Chồng Đưa Cả Nhà Sống Trong Biệt Thự Của Tôi, Tôi Dứt Khoát Ly Hôn - Chương 8

Cập nhật lúc: 15/09/2026 17:07

Tối đó Từ Ngọc Dung hẹn tôi ăn cơm.

Chúng tôi tới quán lẩu thường ăn.

Cô ấy gọi nồi uyên ương rồi nhúng sách bò cho tôi.

“Mẹ chồng gọi rồi?”

“Gọi rồi.”

Tôi kể lại toàn bộ.

Từ Ngọc Dung nghe xong, đặt đũa xuống.

“Điều kiện của mày, La Hạo Vũ sẽ không đồng ý.”

“Tao biết.”

“Vậy mày định thế nào?”

Tôi gắp một miếng váng đậu, chấm vào sốt mè.

“Ly hôn.”

Từ Ngọc Dung nhìn tôi, không nói gì.

“Tao nghĩ kỹ rồi.”

Tôi nói.

“Hai năm qua hắn đối xử với tao có tốt không?”

“Tốt.”

“Nhưng cái tốt của hắn có điều kiện.”

“Điều kiện là tao phải làm máy rút tiền của nhà họ La.”

“Làm bàn đạp cho cả nhà họ.”

“Tao không muốn.”

Từ Ngọc Dung rót cho tôi một cốc nước mơ chua.

“Mày nghĩ kỹ là được.”

“Về tài sản, mày có giấy công chứng.”

“Tài sản trước hôn nhân không liên quan tới hắn.”

“Hai năm sau cưới, chi phí trong nhà đều do mày trả.”

“Tiền lương hắn chuyển về gia đình, những khoản đó đều có sao kê.”

“Nếu thật sự kiện ra tòa, mày không thiệt.”

Tôi gật đầu.

“Nhưng…”

Từ Ngọc Dung dừng một chút.

“Loại người như La Hạo Vũ chưa chắc chịu ký ngay.”

“Tao biết.”

Tôi nói.

“Cho nên tao sẽ nói chuyện t.ử tế trước, không được thì mới dùng biện pháp mạnh.”

Hôm sau, tôi gửi cho La Hạo Vũ một tin nhắn.

“Khi nào anh rảnh, chúng ta nói chuyện ly hôn.”

Anh trả lời rất nhanh.

“Em nghiêm túc?”

“Nghiêm túc.”

Anh gọi thẳng tới, giọng mang theo tức giận.

“Phùng Cảnh Văn, chỉ vì chút chuyện này mà em muốn ly hôn?”

“La Hạo Vũ.”

Tôi nói.

“Anh động vào két sắt của em.”

“Muốn thêm tên.”

“Lén chuyển tiền về nhà.”

“Còn trước mặt cả gia đình sắp xếp căn nhà của em.”

“Trong những chuyện đó, chuyện nào là ‘chút chuyện’?”

Đầu dây bên kia im lặng.

“Anh suy nghĩ đi.”

Tôi nói.

“Thuận tình ly hôn.”

“Tài sản ai người nấy giữ.”

“Em không truy cứu những khoản tiền anh chuyển đi.”

“Anh cũng đừng nhắm tới căn nhà của em.”

“Nếu anh không đồng ý thì sao?”

Giọng anh thấp xuống.

“Vậy gặp nhau ở tòa.”

Tôi nói.

“Giấy công chứng tài sản trước hôn nhân.”

“Lịch sử chuyển khoản của anh.”

“Chứng cứ anh tìm cách thêm tên.”

“Em đều có.”

Đầu dây bên kia vang lên một hơi thở dài.

Sau đó anh cúp máy.

Tối ngày thứ ba, La Hạo Vũ trở về.

Khi anh vào cửa, tôi đang ngồi bên bàn ăn đồ giao tận nơi.

Một phần miến chua cay.

Một bát băng phấn.

Anh nhìn rồi nói:

“Trước đây em không ăn những thứ này.”

“Trước đây có rất nhiều chuyện em không làm.”

Tôi nói.

“Bây giờ muốn thử.”

Anh ngồi đối diện, im lặng một lúc rồi lấy một túi hồ sơ trong cặp, đẩy tới trước mặt tôi.

“Thỏa thuận ly hôn.”

Anh nói.

“Anh ký rồi.”

Tôi đặt đũa xuống, mở túi hồ sơ, lấy giấy bên trong ra.

Ba trang.

Điều khoản đơn giản.

Tài sản ai người nấy giữ.

Không có nợ chung.

Không có vấn đề quyền nuôi con.

Tôi lật tới trang cuối.

Chữ ký của anh đã ở đó.

Nét chữ nguệch ngoạc nhưng đúng là của anh.

“Anh nghĩ kỹ rồi?”

“Nghĩ kỹ rồi.”

Anh dựa vào lưng ghế, nhìn tôi.

“Văn Văn, hai năm qua anh đối xử tốt với em là thật.”

“Nhưng anh thừa nhận anh cũng có tư tâm.”

“Mẹ anh nói đúng.”

“Từ nhỏ anh đã gánh chuyện trong nhà.”

“Gánh thành quen.”

“Sau khi kết hôn, anh vẫn chưa thay đổi được.”

“Luôn cảm thấy của em là của anh, nhà anh cũng là nhà em.”

Tôi nhìn anh, không nói.

“Hôm đó em nói trước mặt cả nhà rằng căn nhà là của em.”

“Anh mất mặt.”

Anh tiếp tục.

“Sau đó anh nghĩ lại.”

“Em không nói sai.”

“Nhà là em mua.”

“Anh quả thật không có tư cách sắp xếp.”

“Nhưng anh cũng thật sự… không biết phải ăn nói thế nào với mẹ.”

“Cho nên anh chọn hy sinh em.”

Tôi nói.

Anh không phủ nhận.

Tôi đặt thỏa thuận lại vào túi hồ sơ.

“Ngày mai tới Cục Dân chính nộp hồ sơ.”

Anh gật đầu rồi đứng dậy.

Đi tới cửa, anh quay đầu nhìn tôi.

“Văn Văn, sau này em… sống cho tốt.”

“Anh cũng vậy.”

Cửa đóng.

Tôi ngồi bên bàn ăn, nhìn bát miến chua cay đã nở mềm, đột nhiên không còn khẩu vị.

Sáng hôm sau, chúng tôi gặp nhau trước Cục Dân chính.

La Hạo Vũ mặc một chiếc sơ mi sạch sẽ, tóc chải gọn.

Tôi mặc quần áo bình thường, không trang điểm.

Chúng tôi nộp hồ sơ ly hôn thuận tình. Nhân viên kiểm tra giấy tờ, hỏi vài câu rồi xác nhận hồ sơ.

Ba mươi ngày sau, chúng tôi quay lại làm thủ tục lần cuối.

Nhân viên kiểm tra lại giấy tờ, đóng dấu rồi cấp giấy ly hôn.

Bước ra khỏi Cục Dân chính, ánh nắng rất ch.ói.

La Hạo Vũ đứng trên bậc thềm, cầm giấy ly hôn trong tay, nhìn tôi.

“Anh đưa em về?”

“Không cần.”

“Em tự lái xe tới.”

Anh gật đầu, quay người đi.

Đi được vài bước lại dừng, quay đầu.

“Văn Văn.”

“Ừ?”

“Phần tiền anh đã chuyển từ tài khoản chung về nhà thời gian trước, anh sẽ trả lại cho em.”

Tôi nhìn anh.

Một lúc sau mới nói:

“Không cần trả.”

“Coi như học phí hai năm của em.”

Anh sững lại rồi cười khổ, quay người đi.

Tôi đứng trước Cục Dân chính, nhìn bóng lưng anh biến mất ở góc phố.

Một cơn gió thổi tới, mang theo chút lạnh.

Tôi lấy điện thoại gọi cho mẹ.

“Mẹ, làm xong rồi.”

Mẹ im lặng một lát.

“Về nhà ăn cơm.”

“Mẹ hầm sườn cho con rồi.”

“Vâng.”

Cúp máy, tôi đi về phía bãi đỗ xe.

Trong xe bị phơi nắng cả buổi sáng, vừa ngồi vào hơi nóng.

Tôi khởi động, bật điều hòa.

Radio đúng lúc phát một bài hát cũ.

Tôi nghe một lúc rồi đột nhiên cười.

Hai năm.

Từ kết hôn đến ly hôn.

Hai năm.

Tôi cứ tưởng mình sẽ đau khổ rất lâu.

Nhưng lúc này ngồi trong xe, trong lòng chỉ có một cảm giác.

Nhẹ nhõm.

Giống như gánh một hành lý rất lâu cuối cùng cũng được đặt xuống.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chồng Đưa Cả Nhà Sống Trong Biệt Thự Của Tôi, Tôi Dứt Khoát Ly Hôn - Chương 8: Chương 8 | MonkeyD