Chồng Muốn Thu Tiền Thuê Nhà Cưới, Nhưng Cả Tòa Nhà Đều Đứng Tên Tôi - 4
Cập nhật lúc: 21/07/2026 17:02
Hay tất cả chỉ là để cô mất cảnh giác, chờ đến sau khi đăng ký kết hôn mới lộ bộ mặt thật?
Cô suy nghĩ cả ngày vẫn không tìm được câu trả lời.
Buổi tối, cô trở về nhà.
Trần Hạo đã về, làm 3 món mặn và 1 món canh.
Anh ngồi trước bàn ăn, giống như một học sinh tiểu học phạm lỗi, cúi đầu, 2 tay đặt trên đầu gối.
“Thành Vãn, anh muốn nói chuyện với em.”
Thành Vãn ngồi xuống nhìn anh.
“Anh nói đi.”
“Chuyện hôm qua là anh không đúng.”
Giọng Trần Hạo rất nhỏ, nhỏ đến mức giống như sợ làm kinh động điều gì đó.
“Anh biết căn hộ này không thuộc về bố mẹ anh.”
“Tiền thuê thật là 8.000 tệ, nhưng anh đã nâng lên thành 12.000 tệ vì muốn dùng phần chênh lệch để phụng dưỡng bố mẹ.”
“Anh nghĩ sau khi kết hôn, hai chúng ta có thể cùng gánh khoản tiền ấy.”
“Cùng gánh sao?”
Thành Vãn lặp lại hai chữ ấy.
“Trần Hạo, tại sao trước khi đăng ký kết hôn anh không nói?”
“Anh có hơn 1 năm để nói, tại sao không nhắc đến?”
Môi Trần Hạo động đậy.
“Anh sợ em nghe xong sẽ…”
“Sẽ không kết hôn sao?”
Thành Vãn nói thay anh.
Trần Hạo im lặng.
“Cho nên anh đã lừa em hơn 1 năm.”
“Anh khiến em tưởng rằng căn nhà đó thuộc về anh, khiến em tưởng sau khi kết hôn chúng ta không cần lo chuyện nhà ở.”
“Đợi đăng ký xong, chuyện đã rồi, anh mới nói với em rằng căn nhà cưới thuộc về bố mẹ anh, mỗi tháng phải trả 12.000 tệ tiền thuê.”
Đầu Trần Hạo càng cúi thấp.
“Trần Hạo, anh có biết đây là lừa dối để đạt được cuộc hôn nhân không?”
Trần Hạo đột nhiên ngẩng đầu.
Trong mắt anh xuất hiện sự hoảng loạn mà Thành Vãn chưa từng thấy.
“Thành Vãn, không phải lừa kết hôn.”
“Anh chưa từng nói căn nhà là của anh.”
“Anh cũng chưa từng nói nó không phải của anh.”
Giọng Thành Vãn lạnh như băng.
“Anh cố ý nói mập mờ để em mặc định.”
“Đó chính là lừa dối.”
Trần Hạo há miệng muốn nói gì đó rồi lại khép lại.
Thành Vãn nhìn anh, đột nhiên cảm thấy rất mệt.
Không phải cơ thể mệt mỏi mà là trái tim mệt mỏi.
Cô không muốn cãi nhau, không muốn chất vấn, cũng không muốn tính rõ từng món nợ trong 2 năm.
Bởi vì tính rõ rồi thì sao?
Thời gian không thể quay lại.
Giấy đăng ký kết hôn cũng không thể trả về.
“Trần Hạo, em không cãi nhau với anh.”
Thành Vãn đứng lên.
“Nhưng em có một điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
“Nếu anh còn muốn nói đến chuyện bắt đầu lại, trước tiên anh phải chấm dứt mọi lời nói dối.”
“Trong thời gian hợp đồng thuê vẫn đứng tên anh, 8.000 tệ tiền thuê thực tế do anh tự thanh toán.”
“Khoản 4.000 tệ anh muốn đưa cho bố mẹ cũng là trách nhiệm của anh, không liên quan đến em.”
Trần Hạo sững sờ.
“Nhưng căn hộ này là của em, tại sao anh vẫn phải trả tiền thuê?”
Thành Vãn nhìn anh rồi đột nhiên mỉm cười.
Nụ cười ấy rất lạnh, lạnh đến mức Trần Hạo bất giác lùi lại.
“Trần Hạo, cuối cùng anh cũng hỏi ra rồi.”
Thành Vãn nói.
“Lúc tưởng căn hộ thuộc về bố mẹ anh, anh cho rằng em nên cùng trả tiền.”
“Đến khi biết chủ nhà là em, anh lại lập tức cảm thấy mình không nên trả nữa.”
“Trong mắt anh, mọi quy tắc đều chỉ có lợi khi người chịu thiệt là em.”
Trần Hạo nhận ra mình đã nói sai nhưng đã quá muộn.
“Em chuyển vào đây vì từng nghĩ đây sẽ là mái ấm của hai chúng ta.”
Giọng Thành Vãn run lên.
“Bây giờ em biết căn hộ này chỉ là đạo cụ anh dùng để dựng nên một lời nói dối.”
“Em không có nghĩa vụ tiếp tục sống trong cái bẫy ấy.”
“Ý em là gì?”
“Ý em là em sẽ trở về căn hộ của chính mình.”
Thành Vãn xoay người đi vào phòng ngủ, bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Trần Hạo đi theo, đứng ở cửa phòng nhìn cô lấy từng bộ quần áo trong tủ ra, gấp lại rồi cho vào vali.
“Thành Vãn, đừng như vậy.”
“Em làm sao?”
“Em… em muốn chuyển đi sao?”
“Đúng.”
“Chúng ta mới kết hôn được 1 ngày.”
“Thì sao?”
Thành Vãn dừng động tác, nhìn anh.
“Kết hôn 1 ngày thì không thể ở riêng sao?”
“Trần Hạo, anh cảm thấy em nên ở lại trong căn hộ anh dùng để giăng bẫy, rồi giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra sao?”
Trần Hạo không nói được lời nào.
Thành Vãn tiếp tục thu dọn.
20 phút sau, cô thu xong 2 chiếc vali.
Không nhiều, chỉ có một số quần áo, mỹ phẩm chăm sóc da, máy tính xách tay và bìa hồ sơ đựng giấy tờ nhà.
Cô kéo vali ra cửa, thay giày.
“Thành Vãn.”
Trần Hạo đứng trong phòng khách, giọng rất nhỏ.
Thành Vãn không quay đầu.
“Em còn quay lại không?”
Tay Thành Vãn dừng trên tay nắm cửa.
“Trần Hạo, khi hỏi em câu này, anh có từng nghĩ anh còn nợ em một lời xin lỗi không?”
Trần Hạo im lặng.
“Không phải nợ em một lời giải thích, mà là một lời xin lỗi.”
“Anh đã lừa em hơn 1 năm.”
“Anh nên nói ‘xin lỗi’, chứ không phải ‘chúng ta nói chuyện cho rõ’.”
Cô mở cửa bước ra ngoài.
Phía sau không có tiếng động.
Không níu kéo, không đuổi theo, không có gì cả.
Thành Vãn kéo vali vào thang máy, nhấn tầng 1.
Khoảnh khắc cửa thang máy đóng lại, cô nhìn qua khe cửa về phía cánh cửa ở cuối hành lang.
Cánh cửa mà cô từng nghĩ sẽ là điểm khởi đầu cho cuộc hôn nhân.
Cửa đóng.
Đèn vẫn sáng.
Người không bước ra.
Thành Vãn trở về căn hộ của mình.
Căn nhà cô mua 5 năm trước, 2 phòng ngủ và 1 phòng khách, không lớn nhưng rất ấm cúng.
Khi trang trí, cô đã bỏ rất nhiều tâm huyết.
Mỗi góc đều do chính cô thiết kế.
Trên tường phòng khách treo một bức tranh cô mua ở triển lãm nhỏ, vẽ cảnh bình minh bên bờ biển, ánh sáng màu cam đỏ phủ kín cả khung tranh.
Cô đặt vali xuống, thay giày rồi đi ra ban công.
Gió đêm rất mát, thổi lên mặt rất dễ chịu.
Đường phố bên dưới rất yên tĩnh, chỉ có vài ngọn đèn đường tỏa ánh sáng vàng mờ.
Thỉnh thoảng có xe chạy qua, ánh đèn xe vẽ thành một đường cong rồi nhanh ch.óng biến mất trong đêm tối.
Cô lấy điện thoại mở WeChat.
Trần Hạo không gửi tin nhắn.
Cô suy nghĩ rồi gửi một đoạn ghi âm cho Triệu Tiểu Hòa.
“Tiểu Hòa, tớ chuyển ra rồi.”
Triệu Tiểu Hòa gần như trả lời ngay lập tức.
“Chuyển ra rồi là sao?”
“Chẳng phải hôm qua cậu mới đăng ký kết hôn sao?”
“Một hai câu không nói rõ được.”
“Ngày mai gặp rồi nói.”
“Được.”
