Chồng Sáu Lần Nói Hối Hận Vì Cưới Tôi, Tôi Thu Hồi Biệt Thự Hồi Môn - Chương 6
Cập nhật lúc: 02/09/2026 16:03
Cô thích vẻ ngốc nghếch khi anh ta tăng ca đến khuya vẫn nhắn:
“Anh nhất định sẽ cho em cuộc sống tốt.”
Cô thậm chí từng thương sự nhạy cảm và cố chấp ấy, cảm thấy đó là lớp bảo vệ cuối cùng của một người không có chỗ dựa sống trong thành phố tàn khốc.
Vì vậy cô mới hết lần này đến lần khác lùi bước, hết lần này đến lần khác nhẫn nhịn.
Nhưng lòng tốt của một người không nên trở thành vốn liếng để người khác phung phí.
Tối hôm đó, sau khi tiễn bạn bè, Ôn Du một mình dọn dẹp phòng ăn sạch sẽ.
Lâm Thần uống khá nhiều, nằm nghiêng trên sofa lướt điện thoại.
Ôn Du rửa chiếc bát cuối cùng, lau khô tay, đi tới ngồi cạnh anh ta, nhẹ giọng hỏi:
“Lâm Thần, lúc ăn cơm hôm nay, tại sao anh phải nói em như vậy?”
Ánh mắt Lâm Thần rời màn hình điện thoại, nhìn cô.
Ánh mắt ấy không hề có men say, ngược lại còn rất tỉnh táo.
Giống như anh ta đã biết trước cô sẽ hỏi, anh ta cười:
“Anh nói em thế nào? Chẳng phải chỉ đùa vài câu sao? Em cần gì phải nghiêm trọng hóa vấn đề như vậy? Em tự nói xem, trước mặt bạn học của anh, anh khen em biết nấu ăn, biết vun vén gia đình, thế còn chưa đủ à? Chẳng lẽ phải giống mấy người đàn ông sợ vợ, khom lưng cúi đầu trước em thì em mới vui?”
Ôn Du nhìn anh ta, môi động đậy, cuối cùng không nói gì.
Cô đứng dậy vào phòng ngủ.
Đêm đó cô mất ngủ.
Tiếng thở của Lâm Thần trong bóng tối đều đặn yên ổn.
Anh ta ngủ rất ngon, giống như một đứa trẻ hoàn toàn không có tâm sự.
Ôn Du nghiêng người, nhờ ánh trăng nhìn gương mặt nghiêng của anh ta, đột nhiên cảm thấy vô cùng xa lạ.
Cô nhớ tới một chi tiết.
Khi học đại học, cô từng chọn một môn tâm lý học.
Giảng viên nói về một khái niệm gọi là “bù trừ tự ti”.
Có những người tự ti không chiến thắng mặc cảm bằng cách nâng cao bản thân, mà thông qua việc hạ thấp, chèn ép người xung quanh, đặc biệt là người thân cận nhất, để có được cảm giác ưu việt giả tạo.
Họ nhất định phải kéo đối phương xuống thấp hơn mình thì bản thân mới trông có vẻ cao hơn một chút.
Khi ấy Ôn Du còn cảm thấy những người như vậy thật đáng thương.
Cô không ngờ một ngày mình lại lấy đúng một người như thế.
Càng không ngờ mình đã mất tròn ba năm mới hoàn toàn thừa nhận điều ấy.
Lần đầu tiên thật sự nghe Lâm Thần công khai nói “hối hận vì cưới cô ấy” là trong buổi liên hoan bộ phận đầu tiên sau khi anh ta thăng chức.
Hôm ấy Lâm Thần rất vui.
Anh ta vừa được đề bạt làm trưởng nhóm.
Tuy chỉ là vị trí quản lý cơ bản nhất, dưới quyền có ba người, nhưng ánh sáng trong mắt sau khi được công nhận, Ôn Du nhìn thấy rất rõ.
Trước khi ra khỏi nhà, anh ta đứng trước gương rất lâu, đổi hai chiếc cà vạt, cuối cùng chọn chiếc xanh đậm sọc chéo Ôn Du tặng.
Ôn Du chỉnh cổ áo cho anh ta:
“Chúc mừng trưởng nhóm Lâm.”
Lâm Thần cười lộ hai chiếc răng nanh nhỏ, cúi xuống hôn trán cô:
“Tối nay anh về sẽ mang cho em món xoài bưởi sago của quán em thích.”
Khi ấy Ôn Du nghĩ mọi chuyện rồi sẽ tốt lên.
Sự nghiệp của anh ta có khởi sắc, tâm lý chắc cũng sẽ ngày càng ổn định.
Những nhạy cảm, lo âu do không gặp thời trước đây chắc chắn sẽ từ từ biến mất.
Chỉ cần anh ta tốt lên, gia đình này sẽ tốt lên.
Buổi liên hoan tổ chức tại một nhà hàng Quảng Đông ở trung tâm thành phố.
Đồng nghiệp trong bộ phận Lâm Thần tới tám chín người, cộng thêm người nhà, ngồi đủ một bàn lớn.
Khi Ôn Du đến, Lâm Thần đã uống hai vòng, mặt hơi đỏ, đang nói chuyện rất hăng với đồng nghiệp nam bên cạnh.
Nhìn thấy cô bước vào, anh ta vẫy tay:
“Lại đây, lại đây, giới thiệu với mọi người, đây là vợ tôi, Ôn Du.”
Anh ta ôm vai cô, hào phóng giới thiệu cô với từng người.
Ôn Du mỉm cười gật đầu, lần lượt chào hỏi.
Một nữ đồng nghiệp nói:
“Từ lâu đã nghe nói vợ trưởng nhóm Lâm vừa đẹp vừa giỏi, hôm nay gặp quả nhiên danh bất hư truyền.”
Một nam đồng nghiệp khác tiếp lời:
“Đâu chỉ đẹp và giỏi. Nghe nói nhà trưởng nhóm Lâm ở khu biệt thự đơn lập phía đông thành phố. Đất ở đó đúng là tấc đất tấc vàng.”
Vừa nói xong, bầu không khí trên bàn hơi thay đổi.
Ôn Du nhận ra vẻ mặt Lâm Thần thoáng thay đổi.
Dù nhanh ch.óng khôi phục nụ cười, bàn tay đang ôm vai cô lại vô thức siết c.h.ặ.t hơn.
“Biệt thự ấy mà, ở cũng chỉ thế thôi. Nhà lớn ngược lại còn vắng vẻ.”
Lâm Thần cười, kéo ghế cho Ôn Du.
“Vợ tôi cũng bình thường thôi, mọi người đừng tâng cô ấy lên cao quá, cô ấy lại tưởng mình ghê gớm.”
Mọi người đều cười.
Ôn Du cũng cười.
Cô không để những lời xã giao ấy trong lòng.
Cô biết Lâm Thần sĩ diện.
Người khác khen cô, ngoài mặt anh ta vui nhưng trong lòng có thể không thoải mái.
Vì vậy cô chủ động đổi chủ đề, hỏi nữ đồng nghiệp bên cạnh con học trường nào.
Cô hạ mình rất thấp, thấp tới tận bụi đất, chỉ để Lâm Thần không cảm thấy cô đang cướp hào quang của anh ta.
Nhưng Lâm Thần không đón lấy thiện ý ấy.
Qua vài vòng rượu, bầu không khí trên bàn càng lúc càng thoải mái.
Có người bắt đầu nói chuyện gia đình, than áp lực trả vay mua nhà, học phí lớp phụ đạo của con đắt.
Lâm Thần nghe thế đột nhiên hứng lên.
Anh ta đặt đũa xuống, dùng giọng của người từng trải nói:
“Chuyện của các cậu chỉ là chuyện nhỏ. Tôi nói cho các cậu biết, áp lực lớn nhất của đàn ông là gì? Là lấy nhầm người. Phụ nữ trước khi kết hôn với sau khi kết hôn hoàn toàn là hai người khác nhau. Trước cưới dịu dàng chu đáo, cưới xong thì lắm chuyện lắm.”
Anh ta dừng lại, ánh mắt lướt qua Ôn Du, khóe miệng mang theo nụ cười như có như không:
“Giống tôi này. Có lúc thật sự rất hối hận vì cưới vợ mình. Mọi người không biết đâu, nhà cô ấy có điều kiện, từ nhỏ được nuông chiều, rất nhiều thói quen sinh hoạt khác hẳn người bình thường chúng ta, dung hòa rất mệt. Có lúc tôi cảm thấy mình không phải cưới vợ, mà rước tổ tông về thờ.”
Câu cuối anh ta cố ý dùng giọng vô cùng khoa trương, nói xong tự mình cười trước.
Mọi người trên bàn cũng cười.
Có người cười ngả nghiêng, có người đập bàn, có người giơ ngón cái với Lâm Thần:
“Trưởng nhóm Lâm, anh gan thật đấy, chị nhà còn ngồi bên cạnh kia kìa!”
