Chọc Trúng Đại Phản Diện - Phần 7

Cập nhật lúc: 20/08/2026 13:01

13.

Tôi đến công ty của Giang Đường.

Cậu trợ lý trẻ vẫn ngọt ngào chào tôi, tôi cũng ngọt ngào cười đáp lại. Vừa ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt u ám của Giang Đường.

Anh đứng ở cuối hành lang, vị chua từ đáy mắt gần như tràn ra ngoài. Mấy lần muốn nói gì đó rồi lại thôi, cuối cùng chẳng nói gì.

Kể từ ngày tôi phát hiện bí mật trong căn phòng kia, anh trở nên vô cùng cẩn thận, sợ làm tôi không vui rồi lại giống như trước đây bỏ nhà đi.

Tôi chạy nhanh tới, kéo tay anh đi thẳng vào văn phòng.

Cửa vừa đóng lại, tôi kể cho anh nghe toàn bộ những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian này, từng chuyện một, không bỏ sót bất cứ chi tiết nào.

Bao gồm cả những dòng bình luận vẫn luôn cố tình dẫn dắt tôi sai hướng.

Biểu cảm của Giang Đường từ sững sờ đến kinh ngạc, từ không thể tin nổi đến phẫn nộ cuồn cuộn. Anh cau mày, lấy tính mạng ra thề rằng tất cả những gì anh nói đều là sự thật.

Ảnh chụp và video không hề bị làm giả.

Anh chưa từng động vào cuốn nhật ký, cũng chưa từng đọc nó, càng không thể nói đến chuyện giả mạo nét chữ.

Tôi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.

Những chuyện này tôi đã điều tra từ lâu rồi, nếu không tôi cũng chẳng tin anh đến vậy. Kể cả chuyện bị bỏ t.h.u.ố.c hôm đó, tôi cũng không cho rằng mọi chuyện giống như những dòng bình luận nói.

Bởi vì sau hôm đó, tôi nói với Giang Đường rằng tôi không muốn có con. Anh nói mình có thể đi triệt sản, bảo trợ lý sắp xếp thời gian để làm phẫu thuật.

Tôi phải hết lời khuyên can mới ngăn được anh. Sau đó anh ngoan ngoãn lần nào cũng dùng biện pháp tránh thai.

Tôi lấy điện thoại ra, tìm hai đoạn video rồi mở cho anh xem.

Một đoạn là video Thẩm Lâm Chỉ ra lệnh tạo ra vụ t.a.i n.ạ.n xe để g.i.ế.c tôi. Đoạn còn lại là video anh ta sai người cán gãy hai chân tài xế Didi. Cuối video, Thẩm Lâm Chỉ còn độc ác, méo mó nói thêm một câu.

“Cán cho đến khi thành bùn.”

Tất cả đều do thuộc hạ của anh ta lén quay lại để tự bảo toàn tính mạng.

Vô tình lại thành lợi thế cho tôi.

Từng chuyện từng chuyện nối tiếp nhau quá sức chấn động, Giang Đường có hơi ngây người. Nhưng rất nhanh đã bình tĩnh trở lại.

“Em lấy những video này từ đâu?”

Tôi chớp mắt: “Bí mật.”

Trong khoảng thời gian tiếp tục đăng tiểu thuyết, tôi phát hiện mình có một độc giả trung thành ở nước ngoài, cô ấy là một h.a.c.ker cực kỳ giỏi.

Thỉnh thoảng tôi vẫn liên lạc với cô ấy, xem như có quan hệ bạn bè. 

Tôi đặc biệt nhờ cô ấy điều tra Thẩm Lâm Chỉ và Giang Đường. 

Kết quả cho thấy Giang Đường hoàn toàn trong sạch, sạch đến mức vết nhơ duy nhất trong cuộc đời anh chỉ là chuyện âm thầm theo dõi tôi.

Hoàn toàn không hề có chuyện thủ đoạn tàn nhẫn, làm ăn cả hai giới hắc bạch như lời Thẩm Lâm Chỉ nói. 

Ngược lại là Thẩm Lâm Chỉ… Bề ngoài ôn nhuận như ngọc, khiêm nhường lịch thiệ nhưng thực chất lại là một con quỷ có tính tình hung bạo.

Đặc biệt sau khi một lần bước qua cửa t.ử, lại gặp phải chuyện hai chân tàn tật, anh ta càng hận Giang Đường đến tận xương tủy. Bởi vì cha anh ta luôn nói anh ta không bằng con trai nhà họ Giang. 

Sau khi anh ta gặp chuyện, ông ta càng coi anh ta như một quân cờ bỏ đi. Mối tình năm tôi tốt nghiệp cấp ba chỉ là một đoạn tình cảm rất nhỏ trong cuộc đời anh ta.

Nhưng một người như anh ta, căn bản không thể thật lòng muốn cưới một cô nhi, cùng lắm chỉ coi tôi như trò tiêu khiển g.i.ế.c thời gian.

Nhưng khi biết Giang Đường yêu đương rồi đính hôn với tôi, lòng đố kỵ và phẫn nộ trong anh ta hoàn toàn bị kích thích.

Sau khi Thẩm Lâm Chỉ về nước, anh ta liên tục liên lạc với tôi, tìm cách ly gián tình cảm giữa tôi và Giang Đường. Thậm chí còn ra tay muốn g.i.ế.c tôi.

Sau khi phát hiện tôi mất trí nhớ, anh ta lại giở đúng thủ đoạn cũ.

Giang Đường vừa tức giận vừa khó tin, nhìn tôi mà trong mắt như lóe lên những vì sao.

“Bé yêu, em giỏi quá.”

Tôi dè dặt ho khẽ: “Cũng bình thường thôi mà.”

“Nhưng còn những dòng bình luận này…”

Tôi cau mày, nghĩ mãi không ra.

Sự tồn tại của những dòng bình luận dường như chỉ nhằm mục đích dẫn dắt tôi tin tưởng Thẩm Lâm Chỉ.

Thật kỳ lạ.

14.

Những bằng chứng được giao cho Giang Đường, ngay trong đêm anh đã đệ trình lên cơ quan chức năng. Từng tầng chứng cứ được bổ sung c.h.ặ.t chẽ, không để lại cho Thẩm Lâm Chỉ dù chỉ một cơ hội lật ngược tình thế.

Cùng lúc đó, Giang Đường bố trí đội vệ sĩ tinh nhuệ nhất, thay ca suốt 24 giờ để bảo vệ an toàn cho tôi.

Đúng như dự đoán, Thẩm Lâm Chỉ phát điên.

Anh ta đích thân lái một chiếc xe tải hạng nặng, lao thẳng vào chiếc xe của chúng tôi trên đường trở về biệt thự.

Chiếc xe con được ngụy trang thành xe chúng tôi bị tông đến lộn nhào, lao xuống cầu vượt, đập mạnh xuống nền bê tông rồi nổ tung. Ngọn lửa bùng lên ngút trời.

Khi chúng tôi đến hiện trường, Thẩm Lâm Chỉ vẫn chưa tắt thở. Nhưng cũng chẳng còn sống được bao lâu nữa.

Mảnh kính vỡ xuyên qua cổ họng, m.á.u tươi không ngừng tuôn ra từ bên cổ, thấm đỏ cổ áo sơ mi trắng. Anh ta nằm ngửa trên mặt đất, hai mắt trợn lớn, cổ họng phát ra những tiếng khò khè như chiếc ống bễ rách.

Từ lâu tôi và Giang Đường đã dùng kế đ.á.n.h lạc hướng để rời khỏi chiếc xe đó, sau đó bật chế độ tự lái.

Thẩm Lâm Chỉ thông minh như vậy, ngay khoảnh khắc nhìn thấy chúng tôi, anh ta đã hiểu ra.

Sự không cam lòng và phẫn nộ chiếm trọn gương mặt vốn luôn được ngụy trang bằng vẻ ôn hòa.

Tôi ngồi xổm xuống, nghiêng đầu nhìn anh ta, giọng mang theo chút khó hiểu thật lòng: “Tại sao anh lại chọn cách c.h.ế.t cùng chúng tôi?”

Theo quy trình pháp luật thông thường, chưa chắc anh ta sẽ bị kết án t.ử hình. Chỉ cần còn sống thì vẫn còn hy vọng có thể ra ngoài trả thù chúng tôi.

Môi Thẩm Lâm Chỉ khẽ mấp máy, m.á.u lẫn bọt trào ra khóe miệng, không thể nói thành lời.

Sau đó, những dòng bình luận đã lâu không xuất hiện đột nhiên bùng nổ trước mắt tôi…

Màu đỏ ch.ói mắt, từng chữ như được nghiến ra từ kẽ răng:

[Khương Tri Hòa!!!]

Tôi sững người trong thoáng chốc, sau đó lập tức hiểu ra.

Hóa ra những dòng bình luận này là do anh ta điều khiển.

Nhưng tôi thật sự không hiểu: “Hình như anh rất ghét tôi?”

Ánh mắt anh ta ghim c.h.ặ.t lên mặt tôi, như muốn thiêu đốt tôi xuyên qua.

Dòng bình luận chậm hơn một nhịp mới hiện lên:

[Những kẻ từng bị Giang Đường chạm vào đều khiến tôi ghê tởm.]

Ồ.

Hóa ra là kiểu giận cá c.h.é.m thớt.

Đã hiểu được khúc mắc, tôi vẫy vẫy tay: “Đi đường bình an.”

Anh ta hết cứu rồi.

Mảnh kính đã cắt đứt động mạch lớn. Mất quá nhiều m.á.u, đồng t.ử cũng đang dần mất đi ánh sáng.

Nhưng vào khoảnh khắc cuối cùng, một dòng chữ lặng lẽ hiện lên:

[Vì bị bệnh nên rời xa em, là thật... Khương... Tri... Hòa.]

Tôi ngồi xổm ở đó nhìn anh ta vài giây, cuối cùng chỉ đáp lại một chữ: “Ồ.”

Thật hay giả, tất cả đều đã chìm xuống cùng anh ta.

15.

Không còn những dòng bình luận phiền phức nữa. Cuộc sống trở nên yên bình và ấm áp.

Giang Đường vẫn thường kéo tôi dậy vào mỗi sáng, đưa tôi cùng đến công ty.

Tôi cũng đã thông minh hơn rồi.

Vừa vào văn phòng đã lập tức chạy thẳng đến phòng nghỉ, ngã xuống giường ngủ tiếp. Ngủ một mạch đến trưa, vừa lúc dậy ăn trưa cùng Giang Đường.

Buổi chiều thì cuộn mình trên sofa viết tiểu thuyết, tối đến lại được anh bế về nhà.

Những ngày tháng trôi qua chậm rãi, bình dị mà an yên.

Trong khoảng thời gian ấy đã xảy ra một chuyện. Thẩm Hiểu Vy uống hết cả lọ t.h.u.ố.c trước mộ anh trai mình, rồi cũng ra đi theo anh ta.

Ngày Thẩm Hiểu Vy qua đời, tôi lại một lần nữa nhìn thấy những dòng bình luận:

[Hu hu hu, đây đúng là tình yêu đích thực.]

[Mùi tình yêu l.o.ạ.n l.u.â.n thuần khiết quá.]

[Haiz, đi bình an nhé.]

Tôi chợt nhận ra.

Có lẽ thế giới tôi đang sống thực sự là một cuốn sách.

Có những bình luận của độc giả chân thật, giống như mấy dòng trước mắt tôi lúc này… có cảm xúc, có lập trường, sống động như những con người thực sự.

Cũng có những dòng bình luận từng bị Thẩm Lâm Chỉ thao túng.

Đó là những lời nói dối được dựng sẵn.

Nhưng tất cả những điều đó giờ đã không còn quan trọng nữa.

Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn người đang tự tay nấu cơm rửa tay vào bếp, khóe môi bất giác cong lên.

“Ông xã.”

Anh lập tức ngẩng đầu: “Sao thế, bà xã?”

“Lại đây ôm em.”

“Anh tới đây, bà xã.”

Anh ném luôn chiếc xẻng nấu ăn xuống, gần như chạy tới chỗ tôi, ngay cả tạp dề cũng chưa kịp tháo.

Tôi nép vào vòng tay ấm áp của anh, cong mắt nhìn tấm ảnh cưới treo trên tường.

Trong ảnh, tôi cười ngây ngô, còn anh thì nghiêm túc mím môi, nhưng vành tai đã đỏ bừng từ lâu.

Những ký ức đã mất vẫn chưa bao giờ quay trở lại. Nhưng cũng giống như lời Giang Đường từng nói lúc đầu…

Không nhớ lại cũng chẳng sao.

Chúng tôi có thể cùng nhau tạo nên những ký ức mới, những ký ức đẹp đẽ.

16.

Căn phòng bị khóa ấy, trong hơn bảy mươi năm sau đó, lại được bổ sung thêm vô số ảnh chụp.

Chỉ là lần này, trong những bức ảnh ấy không còn chỉ có một mình tôi nữa.

(Hết)

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.