Chồng Định Đuổi Tôi Ra Đi Tay Trắng, Không Ngờ Mẹ Chồng Đã Để Lại Tài Sản Cho Tôi - Chương 4
Cập nhật lúc: 20/09/2026 16:01
Tôi đọc tiếp.
“Trong USB có những thứ ta và luật sư Trương thu thập được trong vài năm qua.”
“Không phải tất cả đều đủ để một mình kết luận trước tòa.”
“Nhưng chúng sẽ giúp luật sư của con lần theo dòng tiền và yêu cầu tòa xác minh những tài khoản, khoản đầu tư cùng tài sản mà Bạc Ninh cố tình giấu.”
“Ta không hiểu hết luật pháp.”
“Ta chỉ làm theo hướng dẫn của luật sư.”
“Con đừng dựa vào cảm xúc mà đối đầu với nó.”
“Cũng đừng cho nó biết con đã nắm được gì.”
“Muốn thắng, trước hết phải bình tĩnh.”
“Còn chiếc khăn thêu Tô Châu trong rương gỗ long não là của mẹ ta để lại.”
“Nó đã hỏng rất nhiều.”
“Ta biết chuyên môn trước đây của con.”
“Ta từng xem những bài viết và hồ sơ công việc cũ của con.”
“Ta biết con có thể sửa nó.”
“Khi nào con sửa xong chiếc khăn ấy, có lẽ con cũng sẽ biết mình nên đi đâu.”
Cuối thư chỉ còn vài dòng.
“Sầm Úy, đừng khóc.”
“Nước mắt không thể trả lại tuổi trẻ cho con.”
“Giữ lấy tiền.”
“Giữ lấy chứng cứ.”
“Quan trọng nhất là giữ lấy chính mình.”
Tôi ngồi trong phòng vẽ đến khi trời sáng.
Không biết đã bao lâu rồi tôi chưa từng ngồi yên một mình như vậy.
Không phải vì mẹ chồng.
Không phải vì chồng.
Không phải để tính xem ngày mai phải mua món gì.
Chỉ ngồi để nghĩ về chính mình.
Sầm Úy của mười lăm năm trước đã đi đâu?
Cô gái từng có thể ngồi mười mấy tiếng trước một mảnh lụa cũ mà không biết mệt, đã đi đâu?
Tôi đứng dậy.
Đi tới chiếc rương gỗ long não.
Khóa không có chìa.
Tôi tìm dụng cụ, cẩn thận tháo phần chốt đã gỉ thay vì đập vỡ cả chiếc rương.
Bên trong không có vàng bạc châu báu.
Chỉ có ảnh cũ, thư từ, vài món đồ trang sức nhỏ và một chiếc hộp giấy bọc vải.
Tôi mở hộp.
Bên trong là chiếc khăn tay màu xanh hồ.
Trên nền lụa thêu vài nhánh lan bằng chỉ vàng.
Thời gian đã khiến màu lụa xỉn đi, nhiều sợi chỉ bị đứt, bề mặt còn xuất hiện những vùng giòn hóa.
Tôi cẩn thận nâng nó lên.
Đầu ngón tay run nhẹ.
Cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Đây là thế giới của tôi.
Một thế giới tôi đã bỏ quên quá lâu.
Tôi không ngủ nữa.
Sáng hôm sau vẫn dậy đúng giờ, làm bữa sáng như bình thường.
Cao Bạc Ninh từ phòng ngủ bước ra, nhìn thấy tôi thì hơi sững lại.
“A Úy, hôm nay sắc mặt em có vẻ tốt hơn.”
Tôi mỉm cười.
Có lẽ vậy.
Sau một đêm, có một số thứ trong tôi đã c.h.ế.t.
Nhưng cũng có một số thứ vừa sống lại.
Tôi đẩy trứng rán sang trước mặt anh.
“Em nghĩ thông rồi.”
“Anh nói đúng.”
“Em nên quay lại làm việc.”
Trong mắt Cao Bạc Ninh lóe lên một tia vui mừng rất nhanh.
“Thật sao?”
“Ừ.”
Tôi bình tĩnh uống sữa.
“Nhưng em chưa muốn tới phòng tranh của bạn anh ngay.”
“Em muốn tìm lại chuyên môn cũ trước.”
“Trong rương của mẹ có một chiếc khăn thêu Tô Châu bị hỏng. Em định phục chế nó.”
Động tác cầm cốc của anh khựng lại.
“Em mở được rương rồi?”
Tôi giả vờ không để ý.
“Ừ, tháo khóa ra thôi.”
“Bên trong cũng không có gì đáng giá.”
“Chỉ có vài bức ảnh, thư cũ với chiếc khăn.”
Tôi cố tình nói thêm:
“Em còn chưa xem kỹ mấy lá thư. Nếu không có gì quan trọng chắc sau này dọn bớt.”
Cao Bạc Ninh nhìn tôi một giây.
Rồi lập tức cúi xuống ăn.
“Di vật của mẹ thì đừng vội bỏ.”
Tôi mỉm cười.
“Được.”
Mồi đã thả xuống.
Những ngày sau đó, tôi bắt đầu dọn lại phòng vẽ.
Từng hộp dụng cụ cũ được lấy ra.
Kính phóng đại.
Kim chuyên dụng.
Khung căng lụa.
Các loại sợi tơ phục chế.
Mẫu màu cũ.
Sổ ghi chép kỹ thuật.
Tôi lau sạch từng món.
Mỗi lần chạm vào chúng, một phần ký ức bị chôn vùi lại trở về.
Chiếc khăn của Lâm Sấu Ngọc hư hỏng khá nghiêm trọng.
Tôi trước tiên kiểm tra cấu trúc sợi, tình trạng giòn hóa, mức độ phai màu và phần thêu đã bong.
Sau đó lập phương án phục chế.
Không được vội.
Hàng dệt cổ càng yếu, càng phải kiên nhẫn.
Làm sạch bề mặt.
Ổn định phần sợi đang tiếp tục hư hỏng.
Gia cố nền.
Đối chiếu kỹ thuật thêu.
Sau đó mới có thể bổ sung những khu vực thật sự cần thiết.
Tôi làm việc hàng giờ mỗi ngày.
Ban đầu tay còn cứng.
Nhưng chỉ sau hơn một tuần, cảm giác quen thuộc đã trở lại.
Tôi bắt đầu nhớ cách đặt cổ tay.
Nhớ lực kéo sợi bao nhiêu là đủ.
Nhớ cảm giác một mũi kim đi qua lớp lụa mỏng mà không làm tổn thương cấu trúc cũ.
Càng làm, đầu óc tôi càng bình tĩnh.
Tôi không hỏi Cao Bạc Ninh về Liễu Y.
Không nhắc đến đứa trẻ.
Không nhắc tới 3,1 triệu.
Tôi chỉ quan sát.
Anh càng ngày càng bất an.
Hai lần cố tình hỏi chiếc rương.
Một lần vào phòng vẽ khi tôi không có nhà.
May mà từ trước tôi đã chụp lại toàn bộ tài liệu, đồng thời gửi bản sao mã hóa cho luật sư Trương giữ.
Chiếc USB gốc cũng được tôi cất ở nơi khác.
Tôi không còn ngây thơ đến mức tin rằng chỉ cần giấu đồ dưới chồng giấy là đủ.
Trong quá trình phục chế chiếc khăn, tôi phát hiện một điểm lạ.
Ở phần nhụy của một nhánh lan phía mặt sau, mật độ đường kim hoàn toàn khác những vùng còn lại.
Thoạt nhìn chỉ giống lỗi kỹ thuật.
Nhưng sau khi quan sát dưới kính phóng đại, tôi nhận ra cách bố trí dài ngắn, thưa dày có quy luật.
Tôi nhớ tới một phương thức mã hóa từng được nhắc đến trong tài liệu về hàng dệt thời chiến.
Mã Morse.
Tôi thử ghi lại.
Một đoạn.
Hai đoạn.
Rồi một chuỗi ký tự hiện ra.
Không phải một thông điệp dài.
Chỉ là một dãy chữ và số.
Tôi chợt nhớ trong USB có một thư mục được mã hóa mà luật sư Trương cũng chưa biết mật khẩu.
Tôi thử chuỗi ký tự.
Tệp mở.
