Chồng Khoe 3 Người Bạn Đều Gọi Gái, Chỉ Có Mình Anh Ngoan - 10
Cập nhật lúc: 12/08/2026 02:03
“Lâm Nguyệt, rồi cô sẽ hối hận.”
“Cô nghĩ với điều kiện của mình, sau này còn gặp được người đàn ông nào tốt hơn tôi?”
Anh ta cười lạnh.
“Ly hôn cũng tốt.”
“Sau này tôi thích tìm ai thì tìm.”
“Chẳng cần ngày nào cũng giấu cô nữa.”
“Cô chẳng biết đâu.”
“Mấy cô giá 3.000 tệ một lần vừa đẹp vừa biết chiều lòng đàn ông.”
“Ở bên họ thú vị hơn ở cạnh cô cả trăm lần.”
“Tôi đã chán cuộc sống với cô từ lâu rồi.”
Ngụy Hàm Uyên dường như vẫn chưa thấy đủ.
“Còn nhớ chiếc nhẫn cầu hôn không?”
“Nó vốn chẳng phải đặt riêng cho cô.”
“Trước cô, tôi đã từng tính chuyện cưới vài người khác.”
“Chỉ là họ thông minh hơn.”
“Không ai dễ bị lừa như cô.”
Anh ta nhìn tôi đầy ý khinh thường.
“Còn cô thì đơn giản.”
“Tôi chẳng cần tặng thứ gì quý giá.”
“Chỉ cần đưa cô ra khỏi căn phòng trọ tồi tàn ấy, cô đã cảm động đến mức tự nguyện đi theo tôi.”
“Lâm Nguyệt.”
“Cô thật sự quá dễ có được.”
Từng câu đều được lựa chọn để chạm đúng những nơi từng khiến tôi tự ti nhất.
Anh ta muốn tôi đau.
Muốn thấy tôi hối hận.
Muốn tôi quay lại cầu xin rằng quyết định ly hôn là sai.
Nhưng kỳ lạ thay, tôi chẳng còn cảm giác ấy nữa.
Tôi chỉ nhìn người đàn ông trước mặt một lúc.
Sau đó khẽ nói.
“Ngụy Hàm Uyên.”
“Cảm ơn anh.”
Anh ta hơi sững lại.
Tôi mỉm cười.
“Cảm ơn vì cuối cùng anh cũng chịu buông tha cho tôi.”
“Sau này…”
“Chúc anh may mắn.”
Nụ cười trên mặt anh ta cứng lại.
Trong đôi mắt còn thoáng qua chút bối rối.
Tôi nhìn người từng là chồng mình suốt năm năm.
Có yêu.
Có biết ơn.
Có đau lòng.
Có cả những ký ức từng rất đẹp.
Nhưng từ giây phút ấy, tất cả nên dừng lại.
“Ngụy Hàm Uyên.”
“Tôi chỉ mong một chuyện.”
“Từ nay về sau, chúng ta đừng gặp lại nữa.”
Tôi quay người bước đi.
Một người tiếp tục sống theo cách như anh ta, sớm muộn cũng sẽ phải đối mặt với hậu quả do chính mình tạo nên.
Còn với tôi, không bao giờ gặp lại có lẽ đã là lời chúc tốt nhất dành cho bản thân.
Sau khi mọi chuyện kết thúc, sức khỏe tôi cũng dần ổn định.
Tôi dành gần như toàn bộ thời gian cho công việc.
Đôi khi tôi nghĩ có lẽ cuộc đời thấy ba mươi năm đầu của mình đã đủ khó khăn nên cuối cùng cũng chịu dành cho tôi một chút dịu dàng.
Chi nhánh mới phát triển nhanh hơn dự kiến.
Những kết quả đạt được vượt xa kế hoạch ban đầu.
Chỉ có những buổi tối là hơi khó chịu.
Thành phố mới chẳng có Tống Kỳ bên cạnh ríu rít.
Có hôm tan làm về căn hộ vắng, tôi vẫn thấy lòng mình trống trải.
Nhưng rồi công việc ngày càng bận.
Thành tích tốt giúp tôi nhanh ch.óng được thăng chức.
Không lâu sau, tôi trở thành người phụ trách toàn bộ chi nhánh.
Ngày nào cũng có hàng chục việc chờ giải quyết.
Nhiều đến mức chẳng còn mấy thời gian để buồn.
Mức thu nhập tăng lên từng năm.
Cuộc sống cũng ngày càng ổn định.
Sau này tôi tự mua một căn hộ cao cấp.
Căn nhà đứng tên tôi.
Chìa khóa nằm trong tay tôi.
Không ai có thể bảo tôi phải cút đi.
Tôi ngồi giữa phòng khách của căn nhà mới rất lâu.
Bất chợt nhớ tới cô gái năm nào chỉ xin bố mẹ một góc để ngủ mà cũng không có.
Nếu cô ấy nhìn thấy tôi hiện tại, chắc sẽ rất vui.
Lần nữa nghe tin Ngụy Hàm Uyên là vào một ngày tôi đang trò chuyện với Tống Kỳ.
Cô ấy lúc ấy đã có bạn trai mới.
Cậu ấy trẻ hơn một chút, vừa tốt nghiệp chưa lâu.
Trùng hợp là công ty cậu ấy vào làm lại chính là nơi Ngụy Hàm Uyên từng làm việc.
Nhờ vậy, Tống Kỳ nghe được rất nhiều câu chuyện phía sau.
Sau khi ly hôn, Ngụy Hàm Uyên không còn ai quản nên càng sống buông thả.
Anh ta vẫn tin rằng chỉ cần có biện pháp phòng tránh thì mọi thứ sẽ ổn.
Nhưng cuộc đời hiển nhiên không vận hành đơn giản như suy nghĩ ấy.
Không lâu sau, anh ta lại mắc bệnh.
Thay vì dừng lại, Ngụy Hàm Uyên càng trở nên bất cần.
Sức khỏe đã có vấn đề mà vẫn không thay đổi lối sống.
Dần dần chuyện của anh ta bị truyền đi khắp nơi.
Danh tiếng hỏng.
Công việc cũng mất.
Bạn bè bắt đầu tránh xa.
Người quen nhìn thấy cũng chẳng muốn tiếp xúc.
Người đàn ông từng tự tin rằng mình chẳng bao giờ thiếu lựa chọn cuối cùng lại trở thành người bị tất cả mọi người né tránh.
Đến khi gần như mất hết, anh ta mới nhớ tới tôi.
Ngụy Hàm Uyên từng tự tìm cách liên lạc.
Sau đó lại nhờ người quen dò hỏi nơi tôi đang sống.
Nhưng tôi lúc ấy đã không còn là cô nhân viên nhỏ từng phải dựa vào các mối quan hệ của anh ta.
Người trong giới biết tôi bây giờ đều không muốn vì một người như Ngụy Hàm Uyên mà đắc tội với tôi.
Chẳng ai tiết lộ thông tin.
Cuối cùng anh ta chỉ còn cách nhờ người chuyển lời.
“Lâm Nguyệt.”
“Em từng là vợ anh.”
“Chúng ta còn từng có một đứa con.”
“Em không thể hoàn toàn mặc kệ anh được.”
“Anh đang bệnh.”
“Anh cần em.”
Sau đó vẫn là những câu nghe vô cùng quen thuộc.
“Vợ à, anh vẫn yêu em.”
“Em quay về được không?”
“Anh hứa lần này sẽ thay đổi.”
“Sau này anh không bao giờ tìm phụ nữ bên ngoài nữa.”
Tôi nghe hết.
Nhưng không trả lời.
Người chuyển lời nhìn sắc mặt tôi rồi hiểu.
Từ đó chẳng còn ai mang những câu ấy đến trước mặt tôi nữa.
Về sau tôi chỉ nghe loáng thoáng rằng tiền tiết kiệm của Ngụy Hàm Uyên gần như đều dùng để chữa bệnh.
Có người bảo đó là quả báo.
Có lẽ đúng.
Có lẽ không.
Nhưng tôi không còn quan tâm.
Bởi câu chuyện của anh ta đã rẽ sang một con đường khác từ rất lâu rồi.
Còn tôi cũng có cuộc đời của riêng mình.
Tôi cứ thế đi về phía trước.
Từng bước một.
Càng ngày càng xa những tháng năm từng khiến mình sợ hãi.
Không còn ai có thể dùng một căn nhà để giữ tôi lại.
Không còn ai có thể dùng vài mối quan hệ để khiến tôi thấy mình không thể rời đi.
Không còn ai chỉ cần nói hai chữ “ly hôn” đã khiến tôi hoảng loạn.
Tôi từng sợ mất tất cả.
Sau cùng mới hiểu, chỉ cần mình vẫn còn chính mình thì cuộc đời chưa bao giờ thật sự mất hết.
Thứ cần xây lại có thể xây.
Tiền có thể kiếm lại.
Công việc có thể bắt đầu lại.
Một thành phố xa lạ rồi cũng sẽ trở nên quen thuộc.
Ngay cả một trái tim từng tan vỡ, nếu cho nó đủ thời gian, cũng sẽ có ngày lành lại.
Tôi vẫn là Lâm Nguyệt.
Không còn là người phụ nữ phải sống nhờ ánh mắt của chồng.
Cũng chẳng còn là cô con gái cứ mãi đứng ngoài cửa mong bố mẹ quay đầu nhìn mình.
Tôi chỉ là tôi.
Một người đã học được cách tự nắm lấy cuộc đời mình.
Và nếu phải ví mình với một thứ gì đó…
Có lẽ tôi vẫn muốn là một màn pháo hoa.
Không cần giống bất kỳ ai.
Chỉ cần được rực rỡ bằng màu sắc của chính mình.
HẾT.
