Chồng Sáu Lần Nói Hối Hận Vì Cưới Tôi, Tôi Thu Hồi Biệt Thự Hồi Môn - Chương 14
Cập nhật lúc: 02/09/2026 16:06
“Mười lăm ngày?”
Lâm Thần như cuối cùng tìm lại được giọng, âm lượng đột nhiên cao lên.
“Các người dựa vào đâu? Tôi đã sống ở đây ba năm! Ba năm nay tôi bỏ ra bao nhiêu cho cái nhà này? Các người nói thu là thu? Còn có đạo lý không?”
“Anh Lâm, tôi hiểu cảm xúc của anh.”
Trần Nhuận Bách nói.
“Nhưng pháp luật cần căn cứ. Quyền sở hữu căn nhà này rất rõ ràng. Cô Ôn có toàn quyền định đoạt. Cô ấy lựa chọn thu hồi hoàn toàn hợp pháp. Nếu anh có nghi vấn, anh có thể tư vấn luật sư riêng.”
Lâm Thần nghẹn lại.
Đương nhiên anh ta biết căn nhà là của Ôn Du.
Khi kết hôn, Ôn Du từng thuận miệng nói có thể đi thêm tên anh ta.
Chính Lâm Thần còn thẳng lưng nói:
“Tôi, Lâm Thần, có tay có chân, không dựa vào nhà của gia đình em.”
Nhưng bây giờ anh ta đứng ở đây, phát hiện ngoài chút khí phách đã vỡ nát từ lâu ấy ra, mình chẳng có gì.
Anh ta quay sang nhìn Ôn Du, trong mắt mang theo vẻ cầu xin hoảng hốt:
“Ôn Du, em bảo luật sư đi trước đi. Chuyện của hai chúng ta tự giải quyết. Anh thật sự sai rồi, anh sửa. Bắt anh xin lỗi em trước mặt tất cả mọi người cũng được. Em đừng làm thế.”
Cuối cùng Ôn Du ngẩng đầu nhìn anh ta.
Ánh mắt cô bình tĩnh, trong trẻo như mặt hồ mùa đông, phản chiếu tất cả rõ ràng nhưng không giữ lại gì.
“Lâm Thần.”
Cô nói.
“Em đã cho anh năm năm nhẫn nhịn, sáu lần nhường bước. Anh không biết trân trọng. Bây giờ em chỉ lấy lại thứ thuộc về mình, rất công bằng.”
“Nhưng anh thì sao? Em bảo anh ở đâu?”
Cuối cùng trong giọng Lâm Thần có chút nghẹn ngào.
“Chúng ta chẳng phải vợ chồng sao? Em là vợ anh, căn nhà này cũng là nhà của chúng ta…”
“Bây giờ anh nhớ chúng ta là vợ chồng rồi à?”
Ôn Du nhẹ nhàng hỏi lại, khóe miệng thậm chí còn mang nụ cười rất nhạt.
“Hôm qua lúc anh nói trước mặt cả nhà rằng chuyện hối hận nhất là cưới em, sao không nhớ chúng ta là vợ chồng?”
Lâm Thần há miệng, giống như bị người ta tát một cái vô hình.
Ôn Du không nhìn anh ta nữa.
Cô quay sang Trần Nhuận Bách:
“Luật sư Trần, những thủ tục còn lại cứ làm theo quy trình. Tối nay tôi sẽ chuyển ra.”
Trần Nhuận Bách gật đầu, đẩy mấy tài liệu cần ký tới trước mặt Ôn Du.
Ôn Du cầm b.út, lần lượt ký tên.
Mỗi nét đều rất vững, không hề do dự.
Lâm Thần đứng bên cạnh nhìn cây b.út lướt trên mặt giấy, cảm giác có thứ gì trong cơ thể đang bị rút đi từng chút.
Ôn Du ký xong tờ cuối cùng, đóng nắp b.út, đứng lên.
“Lâm Thần, mười lăm ngày này anh nghĩ kỹ đi.”
Nói xong cô đi về phía cửa, cầm chiếc vali đã thu xếp từ trước.
Đó là chiếc vali cô thu dọn ngay sau khi tỉnh dậy buổi sáng.
Trong đó chỉ có vài bộ quần áo thay thường ngày, giấy tờ và cuốn nhật ký.
Trong ánh sáng buổi sáng, cô mở tủ quần áo, nhìn cả tủ đầy những món đồ trong nhà mà ba năm qua mình mua từng thứ một, đột nhiên cảm thấy chúng đều không thuộc về mình.
Hóa ra cô sống ở đây ba năm, những thứ thật sự thuộc về cô chỉ cần một chiếc vali đã mang hết.
Cô mở cửa.
Gió lạnh mùa đông thổi thẳng vào mặt.
Cô không quay đầu.
Ôn Du chuyển tới một căn hộ ở phía tây thành phố.
Đó là một căn hộ nhỏ, rộng hơn sáu mươi mét vuông, cô mua bằng khoản thưởng cuối năm đầu tiên trước khi kết hôn, đã hoàn thiện nội thất và luôn để trống.
Cô thuê người tới tổng vệ sinh, thay bộ chăn ga mới, mua vài chậu cây xanh đặt ở ban công.
Nhà tuy nhỏ nhưng ánh sáng rất tốt, nắng buổi chiều có thể chiếu thẳng tới chỗ sofa.
Cô treo từng bộ quần áo trong vali vào tủ, bỏ giấy tờ vào ngăn kéo tủ đầu giường, đặt cuốn nhật ký dưới gối.
Làm xong tất cả, cô đứng giữa phòng khách nhìn quanh.
Đột nhiên cảm thấy không gian nhỏ này còn giống một ngôi nhà hơn căn biệt thự ba tầng kia.
Ít nhất nơi này hoàn toàn thuộc về cô.
Mấy ngày tiếp theo Ôn Du rất bận.
Ban ngày cô vẫn đi làm bình thường.
Buổi tối trở về căn hộ xử lý những chuyện tiếp theo liên quan tới việc thu hồi bất động sản.
Phía Trần Nhuận Bách tiến triển thuận lợi.
Anh giúp Ôn Du hệ thống toàn bộ giấy tờ chứng minh quyền sở hữu, tập hợp hồ sơ mua nhà thanh toán toàn bộ năm đó, chứng từ nộp thuế trước bạ, tài liệu công chứng tài sản trước hôn nhân thành một bộ hoàn chỉnh, hình thành chuỗi bằng chứng đầy đủ.
Ôn Du còn chủ động liên hệ chủ đầu tư và ban quản lý bất động sản khi mua nhà, trao đổi các vấn đề quản lý sau khi thay đổi quyền sở hữu.
Cô làm việc luôn cẩn thận, từng khâu đều sắp xếp rõ ràng.
Trong một cuộc gọi, Trần Nhuận Bách cảm thán:
“Cô Ôn, cô là một trong những khách hàng bình tĩnh nhất tôi từng gặp.”
Ôn Du ở đầu dây bên này cười, không nói gì.
Cô nhớ lời mẹ từng nói.
Phụ nữ phải biết bảo vệ mình một cách thể diện.
Thể diện không phải lớn tiếng la hét.
Không phải cá c.h.ế.t lưới rách.
Mà là làm từng việc cần làm cho tốt, giữ chắc từng thứ thuộc về mình rồi quay người rời đi, đến cửa cũng không cần đóng sầm.
Cô làm đúng như vậy.
Trong thời gian này Lâm Thần gọi cho cô rất nhiều lần.
Cuộc đầu tiên là tối cô vừa chuyển đi.
Chuông reo rất lâu, Ôn Du mới nghe.
Giọng Lâm Thần nghe rất gấp, mang theo sự cẩn thận chưa từng có:
“Ôn Du, em đang ở đâu? Em chuyển đi đâu rồi? Em nói cho anh, anh tới tìm.”
Ôn Du nói:
“Lâm Thần, tạm thời em ở căn hộ riêng của mình. Thời hạn mười lăm ngày luật sư nói với anh tính từ hôm nay. Anh có thể từ từ thu dọn.”
“Ôn Du, em đừng như vậy.”
Giọng Lâm Thần hạ xuống, gần như cầu xin.
“Anh biết sai rồi, anh thật sự biết rồi. Em về được không? Chúng ta nói chuyện cho đàng hoàng. Sau này anh không nói mấy lời khốn nạn đó nữa. Em đi rồi, trong nhà trống rỗng, anh…”
“Lâm Thần.”
Ôn Du ngắt lời anh ta, giọng dịu dàng nhưng kiên định.
“Điều anh cần nghĩ không phải làm sao gọi em về, mà là nghĩ xem ba năm nay anh coi em là gì. Đợi anh nghĩ rõ rồi hãy nói chuyện khác. Em còn có việc, cúp trước.”
Không chờ Lâm Thần đáp, cô cúp máy.
