Chồng Sang Tên Nhà Cưới Cho Em Gái, Tôi Để Cô Ta Tự Trả Nợ Ngân Hàng - Chương 9

Cập nhật lúc: 24/08/2026 15:07

Tôi đóng ứng dụng, gọi xe về công ty.

Ba ngày tiếp theo, gần như tôi sống luôn ở công ty.

Ban ngày chạy bệnh viện, cùng đội kỹ thuật chỉnh sửa phương án.

Buổi tối viết tài liệu, rà quy trình.

Chu Duyệt nói tôi giống một con robot lên dây cót, cà phê hết ly này đến ly khác, tơ m.á.u trong mắt ngày càng nhiều.

Nhưng tôi không cảm thấy mệt.

Ngược lại, cảm giác toàn tâm toàn ý lao vào công việc khiến tôi tạm thời quên được đống chuyện mục nát trong nhà.

Mỗi khi giải quyết một vấn đề kỹ thuật, mỗi khi dự án tiến thêm được một bước nhỏ, tôi đều cảm nhận rõ ràng mình đang nắm quyền kiểm soát.

So với việc ở trong cái nhà giả dối của Vương Hạo, dè dặt duy trì hòa bình ngoài mặt, cảm giác này dễ chịu hơn nhiều.

Tối ngày 9, hiếm khi tôi rời công ty trước 10 giờ.

Về đến nhà, Vương Hạo đang ngồi trên sofa, trước mặt trải mấy tờ giấy.

Nghe tiếng mở cửa, anh vội thu chúng lại, nhét vào ngăn kéo bàn trà.

“Về rồi à?”

Anh đứng dậy, nụ cười hơi gượng gạo.

“Ăn chưa? Trong nồi có để canh cho em.”

“Ăn rồi.”

Tôi thay giày.

“Anh đang xem gì?”

“Không… không có gì. Một ít tài liệu công việc.”

Anh chuyển đề tài.

“Dạo này em liều quá, người cũng gầy đi rồi. Công ty mới bóc lột người vậy sao?”

“Dự án vừa khởi động, bận là bình thường.”

Tôi rót một cốc nước.

“À phải rồi, mai Vi Vi làm tiệc tân gia, em vẫn mua một món quà.”

Sắc mặt Vương Hạo thay đổi.

“Chẳng phải đã nói không cần mua sao?”

“Tấm lòng của chị dâu thôi.”

Tôi lấy từ túi ra một chiếc hộp đóng gói tinh xảo.

“Máy khuếch tán tinh dầu, giúp ngủ ngon. Nó vừa ly hôn, tâm trạng chắc không tốt, ban đêm ngủ ngon còn quan trọng hơn gì hết.”

Vương Hạo nhìn chiếc hộp, yết hầu khẽ động.

“Vợ…”

Giọng anh hơi khàn.

“Em đối xử với Vi Vi tốt thật.”

“Chuyện nên làm.”

Tôi cười.

“Dù sao cũng là người một nhà.”

Đêm đó, tôi nằm trên giường nghe Vương Hạo trở mình liên tục.

Anh đang lo lắng.

Tôi biết anh lo gì.

Ngày mai là ngày 10, ngày trừ tiền vay mua nhà.

Trong thẻ của anh không có đủ tiền.

“Thẻ lương” của tôi cũng chỉ có hơn 100 tệ.

Anh đang chờ tôi nói với anh: “Lương về rồi, em chuyển tiền trả tiền nhà.”

Nhưng tôi sẽ không nói.

Một giờ sáng, tôi cảm giác anh lặng lẽ thức dậy, ra phòng khách.

Một lúc sau, tiếng gọi điện được cố tình hạ thấp truyền đến.

“…Mẹ, mẹ cho con vay trước 5.000 được không? Tháng sau con trả… Con biết, nhưng… Vi Vi? Con sao mở miệng với nó được, nhà cũng đã… Haiz, thôi, con nghĩ cách khác.”

Cuộc gọi kéo dài hơn mười phút.

Cuối cùng anh thất vọng cúp máy.

Tôi nhắm mắt, tiếp tục giả ngủ.

Hôm sau là thứ Bảy.

Vương Hạo dậy từ sáng sớm, đi qua đi lại trong phòng khách, cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống.

Mấy lần anh nhìn về phía cửa phòng ngủ, muốn nói rồi lại thôi.

Tôi thong thả thức dậy, rửa mặt, trang điểm.

“Vợ.”

Cuối cùng anh không nhịn được.

“Hôm nay… đến ngày trừ tiền vay nhà.”

“À, đúng.”

Tôi vỗ kem dưỡng lên mặt.

“Lương em vẫn chưa phát. Công ty mới phải đến ngày 15 tháng sau mới trả tháng lương đầu tiên. Trong thẻ anh đủ tiền không?”

Sắc mặt Vương Hạo trắng đi.

“Anh… bên anh cũng đang căng. Tháng trước mua máy vật lý trị liệu cho bố, thẻ tín dụng quẹt hết hạn mức mà vẫn chưa trả.”

“Vậy làm sao?”

Tôi cau mày.

“Quá hạn sẽ ảnh hưởng hồ sơ tín dụng. Hay là… anh hỏi Vi Vi xem? Nó vừa nhận món quà lớn như vậy từ chúng ta, chắc trong tay cũng dư dả hơn.”

“Không được!”

Vương Hạo buột miệng.

Ngay sau đó nhận ra phản ứng quá mức, anh hạ giọng.

“Vi Vi vừa ly hôn, tâm trạng không tốt, sao có thể hỏi nó vay tiền.”

“Cũng đúng.”

Tôi gật đầu.

“Vậy hay hỏi bạn bè vay tạm? Bên em đồng nghiệp đều chưa thân, em ngại mở miệng.”

Vương Hạo vò tóc, mặt đầy bực bội.

“Để anh nghĩ cách.”

Cả buổi sáng, anh liên tục gọi điện.

Tôi ngồi ngoài ban công phơi nắng, tay cầm một cuốn sách chuyên ngành nhưng tai vẫn nghe động tĩnh của anh.

“Lão Trương, trong tay cậu có tiện không? Chỉ xoay vài ngày thôi… Gì? Vợ cậu sinh rồi à? Ồ ồ, chúc mừng chúc mừng…”

“Anh Lưu, em Vương Hạo đây… Hả? Anh cũng đang trả tiền vay nhà? Vậy thôi…”

“Mẹ, con đây… Thật sự không được à? Chỉ tháng này thôi, tháng sau con chắc chắn… Chân bố lại đau? Cần bao nhiêu? 3.000? Con… con cố.”

Một tiếng sau, anh chán nản ngã vật xuống sofa, ném điện thoại sang một bên.

“Không vay được à?”

Tôi khép sách lại.

“Đều con mẹ nó…”

Anh buột miệng c.h.ử.i rồi lại nuốt xuống.

“Không sao, để anh hỏi sếp ứng trước chút lương.”

“Vậy phải nhanh đấy.”

Tôi nhìn đồng hồ treo tường.

“Chiều còn phải sang chỗ Vi Vi.”

Vương Hạo lau mặt, đứng lên đi vào phòng ngủ rồi đóng cửa.

Tôi nghe thấy anh lại gọi điện, giọng hạ rất thấp, thỉnh thoảng truyền ra vài câu cầu xin.

Tiệc tân gia được ấn định lúc 3 giờ chiều.

Tôi và Vương Hạo rời nhà lúc 2 giờ 30, mua một giỏ trái cây ở cửa hàng dưới cổng chung cư, cộng thêm máy khuếch tán tinh dầu tôi chuẩn bị, nhìn rất đủ lễ nghĩa.

Chỗ Vương Vi Vi thuê, hoặc nói chính xác hơn là “ở”, quả nhiên nằm ngay trong khu chung cư của chúng tôi.

Khi đi tới dưới tòa nhà, bước chân Vương Hạo rõ ràng chần chừ.

“Anh! Chị dâu!”

Vương Vi Vi chạy ra từ cửa tòa nhà, mặc bộ đồ ở nhà màu hồng, tóc b.úi lỏng, cười rạng rỡ.

Cô ta nhận giỏ trái cây rồi khoác tay Vương Hạo.

“Anh khách sáo quá, đến chơi còn mang đồ. Mau lên đi, bạn em đến hết rồi.”

Thang máy lên tầng 12.

Khoảnh khắc cửa mở ra, tôi thoáng ngẩn người.

Tủ giày ở lối vào, sofa phòng khách, tranh trang trí trên tường, thậm chí cả chậu trầu bà ngoài ban công, đều giống hệt căn nhà tôi rời đi mỗi ngày.

Chỉ khác là trên sofa có thêm mấy chiếc gối hoạt hình, bàn trà đầy đồ ăn vặt và nước uống, trên tivi đang phát chương trình giải trí ồn ào.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chồng Sang Tên Nhà Cưới Cho Em Gái, Tôi Để Cô Ta Tự Trả Nợ Ngân Hàng - Chương 9: Chương 9 | MonkeyD