Chồng Chưa Cưới Của Tôi Muốn Làm Cậu Đứa Trẻ Khác - Chương 3
Cập nhật lúc: 01/08/2026 09:02
07
"Xin lỗi, thật sự xin lỗi, là tôi hiểu lầm, đã gây phiền phức lớn như vậy cho cô, tôi thật sự rất xin lỗi."
Bình tĩnh lại, tôi vội vàng đứng dậy, cúi người xin lỗi cô gái mà mình đã hiểu nhầm.
Cô ấy vẫn còn tức giận, hừ lạnh một tiếng, rồi vừa xách túi đứng lên chuẩn bị đi, vừa lẩm bẩm:
"Đúng là xui xẻo."
Đầu óc tôi rối như tơ vò, cần làm gì đó để phân tán sự chú ý.
Thế là tôi đành mặt dày bước theo một bước, nói thật nhanh với giọng cầu khẩn:
"Thật sự xin lỗi! Cô có thể cho tôi thông tin người bán được không? Làm ơn, chuyện này thật sự rất quan trọng với tôi."
Cô gái nhìn tôi bằng ánh mắt chán ghét.
Có lẽ thấy mắt tôi đỏ hoe, dáng vẻ quá chật vật nên cô ấy không nói thêm gì.
Dù vẻ mặt vẫn khó chịu, nhưng cô đã mở điện thoại, đọc cho tôi ID của người bán để tôi tự tìm.
"Vì một thằng đàn ông mà thành ra thế này... Chia tay quách đi cho rồi!"
Nói xong, cô ấy quay lưng bỏ đi.
Tôi mở ứng dụng, giả làm khách mua rồi đặt một đơn.
"Chị ơi, bây giờ đặt còn kịp ăn bữa sáng hôm nay không?"
Đối phương trả lời cực nhanh:
"Được nhé, chỉ cần báo số phòng 1305, sau khi dùng xong nhớ xác nhận đã nhận hàng."
Hai phút sau, tôi nhắn tiếp:
"Tôi đang ở cửa bên nhà hàng, nhưng nhân viên nói hệ thống ghi nhận số phòng này đã dùng bữa rồi nên không cho tôi vào. Nếu bên chị là người nội bộ thì có thể qua xem giúp được không? Nhanh giúp tôi nhé, tôi đang vội, không thì tôi hoàn tiền đó."
Bên kia im lặng vài phút, rồi chỉ trả lời đúng một chữ:
"Được, chờ đó, tôi qua ngay."
Năm phút sau, cửa phụ của nhà hàng mở ra.
Cô gái tôi từng gặp ở quầy lễ tân vội vàng bước ra, đảo mắt khắp nơi tìm người.
Chắc hẳn cô ấy chính là người bán.
Cô ấy vẫn nhớ tôi.
Thấy tôi bước tới, cô hơi ngạc nhiên.
Vì chuyện của Trần Dục khiến tôi không khỏi trút giận sang người khác, nên giọng điệu cũng chẳng mấy dễ nghe.
"Cô bán lại phiếu ăn sáng à? Tôi sẽ đi tố cáo cô ngay."
"Đừng! Xin chị đừng làm vậy mà!"
Cô ấy hoảng hốt xua tay, theo bản năng định kéo tay áo tôi.
"Làm ơn đừng tố cáo, nếu bị phát hiện, tôi sẽ mất việc."
"Lúc bán phiếu thì cô phải nghĩ đến hậu quả này chứ."
Tôi hất tay cô ấy ra, quay người định đi.
Cô nhìn tôi, như thể đã hạ quyết tâm rất lớn, hạ thấp giọng nói thật nhanh:
"Chị là vợ sắp cưới của anh Trần đúng không? Chị đừng tố cáo tôi. Đổi lại... tôi sẽ nói cho chị biết một bí mật về chồng sắp cưới của chị!"
08
"Chồng sắp cưới của tôi không có bí mật gì giấu tôi cả."
Tôi không muốn lặp lại cảm giác bất an và đa nghi như trước nữa, nên tự lừa mình mà đáp một câu như vậy.
Cô ấy khựng người, rồi cãi lại bằng giọng điệu không chắc chắn:
"Chị... nếu thật sự nghĩ vậy thì hôm nay chị đã không đến tìm quản lý của bọn em! Em nghe nói chuyện hôm nay rồi..."
"Được."
Tôi ngắt lời cô ấy, lấy điện thoại ra bật ghi âm.
"Nếu điều cô sắp nói không phải là bí mật đối với tôi, tôi vẫn sẽ tố cáo cô."
"Vậy làm sao em biết chị nghe xong sẽ không đổi ý? Hay là hai chúng ta cùng ghi âm nhé. Chị ghi lại câu 'Tôi cam kết sẽ không tố cáo cô'. Dù cái này chẳng có giá trị pháp lý, cùng lắm thì đưa lên mạng, hai bên cùng thiệt!"
Phải công nhận, cô gái này đầu óc khá nhanh nhạy đấy chứ.
Tôi gật đầu đồng ý, rồi nghĩ một chút lại nói thêm:
"Sau này đừng làm chuyện như thế nữa, không phải lần nào cô cũng may mắn như hôm nay đâu."
Cô ấy thở phào nhẹ nhõm, nhìn tôi với ánh mắt đầy thương hại.
"Em vào làm ở khách sạn này được ba tháng rồi, trước đó em làm lễ tân ở Bệnh viện Phụ sản Mỹ Hinh, thành phố Giang Thành.”
“Khoảng một năm trước, em từng gặp chồng sắp cưới của chị. Anh ấy đưa một cô gái tên Tô Nhã đến khám thai.”
“Từ lúc bụng cô ấy bắt đầu lớn cho đến khi hết ở cữ, gần như lần nào anh ấy cũng đi cùng.”
“Anh ấy rất hào phóng, hôm hai mẹ con xuất viện còn mua bánh ngọt cao cấp mời toàn bộ y tá và nhân viên lễ tân, nên em nhớ rất rõ.”
Tai tôi ù đi.
Mỗi một chữ cô ấy nói đều như viên đạn lao thẳng vào đầu tôi.
"Tô Nhã..."
Tôi nhớ ra rồi.
Trần Dục từng nhắc đến cái tên này.
Đó là em gái nhà hàng xóm ở quê anh.
Anh từng thuận miệng kể rằng người lớn trong nhà luôn muốn tác hợp hai người, nhưng anh lấy lý do "không có cảm giác" để từ chối.
Thế nhưng cô ấy lại nói…
Anh đã ở bên cô gái hàng xóm ấy trong suốt quá trình m.a.n.g t.h.a.i cho đến khi sinh con.
Luôn luôn ở cạnh.
Tôi cố kìm nén ý muốn lập tức đi đối chất với Trần Dục, tiếp tục hỏi:
"Sao cô lại nghĩ tôi không biết chuyện này?"
Cô ấy nhìn sắc mặt tôi, thấy tôi vẫn còn khá bình tĩnh nên nói tiếp:
"Thì... lúc đó anh Trần nói mình là cậu của đứa bé. Nhưng có lần em tận mắt thấy hai người ôm hôn nhau, em còn bàn với trưởng khoa xem như thế có tính là... l.o.ạ.n l.u.â.n không..."
Thấy tôi vẫn không biểu lộ gì, cô ấy sốt ruột.
"Nếu chị không tin thì cứ đi điều tra đi."
"Tôi sẽ điều tra."
Tôi nhìn cô ấy.
"Còn cô... tự lo cho mình đi."
Tôi tắt điện thoại rồi quay người bỏ đi, không muốn nhìn ánh mắt thương hại của cô ấy nữa.
Đầu năm nay, Trần Dục đã cầu hôn tôi.
Anh đeo chiếc nhẫn kim cương lên tay tôi.
Anh nói mình dành dụm rất lâu mới mua được, hy vọng tôi đừng chê, sau này sẽ cố gắng mua cho tôi chiếc lớn hơn.
Theo lời cô lễ tân…
Thời điểm ấy vừa đúng lúc hai mẹ con kia xuất viện.
09
Tôi quen Trần Dục vào tết Trung thu đầu tiên sau khi tôi không còn bất kỳ người thân nào trên đời.
Bố mẹ lần lượt qua đời vì dịch CV19.
Hôm đó là ngày lễ.
Tôi đứng ngoài cửa sổ một nhà hàng, lặng lẽ nhìn từng gia đình sum họp vui vẻ qua cửa kính.
Trần Dục xách hộp bánh trung thu vừa xếp hàng mua được bước ra.
Anh đi đến bên cạnh tôi rồi hỏi:
"Xin chào, cô có cần giúp gì không?"
Khoảnh khắc tôi quay đầu nhìn anh…
Nước mắt của tôi lập tức rơi xuống.
Lúc ấy anh luống cuống tay chân, vội vàng xua tay.
"Ơ... tôi đáng sợ đến thế à? Cô đừng khóc chứ. Cô có muốn ăn bánh trung thu không? Tôi xếp hàng cả tiếng mới mua được, chia cho cô hai cái nhé?"
Ánh mắt anh trong trẻo sáng ngời.
Tấm lưng thẳng tắp.
Giống như một tia sáng chiếu vào cuộc đời đã úa tàn của tôi.
Hai năm yêu nhau…
Anh dịu dàng, chu đáo, chung thủy và luôn cầu tiến.
Tôi từng nghĩ…
Anh chính là người thân mà ông trời bù đắp cho tôi.
Nhưng nếu lời cô lễ tân là thật…
Một luồng khí lạnh chạy dọc từ gan bàn chân lên tận sống lưng.
Lâm Hiểu thấy sắc mặt tôi trắng bệch thì sợ hãi đỡ lấy tôi.
"Sao rồi? Bắt được rồi à?"
Tôi nhìn cô ấy, cố giữ nhịp thở đang run rẩy.
"Lâm Hiểu... chuyện khách sạn chỉ là hiểu lầm thôi."
"Nhưng..."
"Trần Dục ở bên ngoài... có thể đã có một đứa con."
"Hả?"
"Mình phải về Giang Thành điều tra cho rõ."
Tôi ôm c.h.ặ.t lấy Lâm Hiểu, cuối cùng cũng không kìm được nước mắt nữa.
"Hiểu Hiểu... có lẽ mình sắp lại trở thành một người cô độc rồi."
10
Tôi nói với Trần Dục rằng công ty có việc gấp, gọi tôi về Giang Thành hỗ trợ nên tôi phải đi trước.
Anh trả lời rất nhanh:
"Gấp vậy sao? Thế em mau đi đi, công việc quan trọng hơn, về đến nhà nhớ nhắn cho anh một tiếng nhé, chú ý an toàn."
Đọc những lời quan tâm dịu dàng như mọi khi…
Tôi chỉ thấy cổ họng mình đắng nghẹn.
Hy vọng…
Sẽ không bao giờ có ngày phải đối chất với anh.
