Chồng Tái Hôn Muốn Sinh Con, Hóa Ra Người Vô Sinh Lại Là Anh - 3

Cập nhật lúc: 11/08/2026 06:12

Chương 2

Lâm Tri Ý bị chuông báo thức gọi dậy.

Sáu giờ đúng, là giờ cô luôn thức dậy bất kể có chuyện gì.

Dù chỉ ngủ chưa đến hai tiếng, nhiều năm rèn luyện nghề nghiệp vẫn giúp cô nhanh ch.óng chuyển sang trạng thái tỉnh táo trong bất cứ hoàn cảnh nào.

Cô trở mình ngồi dậy.

Rèm cửa phòng dành cho khách là loại rèm cản sáng màu trắng kem, che mất ánh sáng ban ngày bên ngoài.

Cô day thái dương.

Từng khung hình đêm qua lại ùa về trong đầu: gương mặt đỏ bừng của Chu Thâm, chiếc nhẫn kim cương của Tô Mạn, bản báo cáo bị hiểu lầm suốt ba năm.

Cô hít sâu, đứng dậy vào phòng vệ sinh rửa mặt.

Người trong gương hơi phù, khóe mắt còn một vệt hằn nhạt do ngủ.

Cô mở vòi nước, vốc một ít nước lạnh tạt lên mặt.

Cảm giác lạnh buốt khiến cô hoàn toàn tỉnh táo.

Cô nhìn chính mình trong gương, khẽ nói:

“Lâm Tri Ý, hôm nay cứ làm tốt việc của mình trước đã.”

Trước khi thay quần áo ra khỏi nhà, cô nhìn thấy chìa khóa xe Chu Thâm để lại trên bàn ăn.

Anh dùng chìa khóa chiếc Audi trong nhà chặn dưới một miếng nam châm tủ lạnh, bên cạnh là mảnh giấy:

“Xe để em dùng. Anh đến công ty ở.”

Nét chữ nguệch ngoạc, rõ ràng đi rất vội.

Lâm Tri Ý cất chìa khóa vào túi, không nhìn thêm.

Bảy giờ rưỡi đến khoa, bắt đầu giao ban buổi sáng.

Bác sĩ nội trú trưởng báo cáo tình hình cấp cứu ban đêm: ba ca mổ cấp cứu, trong đó có một ca mổ lấy t.h.a.i do cô thực hiện lúc rạng sáng.

Sản phụ Triệu Tĩnh ở giường 52 hồi phục tốt, các chỉ số ổn định.

Lâm Tri Ý nghe xong, dặn dò thêm vài câu về phòng nhiễm trùng hậu phẫu rồi đi thăm bệnh.

Triệu Tĩnh là một phụ nữ khoảng ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi. Cô từng sinh một cô con gái, hiện đã học tiểu học, còn lần này vừa sinh thêm một bé gái.

Chồng cô ở bên cạnh chăm sóc, cười rất thật thà, trong tay ôm một bình giữ nhiệt, nói là canh gà quê mang tới.

Triệu Tĩnh nửa nằm nửa ngồi trên giường.

Sắc mặt tuy nhợt nhạt nhưng tinh thần khá tốt.

Thấy Lâm Tri Ý bước vào, mắt cô lập tức sáng lên.

“Bác sĩ Lâm! Đêm qua thật sự nhờ có chị, nếu không phải chị...”

“Không cần khách sáo, đây là việc chúng tôi nên làm.”

Lâm Tri Ý bước tới kiểm tra băng vết mổ, lại hỏi tình trạng sản dịch.

“Khá tốt, hồi phục không tệ. Ngày mai có thể thử xuống giường đi lại.”

Khi nói, cô để ý trên tủ đầu giường Triệu Tĩnh có một bó hoa.

Trên tấm thiệp viết:

“Gửi người mẹ dũng cảm nhất.”

Thăm bệnh xong trở về phòng làm việc, y tá Tiểu Lưu đi theo, đặt một chồng bệnh án mới nhập viện lên bàn cô.

Cô ấy do dự một chút rồi hạ giọng:

“Bác sĩ Lâm, cái đó... nửa đêm hôm qua sau khi chị đi, chồng giường 52 gọi điện ngoài hành lang, em nghe được vài câu.”

“Hình như vợ trước của anh ấy cũng từng điều trị ở bệnh viện này, sau đó mất một thai, rồi mãi không m.a.n.g t.h.a.i lại được nên hai người ly hôn.”

“Triệu Tĩnh là người anh ấy cưới sau.”

“Trong điện thoại anh ấy nói với mẹ mình: ‘Lần này cuối cùng cũng thành rồi.’”

Bàn tay đang lật bệnh án của Lâm Tri Ý khựng lại.

Tái hôn, sinh con, vợ trước...

Những từ ấy giống như một chiếc móc câu khẽ móc lấy suy nghĩ của cô.

Cô “ừ” một tiếng, không hỏi thêm.

Trong bệnh viện, mỗi ngày đều có đủ chuyện buồn vui của đời người diễn ra.

Cô đã thấy quá nhiều, cũng học được cách không để chuyện riêng của người nhà bệnh nhân ảnh hưởng tới mình.

Nhưng câu “lần này cuối cùng cũng thành rồi” của chồng Triệu Tĩnh không hiểu sao lại khiến cô nhớ đến câu Tô Mạn nói tối qua:

“Chúng tôi ở bên nhau một năm rồi.”

Đều là kiểu tuyên bố như mọi chuyện cuối cùng đã ngã ngũ, mang theo cảm giác nhẹ nhõm sau khi vượt qua một cửa ải.

Cô lắc đầu, kéo sự chú ý về công việc.

Buổi sáng có một ca bóc u nang buồng trứng, không phải đại phẫu nhưng bệnh nhân là một cô gái trẻ chưa kết hôn, chưa sinh con nên gia đình cực kỳ căng thẳng.

Cô xem kỹ kết quả kiểm tra trước mổ, xác nhận không có chống chỉ định rồi vào phòng mổ.

Ca mổ diễn ra thuận lợi.

U nang lành tính, được bóc sạch, mô buồng trứng cũng được bảo tồn hoàn chỉnh.

Khi cô khâu mũi cuối cùng, bác sĩ gây mê bên cạnh cảm thán:

“Cô bé này may thật, gặp đúng bác sĩ Lâm. Đổi người khác có khi cắt luôn phần phụ rồi.”

Lâm Tri Ý không đáp, chỉ cẩn thận thắt nút cuối cùng.

Cô luôn nhớ lời thầy hướng dẫn năm xưa:

Mỗi cơ quan đối với bệnh nhân đều có thể đại diện cho một kiểu tương lai.

Có thể giữ thì phải giữ.

Đó là giới hạn của bác sĩ sản phụ khoa.

Khi bước ra khỏi phòng mổ đã gần trưa.

Cô vừa thay đồ phẫu thuật xong thì điện thoại reo.

Là Chu Thâm.

Cô nhìn cái tên quen thuộc trên màn hình ba giây rồi mới bắt máy.

“Tri Ý.”

Giọng Chu Thâm hơi khàn, có vẻ anh cũng không ngủ ngon.

“Ba giờ chiều, Trung tâm Hỗ trợ Sinh sản đúng không? Anh sẽ đến. Tô Mạn... cô ấy cũng tới.”

“Được.”

Lâm Tri Ý chỉ đáp một chữ.

“Tri Ý...”

Chu Thâm lại gọi cô, dừng một chút như muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ nói:

“...Em gửi địa chỉ vào điện thoại cho anh đi.”

“Không cần gửi, anh biết ở đâu.”

“Năm ngoái anh từng đi cùng em đến đó dự hội nghị học thuật.”

Nói xong, Lâm Tri Ý cúp máy.

Cô vẫn nhớ hội nghị năm ấy.

Chu Thâm ngồi hàng ghế cuối cùng, cả buổi không nhìn điện thoại, nghiêm túc nghe hết bài báo cáo chuyên đề của cô về sảy t.h.a.i tái diễn.

Sau khi tan hội nghị, anh nắm tay cô đi dạo trên con đường rợp bóng cây trong bệnh viện rồi nói:

“Anh thấy em đứng trên sân khấu, cả người như phát sáng, đẹp lắm.”

Ánh sáng trong mắt anh lúc ấy là thật.

Bây giờ nghĩ lại, con người vì sao lại thay đổi?

Hai giờ bốn mươi phút chiều, Lâm Tri Ý đến Trung tâm Hỗ trợ Sinh sản trước giờ hẹn.

Nơi này nằm ở tầng bảy tòa nhà khám bệnh, khác tầng với khoa sản phụ.

Trang trí thiên về tông màu ấm, trên tường hành lang dán ảnh trẻ sơ sinh đáng yêu cùng những poster cầu chúc sớm có tin vui.

Khu chờ kín người.

Có đôi vợ chồng trẻ ngồi sát nhau nhỏ giọng nói chuyện, có phụ nữ trung niên một mình cúi đầu xem điện thoại, cũng có người già tóc bạc đưa con gái đến tái khám.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.