Chồng Đưa Cả Nhà Sống Trong Biệt Thự Của Tôi, Tôi Dứt Khoát Ly Hôn - Chương 1
Cập nhật lúc: 15/09/2026 17:05
TÔI DẪN NHÀ CHỒNG THAM QUAN BIỆT THỰ MUA TRƯỚC HÔN NHÂN, CHỒNG CÔNG KHAI TUYÊN BỐ: “TẦNG BA CHO BỐ MẸ ANH, TẦNG HAI CHO EM GÁI ANH Ở!” TÔI CƯỜI NÓI MỘT CÂU, CẢ NHÀ LẬP TỨC IM PHĂNG PHẮC
Chiếc cốc trong tay tôi khẽ rung, nước trà tràn qua miệng cốc, nhỏ xuống mặt bàn.
Tôi không lau.
Tôi chỉ nhìn người đàn ông đang đứng ở cầu thang, nói đến mức mặt mày hớn hở.
Chồng tôi, La Hạo Vũ.
Chúng tôi kết hôn được hai năm.
Căn biệt thự này do tôi mua đứt trước khi kết hôn.
Vậy mà lúc này, anh lại đứng trước mặt cả nhà tuyên bố tầng ba cho bố mẹ anh ở, tầng hai cho em gái anh ở.
Tôi đặt cốc xuống, mỉm cười.
“Trên lầu có bao nhiêu phòng, vẫn nên tính cho rõ rồi hãy nói.”
Phòng khách lập tức im bặt.
Tất cả mọi người đều nhìn tôi.
Bọn họ không biết rằng giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà và giấy công chứng tài sản trước hôn nhân đang được khóa ở ngăn dưới cùng của két sắt trên tầng hai.
Lẽ ra tôi nên mở nó ra sớm hơn.
Hôm đó tôi tan làm muộn hơn bình thường.
Cuối tháng, thẩm mỹ viện phải kiểm sổ sách, nhân viên tính sai một khoản doanh thu, tôi ở lại cửa hàng đối chiếu đến hơn tám giờ mới về.
Khi về tới nhà, trời đã tối hẳn.
Đèn ở huyền quan đang sáng, đôi giày da của La Hạo Vũ nằm lệch bên cạnh tủ giày, một chiếc úp xuống, một chiếc để đúng chiều.
Tôi thay giày rồi đi vào trong.
Lúc đi ngang qua ban công, tôi nghe thấy anh đang gọi điện.
“Ừ, con đã nói với cô ấy rồi, mẹ không cần lo.”
Giọng La Hạo Vũ hạ rất thấp, mang theo vẻ lấy lòng mà đã lâu tôi không nghe thấy.
“Đợi cô ấy đồng ý thì con sẽ đón bố mẹ qua.”
Tôi dừng bước.
Anh không nhìn thấy tôi.
Anh quay lưng về phía phòng khách, một tay chống lan can, tay kia cầm điện thoại áp bên tai.
“Con biết rồi, mẹ. Trong lòng con có tính toán.”
Tôi quay người đi vào bếp, mở vòi nước.
Nước ào ào đập xuống bồn rửa inox.
Đến khi La Hạo Vũ gọi điện xong đi vào, tôi đã thái rau xong.
“Hôm nay về sớm thế?”
Anh thuận miệng hỏi.
“Cuối tháng kiểm sổ.”
Tôi nói.
“Hơi mệt.”
Anh đi tới, vòng tay ôm eo tôi từ phía sau, đặt cằm lên vai tôi, giọng dịu dàng mềm mại.
“Vợ anh vất vả rồi.”
Tôi không tránh ra, cũng không đáp lại.
Trong đầu cứ lặp đi lặp lại câu anh vừa nói trong điện thoại.
“Con đã nói với cô ấy rồi.”
“Cô ấy” là ai?
Đã nói chuyện gì?
Đêm đó tôi ngủ không ngon.
Sáng hôm sau, nhân lúc La Hạo Vũ đi làm, tôi mở két sắt trong góc phòng làm việc tầng hai.
Bên trong có vài thứ.
Hợp đồng mua nhà, giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà, một cuốn sổ tiết kiệm, cùng giấy công chứng tài sản trước hôn nhân mà mẹ tôi từng yêu cầu La Hạo Vũ ký.
Ngày kết hôn, tôi khóa toàn bộ những thứ này vào trong, suốt hai năm sau đó chưa từng mở ra.
Tôi đưa tay sờ vị trí của giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà, ngón tay đột nhiên khựng lại.
Không đúng.
Mép giấy không thẳng với đường vân dưới đáy hộp, góc giấy hơi lệch.
Bình thường tôi không động đến nó, nhưng tôi biết thói quen sắp đồ của mình.
Các góc luôn phải thẳng với đường khắc kia.
Có người đã động vào.
Tôi ngồi xổm dưới đất, nhìn cuốn giấy chứng nhận màu đỏ trong két sắt.
Tim như bị ai đó khẽ siết lấy.
Không đau, nhưng nghẹn đến khó chịu.
Tôi nhớ lại trước khi kết hôn, mẹ tôi, Ngụy Xuân Lan, ngồi trên chiếc sofa cũ trong nhà, uống cạn một bát trà rồi ngẩng đầu nhìn tôi.
“Cả nhà người ta nhắm vào căn nhà của con, chứ không phải cô con dâu là con đâu.”
Tôi không tin.
Tôi nói La Hạo Vũ không phải loại người đó.
Anh đối xử với tôi rất tốt, tốt đến mức chuyện gì cũng chiều theo tôi.
Mẹ không nói thêm, chỉ đặt bát xuống rồi bảo:
“Vậy thì con đi ký tờ thỏa thuận đó đi. Phân rõ tài sản trước hôn nhân. Nếu nó thật lòng đối xử tốt với con, ký một chữ thì có gì đâu?”
La Hạo Vũ đã ký.
Nhưng hôm đó sắc mặt anh rất khó coi.
Ký xong, anh đập b.út xuống bàn, nói:
“Cảnh Văn, nhà em đang đề phòng anh đấy.”
Khi ấy tôi dỗ anh suốt cả buổi tối.
Bây giờ nghĩ lại, sự bất mãn trong lòng anh chưa từng thật sự biến mất.
Tôi đặt giấy chứng nhận về chỗ cũ, khóa két lại.
Lúc đứng lên, chân hơi tê.
Trong đầu tôi cứ nghĩ đi nghĩ lại, rốt cuộc ai đã động vào chiếc két này?
La Hạo Vũ.
Rõ ràng La Hạo Vũ không biết mật khẩu.
Két dùng khóa điện t.ử.
Tôi đặt mật khẩu là ngày sinh của anh, nhưng chưa từng nói với anh.
Tôi vịn bàn đứng một lúc, đầu hơi choáng.
Trong đầu đột nhiên nảy ra một suy nghĩ.
Câu “đã nói với cô ấy rồi” tối hôm đó, liệu có liên quan tới chiếc két này không?
Tôi cố nén sự hỗn loạn trong lòng.
Chiều hôm đó, một khách quen lâu năm tới cửa hàng chăm sóc da.
Làm xong, bà ấy kéo tôi nói chuyện gia đình rất lâu.
Bà ấy nói:
“Tiểu Phùng, cô với chồng kết hôn mấy năm rồi, bao giờ sinh con?”
Tôi cười nói:
“Sắp rồi.”
Nhưng trong lòng lại hoàn toàn không chắc chắn.
Trên đường về nhà, điện thoại vang lên.
Là tin nhắn của mẹ.
“Dạo này thế nào?”
Tôi nhìn một lúc lâu nhưng không trả lời.
Tôi không biết phải nói với mẹ rằng trong lòng mình đang có một dự cảm rất xấu.
Nhưng tôi lại không biết nó bắt nguồn từ đâu.
Tối đó La Hạo Vũ về nhà, xách theo một túi trái cây.
Anh vừa vào cửa đã cười vui vẻ, nói hôm nay được thưởng dự án nên cố ý mua loại măng cụt tôi thích.
Tôi nhận lấy.
“Cảm ơn.”
Anh nhìn tôi.
“Sao vậy? Hôm nay em ít nói thế?”
Tôi nói không có gì, chỉ hơi mệt.
Anh ghé tới sờ trán tôi, sau đó dùng mu bàn tay áp lên trán mình, nói không nóng.
Khoảnh khắc đầu ngón tay anh chạm vào da tôi, tôi bỗng rất muốn hỏi một câu:
Anh có động vào két sắt của em không?
Nhưng tôi không hỏi.
