vách tường, cố gắng để giọng nói của mình nghe có vẻ bình tĩnh như thường.
Cô cũng không hy vọng sau khi tổng giám đốc Đồ trở về nhìn thấy th*n th* tr*n tr** của bọn họ nằm trên giường h**n **.
Biết là một chuyện, tận mắt nhìn thấy lại là một chuyện khác, nếu như bị tổng giám đốc bắp gặp bộ dạng không ra thể thống gì của cô lúc này, cô còn mặt mũi nào mà tiếp tục làm việc ở Đồ thị?
Giống như biết rõ kiêng kỵ của Trình Thi Thi, Beard cười càng thêm gian tà, miệng ngậm lấy nụ hoa nhỏ của cô, dùng sức c*n m*t.
Cái con người xấu xa này! Trình Thi Thi không thể làm gì ngoài việc thở dài, “ Vương t.ử Điện hạ, xin anh đừng…”
Beard bỗng cắt đứt lời cô, “Gọi anh là Beard, anh muốn em gọi thẳng tên anh.” Mỗi lần Thi Thi đều gọi anh bốn chữ” Vương t.ử điện hạ” , dường như cố tình muốn kéo dài khoảng cách với anh, từng câu từng chữ đều tỏ ý muốn xa lánh anh, nhưng dù sao thì bọn họ đều đã thân mật đến như vậy, không phải sao?
Anh muốn kháng nghị!
Nhưng Trình Thi Thi dường như căn bản không nghe anh nói, giương mắt, mấp máy cánh môi: “Xin anh đừng làm khó tôi.”
Beard kinh ngạc há hốc mồm, anh? Làm khó cô? Có trời mới biết trên đời này người anh không muốn làm khó nhất chính là cô, câu nói của cô thật đúng là làm tổn thương trái tim anh.
Khịt khịt mũi, anh càng uất ức nói, “ Thi Thi, sao em có thể đối xử với anh như vậy? Chẳng lẽ gả cho anh là một chuyện khổ sở đối với em vậy sao? Hay là trong mắt em, anh là người rất kém cỏi, kém đến nỗi không đáng giá để em nương tựa cả đời?” Khuôn mặt vốn đẹp trai nay nhăn nhó khổ sở, đôi mắt xanh dương mê người dường như cũng cố nặn ra một giọt nước mắt.
Nhưng Trình Thi Thi vẫn không thay đổi sắc mặt nhìn Beard, muốn giả bộ đáng thương để cô động lòng? Chỉ tiếc là anh chọn sai đối tượng rồi.
Trình Thi Thi yên lặng ngồi dậy, bắt đầu lấy quần áo, mặc lại từng thứ lên người.
Beard giả vờ đáng thương nhìn Trình Thi Thi mặc lại từng món đồ mà trước đây không lâu bị anh tháo xuống, trong lòng khó chịu vô cùng.
Chỉ là, anh cũng không muốn ép cô quá, tránh để cô biết càng thêm tránh né anh… Dù thế nào đi nữa anh vẫn còn nhiều thời gian với cô, anh cũng không nên nóng vội nhất thời.
Coi như lúc này anh cầu hôn thất bại, anh cũng sẽ không nổi giận hoặc là buông tha, anh tin rằng sẽ có một ngày có thể thấy được mây tan trăng sáng, hơn nữa anh cũng khẳng định, Thi Thi sớm muộn gì cũng sẽ trở thành bà xã của anh.
Lại nói hiện giờ bọn họ đang” này nọ” trong phòng làm việc của tổng giám đốc khá lâu rồi, đâu chỉ tất cả nhân viên Đồ thị, ngay cả tổng giám đốc đều đã biết quan hệ của bọn họ không đơn giản, ngoài gả cho anh thì cô còn có thể gả cho người nào?
Beard ngửa mặt lên trời cười dài ba tiếng, Thi Thi của anh tuyệt đối trốn không thoát khỏi bàn tay anh, anh đã quyết định muốn quấn lấy cô cả đời rồi.
***
Giờ nghỉ trưa, Trình Thi Thi đang ngồi trên ghế đọc sách, Đường Tĩnh Di tìm ghế ngồi xuống bên cạnh cô, tay chống cằm tâm sự.
Chợt cô nghiêng đầu sang chỗ khác, lên tiếng hỏi Trình Thi Thi: “Thi Thi, cô cảm thấy cái người tên Johnson đó thế nào?”
Trình Thi Thi dời ánh mắt khỏi quyển sách, nhìn sang Đường Tĩnh Di ở bên cạnh nói, “Cũng không tệ lắm.”
Vì gần đây Trình Thi Thi bị Beard cuốn lấy rất c.h.ặ.t, thành ra Đường Tĩnh Di cùng Johnson khá gần gũi với nhau.
Anh Johnson này mặc dù hơi tẻ nhạt một chút, gương mặt lúc nào cũng nghiêm túc, nhưng đối với cậu chủ Beard luôn trung thành, cẩn thận tỉ mỉ. Nghe Beard nói từ năm anh bốn tuổi đã biết Johnson hơn anh 2 tuổi, hai người vẫn duy trì quan hệ anh em khá tốt.
Cuộc sống thường ngày của Beard, bất kể chuyện lớn hay nhỏ, không có chuyện gì mà không phải do anh giải quyết, theo như Beard nói, người hiểu anh nhất trên đời này chính là Johnson Terry, thậm chí so với cha mẹ của anh, cũng chính là Quốc Vương Dolly Ximiya, cũng không hiểu anh bằng anh ấy.
Đường Tĩnh Di bị Trình Thi Thi nhìn chăm chú có chút không được tự nhiên, vội cúi đầu lầm bầm nói: “Cô tuyệt đối đừng có suy nghĩ nhiều, tôi hỏi cô về cái người tên Johnson đó, cũng không có ý gì, chỉ là…. Chỉ là muốn biết xem người đó có đáng để kết bạn hay không…” Đúng là giấu đầu lòi đuôi.
Trình Thi Thi nhíu mày nhìn Đường Tĩnh Di.
Suy nghĩ nhiều? Cô có sao? Căn bản cô chẳng nghĩ gì cả, càng không nghĩ là điều Tĩnh Di vừa hỏi có ý gì, nhưng nhìn bộ dạng này, chẳng lẽ là chột dạ? Khóe miệng Trình Thi Thi từ từ cong lên cười như không cười.
Vừa lúc đó, cửa phòng tài vụ đột nhiên xuất hiện một vóc dáng đàn ông.
Tóc vàng mắt màu xanh dương, âu phục giày da, vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến! Trình Thi Thi dù bận tâm nhưng vẫn ung dung nhìn người đàn ông đang đi tới trước mặt cô.
Johnson lấy từ túi ra một lá thư, đưa cho Trình Thi Thi, “Cô Trình Thi Thi, là Vương t.ử Điện hạ bảo tôi giao lá thư này cho cô.”
Thư? Trình Thi Thi kinh ngạc nhận lấy lá thư.
Không biết con người đó muốn chơi trò gì, có lời gì không thể nói ngay trước mặt? Lại còn phải viết? Lại nói viết thì viết, sao không phải tự anh ta đến đưa cho cô, lại còn phải tìm người khác làm chim bồ câu đưa thư cho anh?
Trình Thi Thi mặc dù trong lòng đầy nghi vấn, nhưng vẫn kiềm chế không hỏi ra miệng.
Ngược lại Johnson – Người tới đưa tin chủ động giải thích nghi ngờ của Trình Thi Thi, “Vương t.ử Điện hạ sáng nay bị bệnh, cho nên không đi làm được.”
“Bị bệnh?” Đường Tĩnh Di ngồi một bên há to miệng, “Sao Điện hạ lại bị bệnh? Có nghiêm trọng không?”
Johnson xoay mặt về phía Đường Tĩnh Di, “Trước mắt cũng không sao, chỉ là có chút phát sốt, cám ơn cô Đường đã quan tâm tới Điện hạ.”
Trình Thi Thi mở lá thư ra ở trước mặt hai người họ, lấy tờ giấy bên trong ra, giấy viết thư lại còn màu hồng, còn có cả mùi hoa hồng nữa.
Trình Thi Thi nhíu mày, đọc nội dung bức thư:
“Thi Thi thân yêu của anh!
Sáng nay đột nhiên anh cảm thấy khó chịu, cho nên không thể đến công ty cùng Thi Thi ăn cơm nói chuyện, còn có… Cái kia, mặc dù anh rất nhớ Thi Thi, muốn cùng Thi Thi ở một chỗ, nhưng anh thật sự không thoải mái, đầu óc mơ màng, ngay cả sức lực rời giường cũng không có, không biết không có anh bên cạnh, Thi Thi có cảm thấy cô đơn không? Nhưng anh cảm thấy rất cô đơn, lúc nào cũng muốn Thi Thi ở bên cạnh, cho nên mặc dù bây giờ anh không thoải mái, nhưng vẫn cố gắng viết cho Thi Thi bức thư này.
Thi Thi, sau khi tan ca em có thể đến nhà anh được không? Nếu như không thấy em, anh sẽ chẳng còn dũng khí để chống lại bệnh tật. Nếu như thấy em rồi, anh nghĩ căn bệnh của anh cũng sẽ nhanh khỏe hơn một chút, híc híc híc… Em nhanh đến đây nha, đầu của anh lại bắt đầu đau rồi, tạm viết vài chữ gửi tới em lá thư này, anh vẫn luôn chờ em tới đó!
Đang rất cố gắng cố gắng dùng chút sức để nhớ đến em.
Ký tên: Beard của em.”
Thật khó có thể tưởng tượng á, cái người cao to như anh ta mà cũng có thể bị bệnh.
Johnson dễ dàng nhìn thấu nghi ngờ trong lòng Trình Thi Thi, nhưng anh tuyệt đối không ngu ngốc nói cho cô biết toàn bộ quá trình” khó nhọc” để có thể sinh trận bệnh này của Vương t.ử Điện hạ.
Anh chỉ nói một câu, “Sau khi tan việc, tôi sẽ tới đón cô Trình Thi Thi.” Nói xong liền rời khỏi phòng làm việc.
***
Vừa qua sáu giờ, dòng người liên tục xông ra khỏi văn phòng, Trình Thi Thi vừa ra cửa đã nhìn thấy người đàn ông tóc vàng mắt xanh đứng trước chiếc xe Benz màu đen chờ cô.
Johnson Terry thấy Trình Thi Thi xuất hiện bên ngoài, ngay sau đó mở cửa xe, “Cô Trình Thi Thi, mời lên xe.”
Trình Thi Thi đứng yên như cũ nói: “Tôi đâu có nói đồng ý đi gặp anh ta.”
Johnson Terry khẽ nhếch miệng, “ Hay là cô tới thăm Điện hạ một chút đi, bệnh của Điện hạ buổi chiều độ nhiên trở nặng, nhưng cậu ấy không chịu uống t.h.u.ố.c, cố ý chờ cô tới thăm mới chịu uống.”
“Bệnh tình trở nặng thì đi gặp bác sĩ, không chịu uống t.h.u.ố.c cũng là chuyện của anh ta, chứ không phải tới tìm tôi.”
“Cô Trình Thi Thi, cô không thể bỏ một chút thời gian quan tâm điện hạ sao?” Đầu năm theo hầu cậu chủ làm việc này đúng là không dễ chút nào, ngoài phục vụ cậu chủ nhà mình ra còn phải thay cậu chủ nói láo để tán gái.
Trình Thi Thi liếc mắt chiếc xe màu đen bên cạnh một cái, trong đầu bỗng chốc hiện lên khuôn mặt anh tuấn luôn mang theo nụ cười nồng hậu, cùng với lời vừa nói của Johnson Terry.
