Chồng Sang Tên Nhà Cưới Cho Em Gái, Tôi Để Cô Ta Tự Trả Nợ Ngân Hàng - Chương 3

Cập nhật lúc: 24/08/2026 15:05

Điện thoại rung lên.

Là bài đăng mới của Vương Vi Vi trên trang cá nhân.

Chín tấm ảnh.

Có phòng khách, phòng ngủ, nhà bếp, tất cả được bài trí ấm cúng, tinh tế.

Cô ta ôm một chiếc gối tựa ngồi trên ghế sofa mới, cười vô cùng hạnh phúc.

Dòng trạng thái viết:

“Ly hôn không phải kết thúc mà là một khởi đầu mới. Cảm ơn người anh trai em yêu nhất, để sau những ngày phiêu bạt em vẫn có một chốn quay về. Từ nay tháng năm bình yên, giữa muôn nhà sáng đèn, cuối cùng cũng có một ánh đèn thuộc về em.”

Bên dưới đã có một đống lượt thích và bình luận.

“Chúc mừng chị Vi Vi!”

“Nhà mới đẹp quá!”

“Anh trai cưng em quá đi, ngưỡng mộ thật đấy!”

Tôi kéo xuống, nhìn thấy bình luận của Vương Hạo.

“Em thích là được. Anh mãi mãi là chỗ dựa của em.”

Thời gian là ba giờ chiều hôm qua.

Lúc đó tôi đang họp ở công ty, bù đầu vì một bộ hồ sơ dự thầu.

Anh còn gửi WeChat cho tôi, nói: “Vợ đừng làm quá sức, tối anh mua hạt dẻ rang đường em thích về cho.”

Anh thật sự đã mua hạt dẻ rang đường.

Chỉ là tôi không biết, ban ngày anh vừa đem nhà của chúng tôi tặng cho em gái mình.

Tôi tắt màn hình điện thoại.

Góc dưới bên phải màn hình máy tính nhảy sang 5 giờ 30.

Đến giờ tan làm rồi.

Tôi thu dọn đồ, đi thang máy xuống tầng dưới.

Ra khỏi tòa nhà, gió chiều tháng Hai thổi tới lạnh đến mức tôi rùng mình.

Nhưng tôi không như mọi ngày, vội vã bước nhanh về phía ga tàu điện ngầm.

Tôi đứng ở ngã tư một lúc, nhìn dòng xe qua lại, ánh đèn neon chớp sáng.

Sau đó tôi quay người, bước vào một văn phòng môi giới bất động sản bên cạnh.

Trên cửa kính dán kín thông tin nhà đất, những con số giá cả dày đặc.

Tôi nhanh ch.óng tìm thấy khu chung cư của mình.

Những căn có kiểu tương tự đều được rao trên 2.200.000 tệ.

“Chị muốn xem nhà ạ?”

Một nhân viên môi giới trẻ bước tới.

“Tôi muốn hỏi một chút.”

Tôi nói.

“Nếu tôi muốn bán nhà nhưng hiện giờ giấy chứng nhận quyền sở hữu không nằm trong tay tôi… có cách nào không?”

Nhân viên môi giới khựng lại.

“Giấy chứng nhận không ở chỗ chị? Vậy đang ở…”

“Ở chỗ chồng tôi.”

Tôi cười.

“Anh ấy giữ. Tôi muốn tạo bất ngờ cho anh ấy nên tới hỏi giá thị trường trước.”

“Ra là vậy.”

Nhân viên môi giới thở phào.

“Vậy phải có giấy chứng nhận mới đăng bán được. Nhưng chị có thể chuẩn bị hồ sơ trước, tìm hiểu quy trình. Giá giao dịch gần đây ở khu mình khá tốt. Nhà chị ở tòa số mấy?”

“Tòa số 3.”

“Ồ, vị trí đó đẹp đấy. Tháng trước tòa số 3 vừa giao dịch một căn 89 mét vuông, giá chốt 2.280.000 tệ. Nếu chị có ý định bán, tôi có thể đến xem nhà trước rồi định giá giúp.”

“Để tôi suy nghĩ thêm.”

Tôi nói.

“Cảm ơn.”

Ra khỏi văn phòng môi giới, trời đã tối hẳn.

Tôi lấy điện thoại, nhắn cho Vương Hạo.

“Tối nay anh tăng ca đến mấy giờ? Có cần em để phần cơm không?”

Anh nhanh ch.óng trả lời.

“Không cần, anh ăn với đồng nghiệp. Em nghỉ sớm đi, đừng đợi anh.”

Tôi gửi lại một biểu tượng “được”.

Sau đó tôi mở danh bạ, tìm số điện thoại của mẹ.

Trước khi gọi, tôi do dự rất lâu.

Cuối cùng vẫn không gọi.

Có những chuyện, một mình tôi gánh là đủ.

Bố mẹ đã lớn tuổi, 400.000 tệ tiền dưỡng già cũng đã vét sạch cho tôi.

Tôi không thể để họ lại mất ngủ vì chuyện của tôi.

Tôi đi tàu điện ngầm về nhà.

Ra khỏi ga, tôi mua một hộp sữa ở cửa hàng tiện lợi.

Lúc tính tiền, nhân viên thu ngân nhìn tôi thêm mấy lần rồi nhỏ giọng hỏi:

“Chị không sao chứ?”

Lúc ấy tôi mới nhận ra tay mình đang run.

“Không sao.”

Tôi nói.

“Hơi lạnh thôi.”

Về đến nhà, trong phòng tối om.

Tôi bật đèn, thay dép rồi ngồi xuống sofa trong phòng khách.

Chiếc sofa này là tôi và Vương Hạo cùng chọn.

Chúng tôi đi ba trung tâm nội thất, cuối cùng chọn mẫu màu trắng kem này.

Tuy dễ bẩn nhưng ngồi rất thoải mái.

Hồi đó Vương Hạo nói: “Sau này chúng ta cứ cuộn mình ở đây xem tivi.”

Trên bàn trà vẫn còn nửa túi hạt dưa ăn dở từ cuối tuần trước.

Trong ảnh cưới treo trên tường, tôi mặc váy cưới trắng, cười đến cong cả mắt.

Vương Hạo ôm eo tôi, cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng như có thể chảy thành nước.

Nhiếp ảnh gia lúc ấy nói: “Ánh mắt chú rể nhìn cô dâu thật sự rất có tình.”

Đúng vậy.

Quả thật rất có tình.

Có tình đến mức có thể chắp tay đem nhà của chúng tôi tặng cho người khác.

Tôi đứng dậy, bước vào phòng ngủ.

Mở tủ quần áo ra, đồ của Vương Hạo chiếm một nửa.

Áo sơ mi của anh đều do tôi là.

Chiếc nào cũng phẳng phiu không một nếp nhăn.

Anh từng nói: “Vợ khéo tay thật, còn làm đẹp hơn tiệm giặt là.”

Trên bàn trang điểm đặt món quà sinh nhật anh tặng tôi năm ngoái, một chai nước hoa.

Không hề rẻ.

Anh dành dụm tiền tiêu vặt suốt ba tháng mới mua.

Lúc ấy tôi cảm động đến khóc, anh còn nói: “Vợ ngốc, sau này năm nào anh cũng mua cho em.”

Vậy rốt cuộc mọi chuyện bắt đầu thay đổi từ lúc nào?

Từ lần đầu tiên em gái anh đến vay tiền?

Hay từ mỗi lần mẹ anh gọi điện đều nhắc: “Con trai nhà người ta hiếu thảo biết bao”?

Hay từ lúc chính anh cũng cho rằng, tôi là vợ anh thì đương nhiên phải cùng anh vô điều kiện “hiếu thuận” với cả nhà anh?

Tôi không biết.

Tôi chỉ biết, bây giờ mọi thứ trong căn nhà này đều khiến tôi ngột ngạt.

Điện thoại lại rung.

Lần này là Lý Minh.

“Thẩm Niệm, mai 10 giờ gặp. Anh gửi địa chỉ rồi.”

Phía sau là vị trí một quán cà phê.

Tôi trả lời:

“Đã nhận, cảm ơn giám đốc Lý.”

“Đừng gọi giám đốc Lý, xa cách quá. Cứ gọi đàn anh như trước đi.”

Anh ấy nhanh ch.óng gửi thêm một tin.

“Hôm họp lớp thấy trạng thái của em không được tốt lắm, gặp chuyện gì à? Cần giúp thì cứ nói.”

Nhìn tin nhắn ấy, vành mắt tôi chợt nóng lên.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chồng Sang Tên Nhà Cưới Cho Em Gái, Tôi Để Cô Ta Tự Trả Nợ Ngân Hàng - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD