Chồng Lớn Tuổi Đừng Tự Ti - Chương 3
Cập nhật lúc: 18/09/2026 04:06
“Ừ.”
Anh khẽ đáp, làm như vô tình giúp tôi lật cổ áo xuống.
Những dấu vết chi chít đan xen trên chiếc cổ trắng nõn, trông như từng sợi xích quấn lấy nhau.
Tôi than thở với anh:
“Nóng.”
Tôi còn chưa nói hết, anh đã hiểu ý tôi muốn nói.
Chủ động nhận lỗi:
“Là anh không tốt.”
Anh ngậm một ngụm canh giải rượu mang theo.
Đôi môi ánh lên vẻ ướt át chỉ khẽ chạm vào môi tôi.
Tôi đã chủ động áp tới.
Không tìm được thứ mình muốn, tôi còn trút giận c.ắ.n nhẹ lên môi anh.
Tần Vực cũng chẳng giận, tiếp tục từng ngụm nhỏ đút cho tôi.
Cơn khát được xoa dịu.
Ý thức của tôi dần trở nên mơ màng.
Tôi nhầm tưởng đây là một lần nghỉ giữa chừng nào đó.
Bèn làm nũng cầu xin, dùng đỉnh đầu cọ cọ vào cằm anh:
“Không muốn nữa, buồn ngủ lắm.”
Một nụ hôn rơi xuống trán tôi:
“Ngủ đi, anh ở đây.”
8
Bên ngoài xe, Tần Vực né cú đ.ấ.m Lục Tố vung tới.
Chỉ tùy tiện vài đòn, anh đã đá Lục Tố ngã lăn xuống đất, nằm sấp như một con ch.ó rơi xuống nước.
Anh ra tay rất hiểm.
Rõ ràng đến hít thở Lục Tố cũng đau, vậy mà trên mặt lại chẳng có lấy một vết thương.
Người đàn ông lớn tuổi này thậm chí còn không cho cậu ấy cơ hội giả đáng thương để lấy lòng thương hại.
Lục Tố đột nhiên bật cười:
“Thật muốn chụp lại bộ dạng này của anh cho cô ấy xem.”
“Một tên quái vật gắn thiết bị định vị lên người cô ấy mà còn giả vờ làm người chồng t.ử tế cái gì?”
Tần Vực lạnh lùng nhìn cậu ấy, dưới chân càng dùng sức:
“Cậu có thể thử.”
Lục Tố ho dữ dội, nhưng vẫn cố gắng khiêu khích:
“Cũng phải, đối với một kẻ ép anh trai ruột của mình đến ch//ết, làm ra loại chuyện này cũng chẳng có gì lạ.”
“Tần Vực, loại người như anh đáng lẽ phải mục nát dưới bùn, anh có tư cách gì yêu cô ấy?”
“Nếu không phải anh cướp mất hôn ước của tôi, người kết hôn với Niệm Niệm đáng lẽ phải là tôi.”
Lời vừa dứt, cơn đau dữ dội như xương cốt gãy vụn đã lập tức lan khắp toàn thân cậu ấy.
“Sai rồi.”
“Người có hôn ước với cậu là tiểu thư nhà họ Tống, không phải Tống Niệm. Nếu cậu muốn, người cậu út này có thể giúp cậu sang hỏi cưới.”
“Còn nữa, cậu nên gọi cô ấy là mợ út.”
Lục Tố còn muốn tiếp tục sủa thêm gì đó, nhưng Tần Vực đã không còn kiên nhẫn nghe nữa.
Vệ sĩ ẩn trong bóng tối bước lên, chặn lại tiếng ồn ào.
“An phận một chút, đừng để mẹ cậu lại có cơ hội quỳ xuống cầu xin tôi.”
9
Trên xe, tôi ngồi đối diện trong lòng Tần Vực.
Cảm thấy hơi khó chịu, tôi giãy giụa một chút.
Người anh rất nóng.
Lại còn ôm tôi rất c.h.ặ.t.
Không thoát ra được.
Tôi mơ màng mở mắt, ai oán nhìn anh.
Tần Vực có chút bất lực:
“Đồ xấu xa, dùng xong là vứt.”
Điều hòa được chỉnh thấp thêm vài độ.
Kết quả lại thành ra chỉ cần rời khỏi vòng tay anh là tôi thấy lạnh.
Tôi không tình nguyện lắm, nhưng vẫn chủ động rúc vào vòng tay anh.
Sau khi uống say, cảm xúc của tôi trở nên thẳng thắn và táo bạo hơn hẳn.
Tôi ngẩng đầu, trút giận c.ắ.n nhẹ lên yết hầu anh:
“Không được động đậy.”
Trong lúc nói, đầu lưỡi vô tình lướt qua.
Tần Vực không kìm được, khẽ thở gấp một tiếng.
Chẳng biết từ lúc nào, bàn tay anh đã đặt lên eo tôi.
Nóng bỏng.
“Về nhà rồi chơi tiếp.”
Trong giọng điệu dịu dàng dỗ dành, bao dung như mọi khi, lúc này lại xen thêm vài phần nhẫn nhịn và gấp gáp.
Đáng tiếc đầu óc tôi đã say đến mức đặc quánh như hồ, chỉ biết cố chấp theo suy nghĩ của mình.
Bất mãn tiếp tục c.ắ.n nhẹ yết hầu anh như trừng phạt.
Trong xe bỗng im lặng trong chốc lát.
Tôi còn chưa kịp đắc ý đã cảm nhận được một luồng nóng kỳ lạ.
Nóng quá.
Tôi hoảng hốt cong người, muốn tránh ra.
Nhưng đúng lúc này, bàn tay lớn đang vòng quanh eo tôi lại bất ngờ siết c.h.ặ.t.
Khiến hai người càng áp sát vào nhau.
“Cấn à?”
Tôi vội vàng gật đầu lia lịa.
Còn chưa kịp lên tiếng trách móc đã nghe Tần Vực bật cười khẽ:
“Không cấn mới đáng bị em chê.”
10
Xe đã dừng trước cửa, nhưng chỉ có tài xế xuống xe.
Tôi chậm chạp nhận ra nguy hiểm.
Cả người lập tức cứng đờ, không dám cựa quậy lung tung nữa.
Lại giở chiêu cũ.
Vùi mặt vào vai anh giả vờ buồn ngủ.
Nhưng má lại bị bóp lấy.
Đầu ngón tay Tần Vực lướt qua chiếc răng nanh nhỏ của tôi, không chịu bỏ qua:
“Còn c.ắ.n nữa không?”
Tôi đáng thương nhìn anh, lắc đầu.
Nhưng lần này anh không chiều chuộng mà tha cho tôi.
Tần Vực áp người tới:
“Vậy đến lượt anh.”
Gọng kính lạnh lẽo ngăn giữa hai chúng tôi.
Tần Vực dường như chẳng hề cảm thấy.
Nụ hôn rất nhẹ.
Khiến tôi bị trêu đến lưng chừng, chẳng lên chẳng xuống.
Anh dẫn tay tôi đặt lên gọng kính của mình.
“Ngoan, tháo giúp anh.”
Rõ ràng động tác vẫn không ngừng, vậy mà anh lại mâu thuẫn hỏi ý kiến của tôi.
Chút lý trí ít ỏi còn sót lại nhắc nhở tôi rằng không nên ngầm đồng ý.
Một tuần bốn lần.
Trước đó đã thống nhất rồi.
Nhưng bầu không khí mờ ám trong xe lại khiến tôi bất chấp tất cả, chỉ muốn được thoải mái.
Dù sao trong xe cũng không có thứ đó.
Không thể làm đến bước cuối cùng.
Khi lớp ngăn cách cuối cùng được gỡ bỏ.
Tần Vực giống như con thú hoang vừa được tháo xiềng, nụ hôn lập tức trở nên sâu hơn hẳn.
Mấy lần tôi còn có cảm giác anh muốn nuốt chửng mình vào bụng.
Tên đã lên dây, không thể không b.ắ.n.
Tôi thở hổn hển, cố dội cho anh một gáo nước lạnh:
“Không có, không được.”
Đúng lúc ấy, cửa kính xe đột nhiên bị gõ mấy tiếng.
Tần Vực nhận lấy chiếc hộp nhỏ được nhét qua khe cửa.
Anh nhướng mày, nở nụ cười có phần xấu xa:
“Bây giờ có rồi.”
11
Mãi đến khi mắt tôi khóc đến sưng lên, Tần Vực mới chưa thỏa mãn lắm mà chịu dừng lại:
“Đến anh còn không thỏa mãn nổi em, thế mà em còn dám thích trai trẻ à, bà xã?”
