Chồng Đòi Cho Em Trai Đến Ở, Tôi Chuyển Sạch Đồ Khỏi Nhà - 13
Cập nhật lúc: 13/07/2026 16:07
Anh phải đi đâu?
Về căn nhà trống rỗng, lạnh lẽo, không có Tưởng Nguyệt Chiêu kia?
Hay đến khách sạn, đối mặt với lời oán trách và chỉ trích của mẹ cùng nhà em trai?
Cao Thiên Vũ không biết.
Anh chỉ biết cuộc đời mình bắt đầu từ hôm nay đã hoàn toàn rối loạn.
Mà tất cả những điều này đều bắt nguồn từ câu anh nói với Tưởng Nguyệt Chiêu ba ngày trước.
“Em trai anh thứ Hai tuần sau sẽ chuyển đến, chắc ở khoảng bốn tháng.”
Nếu thời gian có thể quay ngược, anh còn nói câu đó không?
Cao Thiên Vũ không biết.
Cửa thang máy mở ra.
Anh đi ra ngoài, bước vào ánh nắng tháng sáu.
Ánh nắng rất ch.ói, ch.ói đến mức mắt anh đau nhức.
Anh giơ tay che lại, sau đó lấy điện thoại ra, gửi cho Tưởng Nguyệt Chiêu một tin nhắn.
“Nguyệt Chiêu, chúng ta nói chuyện được không?”
Tin nhắn gửi đi, như đá chìm đáy biển.
Tưởng Nguyệt Chiêu không trả lời.
Cô đang ở trong phòng của mẹ, chuyên tâm vẽ bản thiết kế trước màn hình máy tính.
Trong tai nghe vang lên nhạc nhẹ, ngăn cách mọi tiếng ồn bên ngoài.
Cũng ngăn cách cả thế giới mà cô đã quyết định rời khỏi.
Khi Cao Thiên Vũ họp xong về đến khách sạn, đã là tám giờ tối.
Anh tìm một khách sạn bình dân, đặt hai phòng, một phòng giường lớn cho vợ chồng Cao Thiên Lỗi đưa theo con, một phòng hai giường cho anh và Triệu Quế Phân.
Điều kiện sơ sài, nhưng một đêm cũng hơn bốn trăm tệ.
Cao Thiên Lỗi đứng đợi anh ở sảnh dưới lầu, sắc mặt rất khó coi.
“Anh, sao giờ anh mới về?”
“Mẹ sắp đói c.h.ế.t rồi.”
“Họp lâu quá.”
Cao Thiên Vũ xoa thái dương.
“Mọi người ăn cơm chưa?”
“Ăn rồi, quán mì cạnh khách sạn, năm người ăn một trăm hai.”
Cao Thiên Lỗi nói: “Mẹ chê đắt, lải nhải suốt.”
Cao Thiên Vũ không nói gì, đi theo hắn lên lầu.
Phòng ở tầng bốn, không có thang máy, ánh đèn trong cầu thang lờ mờ, tường bong tróc.
Đẩy cửa phòng tiêu chuẩn ra, Triệu Quế Phân đang ngồi trên giường xem tivi, âm lượng bật rất lớn.
Thấy Cao Thiên Vũ về, bà lập tức tắt tivi, bắt đầu oán trách.
“Đây là chỗ quái gì vậy!”
“Giường cứng như thế, chăn còn có mùi!”
“Nhà vệ sinh còn rò nước!”
“Một đêm hơn hai trăm, cướp tiền à!”
Cao Thiên Vũ ném cặp công văn lên chiếc giường còn lại, nới lỏng cà vạt.
“Mẹ, đây là chỗ rẻ nhất gần đây rồi.”
“Rẻ?”
“Một ngày hơn bốn trăm, bốn tháng hết bao nhiêu tiền?”
“Năm sáu chục nghìn!”
Triệu Quế Phân bấm đốt ngón tay tính.
“Có số tiền đó cũng đủ xây một căn nhà ở quê rồi!”
“Vậy mẹ nói phải làm sao?”
Sự kiên nhẫn của Cao Thiên Vũ sắp cạn sạch.
“Nhà trống rồi, không có giường không có nội thất, không ở được.”
“Không ở khách sạn, mẹ nói ở đâu?”
“Mẹ mặc kệ!”
“Dù sao chỗ này mẹ không ở!”
Triệu Quế Phân bắt đầu ăn vạ.
“Con mau đi tìm Nguyệt Chiêu, bảo nó chuyển đồ về!”
“Đó là nhà của con, dựa vào đâu nó muốn chuyển là chuyển?”
“Đó là đồ của cô ấy, cô ấy muốn chuyển đi, con không quản được.”
“Con không quản được?”
“Con là chồng nó!”
“Con không quản thì ai quản?”
Triệu Quế Phân nhảy xuống giường, chỉ vào mũi Cao Thiên Vũ.
“Mẹ nói cho con biết, Cao Thiên Vũ, hôm nay con bắt buộc phải đi tìm nó, đòi đồ về!”
“Nếu không mẹ sẽ coi như không có đứa con trai này!”
Lại đến nữa.
Lại là câu này.
Cao Thiên Vũ nhìn gương mặt méo mó vì tức giận của mẹ, bỗng cảm thấy rất mệt.
Kiểu mệt mỏi thấm ra từ tận khe xương.
“Mẹ, mẹ có thể đừng làm ầm nữa không?”
Giọng anh rất thấp, mang theo mệt mỏi.
“Con đi làm cả ngày, họp bốn tiếng đồng hồ, rất mệt.”
“Mẹ để con thở một hơi, được không?”
“Con mệt?”
“Mẹ thì không mệt à?”
Triệu Quế Phân không chịu buông tha.
“Mẹ lặn lội từ quê lên, đưa theo cả nhà em trai con, kết quả thì sao?”
“Ngay cả chỗ ở cũng không có!”
“Mẹ còn không bằng c.h.ế.t đi cho rồi!”
Nói rồi, bà ngồi phịch xuống đất, bắt đầu vỗ đùi khóc gào.
“Số tôi sao khổ thế này!”
“Vất vả nuôi con trai lớn lên, cho nó ăn học, kết quả cưới vợ quên mẹ!”
“Bây giờ ngay cả chỗ ở cũng không cho tôi!”
Tiếng khóc thu hút khách ở phòng bên cạnh, có người thò đầu ra nhìn.
Cao Thiên Lỗi vội đóng cửa lại, sắc mặt lúng túng.
“Mẹ, mẹ đừng khóc nữa, để người ta nghe thấy thì khó coi lắm.”
“Mẹ cứ khóc đấy!”
“Số mẹ khổ, chẳng lẽ mẹ còn không được khóc à?”
Triệu Quế Phân khóc càng lớn.
Cao Thiên Vũ đứng giữa phòng, nhìn người mẹ ngồi dưới đất ăn vạ, nhìn em trai với vẻ mặt mất kiên nhẫn, nghe tiếng bàn tán loáng thoáng truyền đến từ phòng bên cạnh.
Bỗng nhiên anh cảm thấy tất cả những điều này rất buồn cười.
Anh rút ví ra, lấy toàn bộ tiền mặt bên trong, đếm một chút, khoảng hơn một nghìn tệ.
Anh đặt tiền lên giường.
“Mẹ, số tiền này mẹ cầm trước, muốn ăn gì thì tự mua.”
“Con mệt rồi, đi tắm trước.”
Nói xong, anh xách túi vào nhà vệ sinh, đóng cửa lại.
Ngoài cửa, tiếng khóc của Triệu Quế Phân nhỏ đi một chút, biến thành những lời oán trách lải nhải.
Cao Thiên Vũ mở vòi nước, nước lạnh dội lên mặt, khiến anh tỉnh táo hơn một chút.
Anh nhìn chính mình trong gương, mắt đỏ ngầu, râu ria lởm chởm, như già đi mười tuổi.
Điện thoại trong túi rung lên.
Anh lấy ra xem, là Tưởng Nguyệt Chiêu gửi tin nhắn.
Chỉ có một câu.
“Mười giờ sáng mai, gặp ở văn phòng quản lý khu chung cư, bàn chuyện căn nhà.”
Cao Thiên Vũ nhìn chằm chằm tin nhắn đó rất lâu.
Sau đó anh trả lời một chữ.
“Được.”
Chín giờ năm mươi phút sáng hôm sau, Cao Thiên Vũ đến văn phòng quản lý khu chung cư trước giờ hẹn.
Tưởng Nguyệt Chiêu đã ở đó, đang nói chuyện với quản lý khu.
Cô mặc áo sơ mi trắng đơn giản và quần jeans, tóc buộc đuôi ngựa, để mặt mộc, nhưng sắc mặt rất tốt.
Thấy Cao Thiên Vũ, cô gật đầu một cái, coi như chào hỏi.
“Anh Cao đến rồi.”
Quản lý khu họ Trần, là một phụ nữ trung niên, nói chuyện rất khách sáo.
“Cô Tưởng đã nói tình hình với tôi rồi, hai vị đến làm thủ tục cho thuê nhà à?”
“Thủ tục cho thuê nhà gì?”
Cao Thiên Vũ sững ra.
Tưởng Nguyệt Chiêu lấy sổ đỏ từ trong túi ra, đặt lên bàn.
“Quản lý Trần, tôi muốn đăng cho thuê căn nhà này, cần làm thủ tục gì?”
“Cho thuê?”
Cao Thiên Vũ cao giọng.
