Chồng Quỳ Xin Tôi Nhường Căn Nhà Cho Anh, Tôi Lập Tức Đòi Lại Tiền Trả Trước - 6

Cập nhật lúc: 05/08/2026 15:05

Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy sắc mặt bà tái nhợt, cơ thể loạng choạng dựa vào ghế.

“Mẹ, mẹ làm sao vậy?”

Lâm Hạo Vũ vội đỡ lấy bà.

“Mẹ… mẹ không khỏe.”

Trương Mỹ Cầm ôm n.g.ự.c.

“Hạo Vũ, tim mẹ đau.”

Lâm Kiến Thiết cũng trở nên căng thẳng.

“Có phải lại phát bệnh không?”

“Mau lấy t.h.u.ố.c ra.”

Trương Mỹ Cầm uống t.h.u.ố.c rồi dựa vào ghế, sắc mặt vẫn rất kém.

Bà nhìn Lâm Hạo Vũ, nước mắt chảy xuống.

“Hạo Vũ, cả đời mẹ chỉ có một đứa con trai là con.”

Bà nghẹn ngào nói.

“Mẹ không cố ý làm khó Vũ Huyên, mẹ chỉ muốn để lại cho con một đường lui.”

“Tại sao con không hiểu nỗi khổ tâm của mẹ?”

Lâm Hạo Vũ nhìn mẹ khóc, vành mắt cũng đỏ lên.

“Mẹ…”

“Hạo Vũ, nếu con nhất định phải thêm tên Vũ Huyên trên giấy chứng nhận quyền sở hữu căn hộ, mẹ cũng không ngăn cản.”

Trương Mỹ Cầm lau nước mắt.

“Nhưng mẹ có một điều kiện.”

“Điều kiện gì?”

Lâm Hạo Vũ hỏi.

“Hai đứa phải ký một bản thỏa thuận phân định tài sản trong thời kỳ hôn nhân, ghi rõ rằng tuy căn nhà có tên hai người nhưng tiền trả trước là do nhà họ Lâm bỏ ra.”

“Sau này nếu ly hôn, Vũ Huyên chỉ được chia phần tương ứng với khoản vay hằng tháng mà nó đã trả.”

Nghe đến đây, tôi gần như không dám tin vào tai mình.

“Dì Trương, tiền trả trước rõ ràng là chín trăm nghìn tệ do bố mẹ cháu bỏ ra!”

Tôi đứng dậy.

“Sao dì có thể mở mắt nói dối?”

“Ai nói dối?”

Trương Mỹ Cầm cũng đứng lên.

Mặc dù sắc mặt bà vẫn rất kém nhưng khí thế không hề suy giảm.

“Nhà họ Lâm chúng tôi cũng bỏ tiền.”

“Quỹ tích lũy nhà ở và tiền tiết kiệm của Hạo Vũ cộng lại cũng hơn ba trăm nghìn tệ.”

“Tại sao tôi không thể nói đó là tiền nhà họ Lâm bỏ ra?”

“Đó là tiền Lâm Hạo Vũ đi làm kiếm được, là tài sản cá nhân của anh ấy!”

Giọng tôi cao lên.

“Sao có thể tính là tiền nhà họ Lâm?”

“Nó là con trai tôi, tiền của nó chẳng phải là tiền của nhà họ Lâm sao?”

Trương Mỹ Cầm nói như thể đó là điều hiển nhiên.

Tôi tức đến không nói được lời nào.

16

“Vũ Huyên, hay là… hay là chúng ta ký thỏa thuận này đi.”

Lâm Hạo Vũ nhỏ giọng nói.

“Dù sao chúng ta cũng sẽ không ly hôn, ký hay không đều giống nhau.”

Tôi quay đầu nhìn Lâm Hạo Vũ, không dám tin lời này lại phát ra từ miệng anh.

“Lâm Hạo Vũ, anh vừa nói gì?”

“Vũ Huyên, em xem sức khỏe mẹ anh kém như vậy, lỡ bà ấy thật sự xảy ra chuyện thì phải làm sao?”

Lâm Hạo Vũ kéo tay tôi.

“Em coi như vì anh, đồng ý đi.”

Tôi hất tay anh ra, lùi về sau vài bước.

Khoảnh khắc này, tôi đột nhiên nhìn rõ tất cả.

Lâm Hạo Vũ sẽ không bao giờ thật sự đứng về phía tôi.

Trong lòng anh, mẹ anh luôn đứng ở vị trí đầu tiên.

Còn tôi chỉ là một quân cờ có thể hy sinh bất cứ lúc nào.

“Lâm Hạo Vũ, em hỏi anh lần cuối.”

Tôi hít sâu một hơi.

“Anh xác định muốn em ký bản thỏa thuận này sao?”

“Vũ Huyên…”

Lâm Hạo Vũ nhìn tôi, ánh mắt né tránh.

“Anh cũng không còn cách nào khác, em thông cảm một chút.”

Tôi cười, cười đến nước mắt cũng trào ra.

“Được, em thông cảm.”

Tôi lau nước mắt, quay sang nhìn Trương Mỹ Cầm.

“Dì Trương, nếu dì đã nói như vậy thì cháu cũng có điều kiện.”

“Điều kiện gì?”

Trương Mỹ Cầm cảnh giác nhìn tôi.

“Thứ nhất, chín trăm nghìn tệ của bố mẹ cháu phải được hoàn trả ngay hôm nay.”

Tôi bình tĩnh nói.

“Thứ hai, cháu và Lâm Hạo Vũ ly hôn.”

Trong văn phòng bán hàng rơi vào im lặng.

“Em nói gì?”

Lâm Hạo Vũ sững người.

“Em nói em muốn ly hôn.”

Tôi nhìn anh, nói rõ từng chữ.

“Lâm Hạo Vũ, chúng ta không hợp nhau, sớm kết thúc sẽ tốt cho tất cả mọi người.”

“Vũ Huyên, em đừng kích động!”

Lâm Hạo Vũ muốn kéo tôi lại.

Tôi lùi một bước, tránh bàn tay anh.

“Em rất tỉnh táo, chưa bao giờ tỉnh táo như lúc này.”

Tôi nói.

“Lâm Hạo Vũ, cảm ơn anh đã khiến em nhìn rõ một số chuyện.”

“Cuộc hôn nhân này, em nhất định sẽ chấm dứt.”

Nói xong, tôi cầm túi quay người rời đi.

“Hứa Vũ Huyên, cô đứng lại cho tôi!”

Trương Mỹ Cầm hét phía sau.

“Cô dám ly hôn, tôi sẽ khiến cô không thể sống nổi ở Hải Thành!”

Tôi không quay đầu, nhanh ch.óng bước ra khỏi văn phòng bán hàng.

17

Bên ngoài văn phòng bán hàng đang có một cơn mưa phùn.

Tôi đứng trong mưa, mặc cho nước mưa rơi xuống mặt, không phân biệt được đâu là mưa, đâu là nước mắt.

Điện thoại reo lên, là Lâm Hạo Vũ gọi.

Tôi cúp máy rồi tắt điện thoại.

Tôi gọi một chiếc taxi, đi thẳng đến nhà bố mẹ.

Nhìn thấy tôi ướt sũng xuất hiện trước cửa, mẹ giật mình.

“Vũ Huyên, con làm sao vậy?”

Tôi lao vào lòng mẹ, cuối cùng cũng bật khóc thành tiếng.

“Mẹ, con muốn ly hôn.”

Mẹ vỗ lưng tôi, không nói gì, chỉ để tôi khóc cho thỏa.

Đợi tôi khóc xong, bố đưa cho tôi một cốc nước nóng.

“Vũ Huyên, nói cho bố mẹ biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Tôi kể lại đầu đuôi chuyện xảy ra tại văn phòng bán hàng hôm nay.

Kể xong, bố im lặng rất lâu, châm một điếu t.h.u.ố.c rồi hút mạnh vài hơi.

“Vũ Huyên, con làm đúng.”

Ông lên tiếng, giọng rất trầm.

“Cuộc hôn nhân như vậy, không cần cũng được.”

“Nhưng bố, chúng con mới kết hôn bốn tháng…”

Tôi nghẹn ngào nói.

“Bốn tháng thì sao?”

Mẹ nắm tay tôi.

“Vũ Huyên, mẹ nói cho con biết, hôn nhân không phải trò đùa nhưng càng không phải nhà tù.”

“Nếu đã nhìn rõ thì phải dừng lại đúng lúc.”

“Con vẫn còn trẻ, còn rất nhiều thời gian để tìm kiếm hạnh phúc thật sự thuộc về mình.”

Tôi tựa vào vai mẹ, nước mắt lại rơi xuống.

“Mẹ, có phải con quá kích động không?”

“Không kích động.”

Bố dập tắt điếu t.h.u.ố.c.

“Vũ Huyên, con phải nhớ lời bố.”

“Trong hôn nhân, điều quan trọng nhất là tôn trọng và bình đẳng.”

“Nếu một bên cứ mãi nhượng bộ và hy sinh, cuộc hôn nhân ấy chắc chắn sẽ không hạnh phúc.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chồng Quỳ Xin Tôi Nhường Căn Nhà Cho Anh, Tôi Lập Tức Đòi Lại Tiền Trả Trước - Chương 6: 6 | MonkeyD