Chồng Muốn Thu Tiền Thuê Nhà Cưới, Nhưng Cả Tòa Nhà Đều Đứng Tên Tôi - 2
Cập nhật lúc: 21/07/2026 17:01
Cô cảm thấy hỏi quá nhiều sẽ khiến mình có vẻ tính toán.
Mùa xuân 2 năm sau, Trần Hạo cầu hôn.
Buổi cầu hôn không quá hoành tráng, diễn ra trong công viên nơi họ hẹn hò lần đầu.
Anh quỳ một gối, lấy nhẫn ra và nói một câu rất giản dị: “Thành Vãn, anh muốn sống với em cả đời.”
Thành Vãn nhìn chiếc nhẫn.
Viên kim cương không lớn nhưng đường cắt rất đẹp, dưới ánh mặt trời lóe lên những tia sáng vụn.
Cô đưa tay ra để anh đeo nhẫn vào.
Cô không hề do dự.
Bởi vì cô cảm thấy mình đã 34 tuổi, cũng đến lúc kết hôn.
Người đàn ông này đối xử tốt với cô, điều kiện cũng khá, hai người có cùng nền tảng ngành nghề, nói chuyện hợp nhau, chung sống cũng thoải mái.
Còn có gì để không hài lòng?
Ngày đăng ký kết hôn được ấn định vào ngày 20 tháng 5.
Tối hôm trước, Thành Vãn gọi điện cho mẹ.
“Mẹ, ngày mai con đi đăng ký kết hôn.”
Đầu bên kia im lặng 3 giây, sau đó giọng mẹ đột nhiên cao lên.
“Thật sao?”
“Người đó là ai?”
“Làm nghề gì?”
“Gia đình thế nào?”
Thành Vãn bật cười.
“Mẹ quên rồi sao?”
“Con từng kể với mẹ rồi, Trần Hạo, làm thiết kế nội thất.”
“À, à, đúng rồi, mẹ nhớ ra rồi.”
Giọng mẹ không giấu được niềm vui.
“Con người thế nào?”
“Có đối xử tốt với con không?”
“Khá tốt.”
“Vậy là được.”
Mẹ cô dừng một chút.
“Còn nhà thì sao?”
“Cậu ấy mua hay con mua?”
Thành Vãn do dự một chút.
“Anh ấy chỉ nói căn nhà cưới đã được gia đình chuẩn bị sẵn, sau khi kết hôn chúng con sẽ ở đó.”
Đầu bên kia lại im lặng.
Lần này sự im lặng kéo dài hơn.
“Vậy giấy tờ căn nhà đứng tên ai?”
Giọng mẹ thay đổi, trở thành kiểu giọng cảnh giác mà Thành Vãn rất quen thuộc.
“Con chưa hỏi rõ.”
“Bố mẹ cậu ấy có ở cùng hai đứa không?”
“Không.”
“Họ sống ở quê.”
“Con phải hỏi cho rõ quyền sở hữu căn nhà.”
“Mẹ, anh ấy nói đó sẽ là nhà của chúng con, con nghĩ không cần tính toán kỹ đến vậy.”
“Con sống trong một căn nhà không biết rõ thuộc về ai, sau này xảy ra chuyện thì phải làm sao?”
Thành Vãn bật cười vì cho rằng mẹ nghĩ quá nhiều.
“Mẹ, không đâu.”
“Bố mẹ anh ấy là người rất tốt.”
Mẹ cô không nói thêm, nhưng Thành Vãn nghe thấy tiếng thở dài ấy.
Sau khi cúp máy, Thành Vãn nằm trên giường trằn trọc không ngủ được.
Lời của mẹ giống như một chiếc gai đ.â.m vào đầu cô, không thể nhổ ra.
Không phải cô chưa từng nghĩ đến vấn đề căn nhà, chỉ là cô cảm thấy bây giờ nghĩ những chuyện này còn quá sớm.
Tình cảm tốt thì chuyện gì cũng không thành vấn đề.
Tình cảm không tốt thì có nhà cũng vô dụng.
Cô tự an ủi mình như vậy.
Ngày hôm sau, họ đến Cục Dân chính đăng ký kết hôn.
Quá trình rất nhanh.
Điền đơn, chụp ảnh, đóng dấu, chưa đến 1 giờ đã kết thúc.
Khi nhận được cuốn sổ nhỏ màu đỏ, trái tim Thành Vãn khẽ rung lên.
Cô nghĩ từ hôm nay mình đã là phụ nữ có chồng.
Trần Hạo ôm vai cô, cười giống như một đứa trẻ.
“Bà xã, tối nay anh nấu cơm chúc mừng em.”
Thành Vãn tựa vào vai anh, mỉm cười.
Khoảnh khắc ấy, cô thật sự cảm thấy hạnh phúc.
Buổi tối, Trần Hạo làm cả một bàn thức ăn.
Sườn xào chua ngọt, cá vược hấp, súp lơ xanh xào tỏi, canh cà chua trứng.
Món nào cũng là món Thành Vãn thích.
Anh còn mở một chai rượu vang, rót vào 2 chiếc ly chân cao.
“Nào, bà xã, cạn ly.”
“Cạn ly.”
Họ cụng ly, uống rượu, ăn cơm và trò chuyện.
Thành Vãn cảm thấy đây là buổi tối tuyệt vời nhất trong đời mình.
Sau đó Trần Hạo đặt đũa xuống.
Biểu cảm của anh thay đổi.
Không phải kiểu đột nhiên lật mặt, mà là sự thay đổi chậm rãi, giống như mặt nước từ từ đóng băng.
Anh nâng ly uống thêm một ngụm, đặt xuống, hít sâu rồi lên tiếng.
“Thành Vãn, có một chuyện anh vẫn chưa nói với em.”
Thành Vãn gắp một miếng sườn, c.ắ.n một miếng rồi chờ anh nói tiếp.
“Căn nhà này thuộc về bố mẹ anh.”
Động tác nhai của Thành Vãn chậm lại một nhịp.
“Trước đây anh luôn gọi đây là nhà của chúng ta, chưa từng nói nó thuộc về bố mẹ anh.”
Cô đặt đũa xuống.
Trần Hạo tránh ánh mắt cô.
“Anh không nói là anh mua.”
“Anh nói đây là nơi chúng ta sẽ ở.”
Thành Vãn nhớ lại.
Anh từng nói “nhà của chúng ta”, “nơi chúng ta sẽ sống”, quả thật chưa từng nói rõ “đây là căn nhà anh mua”.
Nhưng cô vẫn luôn mặc định căn nhà thuộc về anh.
Bởi vì cô từng hỏi chuyện trả góp, anh nói cô không cần bận tâm.
Cô từng hỏi chuyện sửa sang, anh nói bố mẹ đã sửa xong.
“Vậy thì sao?”
Giọng Thành Vãn bắt đầu lạnh xuống.
“Cho nên…”
Trần Hạo cúi đầu, giống như đang làm một việc rất khó khăn.
“Chúng ta có thể ở, nhưng mỗi tháng phải trả 12.000 tệ tiền thuê cho bố mẹ anh.”
Thành Vãn sững sờ.
12.000 tệ.
Tiền thuê nhà.
Trả cho bố mẹ anh.
“Ý anh là chúng ta sống ở đây, mỗi tháng phải trả cho bố mẹ anh 12.000 tệ tiền thuê nhà sao?”
Giọng Thành Vãn rất bình thản, bình thản đến mức chính cô cũng cảm thấy xa lạ.
“Ừ.”
Trần Hạo gật đầu.
“Bố mẹ anh nói căn nhà là của họ, chúng ta không thể ở miễn phí.”
“Hơn nữa họ đã lớn tuổi, không có nguồn thu nhập, khoản tiền này cũng coi như tiền dưỡng già.”
Thành Vãn nhìn khuôn mặt Trần Hạo.
Khuôn mặt ấy cô đã nhìn suốt 2 năm, từng cho rằng mình rất quen thuộc.
Nhưng giờ cô lại cảm thấy xa lạ.
Không phải diện mạo thay đổi, mà là biểu cảm đã thay đổi.
Trong biểu cảm ấy có áy náy, bất an, còn có một thứ cô chưa từng chú ý trước đây.
Tính toán.
“Trần Hạo, chúng ta đã kết hôn.”
Thành Vãn nói.
“Về mặt pháp luật, chúng ta là vợ chồng.”
